Đầu năm 1979, Điềm Khắc Kim bị đưa trở lại Trại cải tạo Tống Lê Chân để tiếp tục chấp hành án. Tưởng như những năm tháng sau song sắt sẽ chấm dứt cuộc đời ngang dọc của hắn.
Nhưng hơn 4 năm sau…
Chương 15: CÔ GÁI BÁN SƯƠNG SÂM
Trước khi cái tên Điềm Khắc Kim trở thành nỗi ám ảnh của lực lượng cảnh sát và người dân Sài Gòn, Minh "con" đã từng có vợ con.

Những năm còn lang bạt ở Gò Vấp, hắn lấy vợ. Người phụ nữ đó nhà ở đường Tôn Đản, Quận 4. Không nhan sắc nổi bật, không xuất thân giàu có, chị chỉ là một cô gái lao động bình thường, hiền lành và nhẫn nhịn.
Ít lâu sau, đứa con đầu lòng chào đời. Tưởng rằng tiếng khóc của đứa trẻ sẽ níu được bước chân người chồng trẻ, nhưng đời sống giang hồ đã cuốn Minh "con" đi mất.
Từ ngày lao vô những vụ cướp, những cuộc trốn chạy và những lần đối đầu với lực lượng truy bắt, gia đình nhỏ ở Quận 4 chỉ còn lại người vợ trẻ lặng lẽ bồng con ngóng đợi.
Tiền bạc mà Minh "con" cướp được chưa bao giờ trở thành chỗ dựa cho gia đình. Có đồng nào, hắn ném vô những cuộc ăn chơi, rồi cờ bạc, rượu chè bay sạch trong chớp mắt. Khi túng thiếu lại tiếp tục cầm súng đi cướp.
Vợ con thì chẳng mấy lúc đoái hoài. Giống như bầy gà trong vườn, lâu lâu ghé qua quăng đại nắm lúa rồi đi. Còn nhà thì xem như phòng trọ, vài ngày tạt ngang ngủ cái cũng giông.
Đối với Minh "con", gia đình chưa bao giờ là nơi để trở về. Nó chỉ giống một bến đỗ ngắn ngủi trên cuộc đời đầy những cuộc đào tẩu.
Thế nhưng nghịch lý của cuộc đời là ở chỗ, một kẻ luôn coi thường mọi ràng buộc lại rất dễ xiêu lòng trước những người phụ nữ hiền lành, dịu dàng. Có lẽ, đằng sau vẻ ngang tàng và bất cần đó vẫn luôn là một con người cô độc.
Trong những năm tung hoành nhất của đời mình, bên cạnh những vụ cướp táo bạo và những cuộc vượt ngục ly kỳ, Điềm Khắc Kim còn nổi tiếng là một tay giang hồ đa tình và trăng hoa.
Hắn dễ rung động trước những người phụ nữ có gương mặt hiền lành, chất phác. Có lẽ, trong sâu thẳm ký ức, hình bóng Linda Diễm chưa bao giờ thật sự rời khỏi tâm trí hắn.
Mùa hè năm 1969.
Biệt đội Hình cảnh vẫn ráo riết truy lùng Điềm Khắc Kim sau hàng loạt vụ cướp táo tợn nhằm vào người Mỹ và các gia đình khá giả ở Sài Gòn.
Để tránh bị lộ tung tích, hắn liên tục thay đổi chỗ ở. Có khi ngủ nhờ nhà người quen vài đêm rồi đi. Có lúc chui vô mấy căn nhà lá lụp xụp ven kinh ở Quận 8.
Một buổi trưa nắng gắt, trong lúc lẩn trốn ở khu Bến Tàu Quận 8, hắn tình cờ gặp Dung. Khuôn mặt ưa nhìn của cô gái bán sương sâm đã khiến tên cướp sa cơ thoáng chạnh lòng.
Đôi vai gầy oằn xuống dưới chiếc đòn gánh tre đã ngả màu theo năm tháng. Chiếc áo bà ba bạc màu vì nắng gió. Gương mặt không son phấn nhưng sáng sủa, hiền hậu.
Ngoắc chị Dung lại:
- Em bán cho 10 ly sương sâm!
Đặt gánh xuống Dung múc bao nhiêu hắn húp hết bấy nhiêu. Tới ly thứ 10 chùi miệng hắn nói:
- Đói quá, tui ăn sương sâm trừ cơm.
Vừa nói hắn vừa lục túi. Lúc sau gãi đầu cười ngượng:
- Chết cha... bữa nay không có tiền. Em cho tui thiếu mai mốt muốn bao nhiêu tui trả bấy nhiêu.
Nhìn người thanh niên có khuôn mặt thư sinh, giọng nói nhỏ nhẹ và vẻ mặt thật thà, Dung chẳng nỡ làm dữ, chỉ khẽ thở dài mà quảy gánh bước đi.
Khoảng một tuần sau, ở chỗ cũ hôm trước Dung thấy Minh “con” đứng từ xa toét miệng cười. Đưa cho chị một xấp tiền dày cộm, hắn nói:
- Khỏi thối, để đó tui ăn sương sâm trừ lần.
Rồi hắn lại bắt chị ngồi múc tì tì đủ 10 ly để hắn ngồi nhẩn nha ăn. Vừa ăn hắn vừa nói đủ thứ chuyện.
Ngày qua ngày, khi số sương sâm đã đủ với xấp tiền Minh “con” đưa thì cũng đủ để cô chủ buông đòn gánh nằm vô lòng hắn. Rồi hắn rù rì thủ thỉ:
- Anh là công nhân nghèo lắm! Không có tiền làm đám cưới em chịu hông?
Biết sao được! Gạo đã nấu thành cơm rồi. Cô bán sương sâm thở dài, rồi cũng gật đầu. Đã thương rồi thì không đám cưới với ăn sương sâm thiếu nào có khác gì đâu.
Ở với nhau chưa được bao lâu thì chị Dung sinh cho Minh "con" một đứa con.
Ngày bồng đứa nhỏ đỏ hỏn trên tay, chị cứ ngỡ từ nay mình đã có một mái nhà thật sự. Minh "con" cũng mừng lắm. Hiếm hoi lắm mới thấy hắn chịu ngồi yên cả buổi bên chiếc võng tre, ru con ngủ rồi cười vu vơ như một người cha hiền lành.
Nhưng niềm vui đó ngắn chẳng tày gang.
Rồi Minh "con" vẫn đi sớm về khuya. Có khi vừa về được một đêm, sáng hôm sau đã mất dạng. Có lần biệt tăm cả tháng trời. Mỗi khi chị Dung hỏi làm nghề gì mà đi dữ vậy, hắn chỉ cười xòa:
- Anh làm đủ thứ nghề. Có mối thì đi.
Dung tin. Bởi mỗi lần trở về, hắn đều dúi vô tay chị một xấp tiền lớn. Có bận còn đem về mấy tấm vải mới, vài bộ quần áo trẻ con rồi giục:
- Em sửa lại căn nhà đi. Mua cho má cái áo mới nữa.
Hắn nói mới "trúng áp phe", làm ăn gặp may nên có tiền. Đối với người đàn bà quanh năm gánh sương sâm bán dạo, số tiền đó là cả một gia tài.
Chị chẳng hỏi thêm, chỉ lặng lẽ chắt chiu. Thay lại mái lá dột nát, sắm chiếc giường cũ, mua cho má già vài bộ đồ mới và may thêm quần áo cho con nhỏ.
Mỗi lần hàng xóm hỏi, chị Dung chỉ cười hiền:
- Ổng đi làm ăn xa... lâu lâu mới về.
Ít lâu sau, chị nghe nói Minh "con" đã có vợ và có con từ trước. Chị không tin. Chị hỏi đi hỏi lại nhiều lần, mong đó chỉ là lời đồn.
Rồi chị chết lặng khi biết tin đó là sự thật. Nó như nhát dao cắt ngang lòng ngực người đàn bà hiền lành. Chị khóc cạn nước mắt. Nhưng rồi nhìn đứa con thơ đang ngủ vùi trong vòng tay, chị chỉ biết nuốt nước mắt vô trong.
Ván đã đóng thuyền, có trách, cũng chẳng thay đổi được gì. Chị đành ngậm bồ hòn làm ngọt, tiếp tục gánh sương sâm đi bán mỗi ngày, coi như số phận đã an bài…
Cuối năm đó Minh "con" lại biệt tăm. Một tuần... rồi một tháng... hai tháng... không một tin tức. Chị Dung bắt đầu thấp thỏm.
Cho tới một buổi sáng, nghe người ta xì xào ngoài chợ về việc cảnh sát vừa bắt được tên cướp khét tiếng Điềm Khắc Kim. Chị tò mò ghé mắt xem tờ báo có in hình tên cướp.
Vừa nhìn bức ảnh đen trắng trên mặt báo, hai chân chị bủn rủn. Người đàn ông trong ảnh đó... chính là Minh "con". Người chồng mà chị vẫn hằng tin chỉ là một người lao động nghèo hóa ra lại là tên “tướng cướp cô độc” khét tiếng.
Chị Dung ôm mặt khóc. Không phải vì sợ hãi mà vì chị hiểu, từ giây phút này, cuộc sống bình yên ngắn ngủi của mình đã thật sự khép lại.
Sau ba, bốn lần lặn lội đi thăm nuôi, nhìn người đàn ông sau song sắt hết lần này tới lần khác vẫn tiếp tục bị kết án vì “ngụa quen đường cũ”. Chị Dung dần thôi nuôi hy vọng.
Chị không oán trách, cũng chẳng còn đủ sức đợi chờ. Đối với chị, Minh "con" coi như đã chết.
Từ đó về sau, người đàn bà bán sương sâm lại lặng lẽ gánh sương sâm đi khắp các ngã đường. Sáng bán, chiều bán, tối trở về căn nhà nhỏ chăm mẹ già và hai đứa con thơ.
Còn người đàn ông từng thiếu 10 ly sương sâm năm đó thì tiếp tục trôi dạt theo những bản án, những cuộc vượt ngục và số phận nghiệt ngã của chính cuộc đời mình…
***
Thời gian cứ lặng lẽ trôi.
Chị Dung đã quen với cuộc sống không chồng. Ban ngày gánh sương sâm rong ruổi khắp các ngã đường Quận 8. Chiều về lo cơm nước, chăm sóc mẹ già rồi tối ôm hai đứa con ngủ trong căn nhà lá chật hẹp.

Xóm nghèo ai cũng thương cảnh "mẹ góa con côi". Thỉnh thoảng người cho lon gạo, người biếu mớ rau, người ghé phụ lợp lại mái lá mỗi khi mưa lớn.
Trong số đó có một người đàn ông sống cách nhà chị vài căn. Anh này làm bốc vác ở Bến Tàu. Thấy nhà neo người, lâu lâu lại qua giúp sửa cái cửa hay chẻ giúp bó củi.
Giữa xóm lao động nghèo, chuyện bà con tối lửa tắt đèn có nhau vốn chẳng có gì lạ. Thế nhưng, những lời đồn thì lúc nào cũng lan nhanh hơn sự thật.
Đầu tháng 5 năm 1978, sau cuộc vượt ngục khỏi Trại cải tạo Vị Thanh, Điềm Khắc Kim bí mật tìm về Sài Gòn. Điều thôi thúc hắn liều mạng vượt ngục không chỉ là khát vọng tự do mà là thứ khác.
Trong thời gian cải tạo, hắn nghe phong phanh rằng người đàn bà bán sương sâm đã có người đàn ông khác. Tin đồn đó như đổ thêm dầu vô lòng tự ái của một kẻ vốn đa nghi và chiếm hữu.
Suốt quãng đường lẩn trốn về Sài Gòn với cõi lòng tan nát, trong đầu hắn chỉ có một ý nghĩ “Phải tìm cho ra người đàn ông đó để tính sổ”.
Rồi hắn lặng lẽ đứng khuất sau hàng dừa nước đầu ngõ, dõi mắt về căn nhà cũ. Đúng lúc đó, người hàng xóm quen thuộc lại sang phụ chị Dung chèn lại mái lá sau cơn mưa đêm.
Rồi hắn biết mình đã lầm.
Giữa họ không có sự vụng trộm, càng không có thứ tình cảm như những lời đồn đại mà hắn từng nghe. Chỉ là một người hàng xóm tốt bụng thấy cảnh mẹ già, con nhỏ nên ra tay giúp đỡ.
Người mà hắn định tìm để trả thù hóa ra lại là ân nhân của chính vợ con mình…
Hung thần với ai, tướng cướp với ai nhưng đối với chị Dung, hắn vẫn chỉ là “anh Minh con” - người đàn ông từng ngồi ăn 10 ly sương sâm rồi cười hiền dưới gốc cây năm nào, cũng là cha của hai đứa nhỏ.
Những ngày đầu lẩn trốn, Điềm Khắc Kim chỉ dám về nhà lúc trời đã khuya. Gõ cửa thật khẽ, chờ một lúc rồi mới bước vô. Mỗi lần như vậy, chị Dung đều giật nảy mình.
Chị biết người đàn ông trước mặt mình không còn là Minh "con" của ngày xưa nữa, mà là một tên tù vượt ngục đang bị công an ráo riết truy lùng. Chị từng khuyên hắn ra đầu thú. Khuyên một lần… rồi nhiều lần. Đáp lại chỉ là cái mặt lạnh lùng quen thuộc.
Biết không thể lay chuyển được người đàn ông của mình, chị cũng không nỡ tố giác. Dẫu sao, đó vẫn là cha của hai đứa nhỏ.
Vậy là người đàn bà bán sương sâm nghèo lại lặng lẽ cưu mang, che giấu tên tướng cướp. Mỗi bữa cơm đều nơm nớp lo sợ. Mỗi tiếng gõ cửa giữa đêm đều khiến chị giật bắn mình, tưởng lực lượng công an đã lần ra tung tích.
Nhưng cuối cùng chị vẫn chọn im lặng. Không phải vì đồng tình với những việc hắn đã làm. Mà bởi chị không đủ nhẫn tâm để tự tay đẩy cha của các con mình trở lại sau song sắt.
Đối với Điềm Khắc Kim, căn nhà lá nhỏ ven kênh ở Quận 8 trở thành nơi trú ẩn cuối cùng giữa những ngày bị săn đuổi.
Người vợ lớn ở đường Tôn Đản từ lâu đã hoàn toàn tuyệt vọng. Sau khi Điềm Khắc Kim bị đày ra Côn Đảo đầu năm 1975, người đó bán căn nhà nhỏ, đưa con rời đi biệt xứ.
Bởi vậy, sau cuộc vượt ngục khỏi Trại cải tạo Vị Thanh, Điềm Khắc Kim không còn nơi nào để tìm về ngoài căn nhà của chị Dung. Nhưng mái nhà nhỏ của chị Dung không thể giữ chân một con ngựa hoang.
Ở nhà được một thời gian, Điềm Khắc Kim lại quay về đường cũ. Ban đầu, hắn chỉ lén trộm vài chiếc xe đạp để có tiền tiêu xài.
Rồi hắn dần liều lĩnh hơn. Mục tiêu chuyển sang những chiếc xe gắn máy nhiều tiền. Cũng từ đó, bản tính hung hãn của tên tướng cướp vượt ngục nhanh chóng trỗi dậy.
Không còn bằng lòng với những vụ cướp giật thông thường, Điềm Khắc Kim bắt đầu viết thư nặc danh hăm dọa, tống tiền những gia đình khá giả. Hắn doạ nếu không làm theo thì sẽ giết cả gia đình, kể cả trẻ nhỏ.
Và rồi hàng loạt vụ cướp táo tợn liên tiếp xảy ra khiến Công an TP.HCM mở nhiều đợt truy quét. Ban đầu, không ai nghĩ thủ phạm lại chính là tên tù vượt ngục từng gieo rắc kinh hoàng ở Sài Gòn trước năm 1975.
Cho tới giữa tháng 11 năm 1978, một bức thư tống tiền viết tay được gửi tới một nạn nhân, buộc phải mang tiền tới ngã tư Cô Bắc - Đề Thám. Dưới bức thư chỉ vỏn vẹn ba chữ ký tắt “Đ.K.K”.
Chính ba chữ đó đã giúp Ban chỉ huy Công an Quận 1 xác định được kẻ đứng sau chuỗi vụ án chính là Điềm Khắc Kim.
Một kế hoạch phục kích được triển khai. Và tại ngã tư Cô Giang - Đề Thám chiều hôm đó, tên tướng cướp vượt ngục cuối cùng cũng sa lưới sau nhiều tháng lẩn trốn.
Đầu năm 1979, Điềm Khắc Kim bị đưa trở lại Trại cải tạo Tống Lê Chân để tiếp tục chấp hành án. Tưởng như những năm tháng sau song sắt sẽ chấm dứt cuộc đời ngang dọc của hắn.
Nhưng hơn 4 năm sau…
Giữa những lô cao su bạt ngàn của Nông trường Dầu Tiếng, Điềm Khắc Kim lại một lần nữa vượt ngục. Mở đầu cho một hành trình trốn chạy mới như câu chuyện đã được kể ở phần trước.
(Còn tiếp)

Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 4)
Doanh nhân Lưu Ngọc Long Thanh - người phụ nữ quyền lực của Vietbamboo và dự án mở hãng hàng không tại Việt Nam
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 5)
Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty cổ phần Golden Dragon Corporate quý phái,sang trọng tại lễ ký kết xây dựng dự án bệnh viện
Kiều Nguyễn Phương Duy - Chàng trai nhẹ nhàng nhưng sâu lắng
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 9)
Lễ công bố Quyết định và trao Giấy chứng nhận kiểm định chất lượng cấp cơ sở giáo dục
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 1)
“Nàng tiên cá” đến vương quốc Thái Lan
Doanh nhân hát hội tụ dàn thí sinh đầy tiềm năng