top

Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 12)

Thứ 5, 22-01-2026 | 17:02:27 admin

Sài Gòn không những chỉ đổi chủ, mà còn đổi cả nhịp thở. Các tướng lĩnh Việt Nam Cộng hòa, vốn đã âm ỉ bất mãn từ lâu trước cách cầm quyền cứng rắn của chính quyền Ngô Đình Diệm, nay không còn kiên nhẫn.

Chương 13: Tam Hoàng hồi sinh

Sau biến cố ngày 1 tháng 11 năm 1963, khi tiếng súng đảo chính còn vương mùi khói thuốc trên những hàng me đường Lê Lợi, Sài Gòn như vừa tỉnh dậy sau cơn mê dài.

Sài Gòn không những chỉ đổi chủ, mà còn đổi cả nhịp thở. Các tướng lĩnh Việt Nam Cộng hòa, vốn đã âm ỉ bất mãn từ lâu trước cách cầm quyền cứng rắn của chính quyền Ngô Đình Diệm, nay không còn kiên nhẫn.

Cuộc khủng hoảng Phật giáo kéo dài như vết thương hở, mỗi ngày một rỉ máu, khiến quân đội và dân chúng ngày càng xa rời chính quyền Đệ nhất Cộng hoà.

Những cuộc gặp bí mật diễn ra trong các biệt thự kín cổng cao tường. Đèn vàng hắt lên tường, soi những gương mặt căng thẳng, mồ hôi thấm vào cổ áo quân phục. Tướng Dương Văn Minh đặt mạnh bàn tay xuống bàn:

— Không thể để tình trạng này kéo dài thêm nữa.

Một giọng khác đáp khẽ, khói thuốc cuộn lên che nửa khuôn mặt ông ta:

— Người Mỹ đã bật đèn xanh. Nhưng mọi chuyện phải làm cho gọn. Nếu không, cả nước sẽ chìm trong hỗn loạn.

Sự ủng hộ của Mỹ không tới ồn ào. Nó tới bằng những tín hiệu ngắn gọn, những cuộc điện thoại khuya, những cái gật đầu dè dặt. Chính quyền Washington khi ấy cho rằng Tổng thống Ngô Đình Diệm không còn đáp ứng được các khuyến cáo cải cách chính trị, khiến mâu thuẫn song phương ngày càng sâu sắc.

Trong bàn cờ lớn của chính trị thế giới, chính quyền Sài Gòn lúc bấy giờ chỉ là một ô cờ, người ta sẵn sàng thay quân nếu cần.

Ngày đảo chính nổ ra, Sài Gòn rung chuyển. Xe tăng gầm rú trên đường phố, súng nổ từ các hướng dội về trung tâm. Dân chúng đóng chặt cửa, nín thở nghe từng loạt đạn xé gió.

Buổi sáng, chợ vẫn buôn bán, hàng vẫn bày, nhưng ánh mắt người mua kẻ bán đều thấp thỏm. Tin đồn chạy nhanh hơn điện: “Đêm qua ai bị bắn”, “Sáng nay ai lên nắm quyền”, “Trưa tới ai sẽ bị thay thế”... Bàn cờ quyền lực bị hất tung, những quân cờ văng tứ phía, lăn lóc như một rổ chén bị đổ.

Trong cơn xoáy đó, Tam Hoàng như loài rắn ngửi được mùi thức ăn, từ từ ngóc đầu.

Ở Chợ Lớn, đêm xuống sớm hơn. Những con hẻm ngoằn ngoèo ẩm mốc bỗng đông tiếng giày, tiếng xe, tiếng gọi nhau thì thào bằng tiếng Hoa lẫn Việt. Quán trà cũ bên đường Khổng Tử sáng đèn suốt đêm.

Trong gian phòng phía sau, khói thuốc phiện quyện với mùi trà đậm, đặc quánh đến nghẹt thở. Một người đàn ông gầy, mắt ti hí, chắp tay sau lưng, giọng khàn khàn:

— Thời thế đổi khác rồi. Nị mau tận dụng đi!

Người ngồi đối diện gật đầu, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn gỗ đã tróc sơn. Bên ngoài, một chiếc xe tải dừng lại, thùng xe trùm bạt kín mít. Không ai hỏi. Không ai nhìn lâu. Ai cũng hiểu, khi luật pháp chao đảo, những phe phái bắt đầu xâu xé.

Ngọc khi ấy đã qua tuổi xuân xanh. Thời gian ở lầu xanh bào mòn cô như nước mưa bào mòn từng phiến đá. Nhan sắc cô vẫn còn, nhưng ánh nhìn đã khác. Nó trông lằng lặng, sâu thẳm và dè chừng.

Căn phòng của cô nhìn ra một giếng trời hẹp. Mỗi sáng, một vệt nắng mỏng rơi xuống nền gạch, đủ để cô biết hôm nay trời có trong hay không.

Đã 9 giờ tối, tiếng ồn ào từ dưới sảnh vọng lên. Người quản lý chạy hớt hải, giọng hớn hở:

— Khách lớn… có khách lớn.

Ngọc chỉnh lại chiếc áo lụa bạc màu, bước ra. Ở cuối cầu thang, cô thấy một gương mặt quen quên ngày nào.

Lão Lý! Râu lão đã bạc hơn, bụng vẫn phệ, mắt vẫn sắc lạnh. Lão cười, nụ cười khan khan, gấp gấp.

— Lâu rồi không gặp he! — lão nói chậm rãi.

Ngọc vẫn cúi đầu, không nói gì, cố giấu bàn tay đang siết chặt. Tại khoảnh khắc đó, trong đầu cô hiện ra hình ảnh quê nhà. Cô thấy lại buổi sáng mù sương bên Hồ Tây đi gánh nước, thấy mẹ ngồi vá áo, cha ho khan bên bếp rơm. Những hình ảnh ấy hiện lên rồi tan đi như khói.

— Nị vẫn khỏe chứ? — lão hỏi câu xã giao.

— Dạ… vẫn vậy! — Ngọc đáp không cảm xúc.

Bên ngoài, Sài Gòn tiếp tục quay cuồng. Xe quân sự chạy qua chạy lại trên đại lộ, loa phóng thanh phát nhiều thông cáo mới. Người ta thay bảng hiệu, đổi khẩu hiệu, nhưng trong những căn phòng kín, luật lệ cũ vẫn vận hành theo cách riêng của nó.

Đêm đó, sau khi khách đã về, Ngọc ngồi một mình bên cái lổ giếng trời. Gió thổi, mang theo mùi sông lẫn mùi khói xa xa. Cô khẽ thì thầm, như nói với chính mình:

— Rồi sẽ có ngày…

Câu nói bỏ lửng. Không ai nghe. Nhưng trong lòng cô, một mầm sống mong manh vẫn còn đó. Nó đã bám rễ giữa đổ nát, chờ một khe sáng để vươn lên khi có dịp.

***

Đạo luật 53 từng cấm người Hoa tham gia 11 ngành nghề then chốt. Từ vận tải, cầm đồ, xay xát lúa gạo cho tới thuốc phiện và sòng bạc… Bên cạnh đó, dưới sự cố vấn của Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Diệm buộc mọi người người Hoa, nếu ai không nhập quốc tịch Việt Nam thì sẽ bị trục xuất.

Trên giấy tờ, nó vẫn còn đó, mực chưa phai. Nhưng sau đảo chính, đạo luật đó đã trở thành một tấm bình phong mục nát. Không ai ký quyết định xóa bỏ, cũng chẳng ai buồn nhắc lại.

Sau đảo chính, chính quyền kế nhiệm non yếu như đứa trẻ mới tập đi, vừa bước đã chao đảo, nên dễ bị đồng tiền dắt mũi. Việc chập chững đó tạo điều kiện cho kinh tế ngầm phát triển, nên đạo luật 53 không còn ai thực thi.

Chợ Lớn hiểu điều đó nhanh hơn bất kỳ ai. Và thế là các hiệu buôn, nhà in, các công ty xuất nhập khẩu máy móc nông ngư cụ, các “chành” lúa gạo, hãng xe đò do người Hoa làm chủ ồ ạt ra đời.

Lúc này, do chiến tranh và những cuộc đảo chính, phản đảo chính, chỉnh lý giữa những người cầm đầu chế độ Sài Gòn liên tục xảy ra. Do vậy, Tam Hoàng Chợ Lớn không còn quan tâm tới chính trị nữa, mà chuyển sang làm ăn kinh tế.

Họ móc ngoặc với những tướng lĩnh, những Bộ trưởng và các Tỉnh trưởng, Quận trưởng ở những khu vực sầm uất, nhằm được thắng thầu nhiều hạng mục béo bở.

Những cửa tiệm người Hoa vốn đóng then cài chặt suốt mấy năm liền bắt đầu hé cửa. Ban đầu là quán trà, tiệm thuốc bắc... Sau đó là kho gạo, bến bãi, nhà máy xay lúa.

Đêm xuống, ánh đèn dầu lại sáng lên trong những căn nhà mặt tiền quen thuộc. Tiếng máy móc rì rầm như nhịp thở trở lại của một con thú lớn vừa tỉnh giấc.

Trong một căn phòng kín ở đường Khổng Tử, vài xì thẩu ngồi quanh chiếc bàn gỗ mun. Khói thuốc đặc quánh, mùi trà ô long nóng hổi. Người ngồi đầu bàn, tóc hoa râm, thì thầm:

— Thời thế đổi rồi. Bây giờ, ai nắm tiền người đó nắm thiên hạ.

Tam Hoàng không còn ồn ào như thời Bảy Viễn tung hoành giữa bến Bình Đông, hở ra là chém giết. Bây giờ họ học cách đi nhẹ, nói khẽ, đặc biệt luôn bôi trơn mọi cánh cửa.

Từ bến ghe chở gạo trên kênh Tàu Hủ, tới kho hàng ở Chánh Hưng, đâu đâu cũng có dấu tay của họ. Mỗi chuyến hàng qua trót lọt là một sợi dây quyền lực được thắt chặt thêm.

Bấy giờ, Sài Gòn khoác lên mình vẻ náo nhiệt mới. Xe cộ đông hơn, hàng hóa nhiều hơn, dòng tiền lưu thông nhanh hơn. Nhưng dưới lớp sơn hào nhoáng đó, luật lệ bị bẻ cong, công lý bị mua bán.

Tam Hoàng không cần treo cờ, không cần xưng danh. Họ tồn tại trong từng phong bì kín đáo, từng cái bắt tay sau rèm cửa, từng chuyến hàng đi trong đêm.

Những cái tên từng thống lĩnh sòng bài, tiệm hút nay đứng tên trên giấy tờ hãng xưởng kinh doanh. Họ bắt tay thầu xây dựng cầu đường, xây chợ búa, xây kho bãi. Thay vì công khai điều hành sòng bài, nay họ thâu tóm hợp đồng xây dựng khổng lồ, giấy phép nhập khẩu độc quyền, những dự án sinh lời béo bở.

Trong đám đó, nổi lên một cái tên mà dân Chợ Lớn nhắc tới là phải hạ giọng: “Xì thẩu Lâm Bôn”.

Lâm Bôn trước 1963 chỉ là tay giữ sổ cho một tiệm hút ở đường Tổng Đốc Phương. Lâm Bôn ít nói, nhưng mặt lúc nào cũng như cười để nhận tiền dư. Sau đảo chính, chỉ trong một năm, Lâm Bôn đứng tên ba công ty xây dựng, một hãng vận tải đường sông, thêm một kho gạo sát bến Bình Đông.

Giấy tờ đầy đủ, con dấu đỏ chót, văn phòng tiếp khách đàng hoàng, bàn thờ Quan Thánh lúc nào cũng nghi ngút khói. Ai muốn làm ăn ở khu đó, không vô gặp Lâm Bôn coi như thua chắc.

Một buổi trưa oi bức, trong quán cà phê trên đường Đồng Khánh, Lâm Bôn ngồi đối diện Tám Hảo. Hảo là thiếu tá Cảnh sát đặc biệt của đô thành. Tám Hảo mặc sơ mi trắng, mở nút áo cổ, mồ hôi rịn nhẹ sau lưng áo. Trước mặt y là ly cà phê đen còn nguyên.

Lâm Bôn chậm rãi rót trà, giọng thì thầm ra chiều thân mật:

— Ngộ gửi chút quà thiếu tá ha.

Nói rồi Lâm Bôn đẩy nhẹ phong bì qua thiếu tá Hảo. Phong bì không dày, nhưng Tám Hảo biết trong đó đủ cho con y vô trường tư, cho vợ y mở sạp vải ngoài chợ. Tám Hảo im lặng, bàn tay đặt lên mép bàn, không đẩy lại.

Ngoài kia, Sài Gòn vẫn ồn ào. Xe GMC chạy qua chạy lại, lính gác đứng im trước trụ sở hành chính mới treo bảng còn mùi sơn. Người ta bàn tán chuyện đảo chính, chuyện tướng này lên, tướng kia xuống. Nhưng trong quán cà phê Lâm Bôn ngồi, quyền lực đang được sang tay bằng phong bì, bằng tiền lợi quả.

Cùng lúc đó, ở Ty Công chánh, Mr Phước - quyền Trưởng ty, đang ký một loạt hồ sơ thầu. Những công ty như Hưng Thịnh, Tấn Phát, Hoà Phát chuyên về mảng phát triển đô thị, Phước biết rõ ai đứng sau:

— Xong rồi nhen anh. Tuần sau khởi công được.

Ở đầu dây bên kia, Lâm Bôn vui vẻ:

- Ngộ cảm ơn nhiều ha.

Đối với Tam Hoàng, thời thế càng biến động, càng hỗn loạn thì cơ hội giành hợp đồng béo bở càng nhiều. Tam Hoàng hiểu rằng đao kiếm, súng đạn chỉ khiến họ rắc rối, tiền và những cái bắt tay kín đáo mới là thứ mở được mọi cánh cửa.

***

Từ năm 1964, chiến tranh tại Việt Nam leo thang từng ngày. Mỹ đổ quân vô miền Nam ồ ạt. Phi trường Tân Sơn Nhứt bận rộn suốt đêm, phi cơ lên xuống liên tục. Đô-la cũng chảy vô Sài Gòn ào ào. Nó theo từng chuyến lính Mỹ, theo từng hợp đồng quân nhu, từng công trình dã chiến mọc lên như nấm sau mưa.

Tam Hoàng đánh hơi thấy cách kiếm tiền rất lẹ.

Họ không cần cầm súng ra trận. Họ chỉ cần biết lính Mỹ cần gì, thích gì, và thiếu gì. Cuộc vui thâu đêm, rượu mạnh, đàn bà, thuốc men, vật tư xây dựng, ghe tàu vận tải… thứ gì cũng có giá. Mà hễ có giá là Tam Hoàng có mặt.

Ngoài đường, xe quân sự Mỹ vẫn gầm rú, trực thăng bay thấp trên nóc nhà, quán bar dành cho lính Mỹ mọc lên san sát. Ban đêm, ánh đèn neon hắt xuống mặt đường sáng như ban ngày. Tam Hoàng âm thầm đứng sau nhiều cuộc vui đó.

Họ điều phối, chia phần, đếm tiền.

Chợ đen lúc đó không còn là mấy sạp lén lút bên vỉa hè. Nó trở thành sân chơi của người Hoa Chợ Lớn. Nó được vận hành trơn tru, nhuần nhuyễn như cỗ máy vượt thời gian. Họ làm cho hàng hóa biến mất khỏi các chợ. Rồi vài ngày sau, đúng thứ đó xuất hiện trở lại, nhưng với cái giá cao gấp nhiều lần.

Gạo, xi măng, sắt thép, thuốc men… cái gì càng khan hiếm thì càng có lời.

Một vài thủ lĩnh Tam Hoàng không dừng lại ở việc làm ăn kinh tế. Họ trèo cao hơn, luồn sâu vô bộ máy công quyền. Họ khoác lên mình chiếc áo quan chức để điều khiển nền kinh tế Sài Gòn.

Ban ngày ngồi bàn giấy, ký văn bản, nói chuyện an sinh - trật tự xã hội. Ban đêm, cửa sau mở ra, xe chở hàng lăn bánh. Họ ghim hàng. Họ đẩy giá, rồi tung bán để “lụm tiền”.

Họ dùng chính trị để làm kinh tế. Khi kinh tế đủ mạnh, họ quay ngược lại, dùng tiền để lũng đoạn chính trị. Quyền lực trở thành tấm bình phong hoàn hảo, che chắn cho những phi vụ béo bở, những hợp đồng quân nhu được “chỉ định”, chảy thẳng về công ty sân sau.

Và thì ranh giới giữa chính quyền và thế giới ngầm lại mờ đi từng chút, rồi từng bước bị xoá nhoà thêm lần nữa.

Năm 1966, Sài Gòn nóng hầm hập từ mặt đường cho tới các phòng họp kín. Chiến sự ngoài kia dội về từng ngày qua những bản tin quân sự. Còn trong Sài Gòn, dòng tiền được các ông vua kinh tế điều phối như những vũ công pha lê trình diễn trên sân băng.

Một buổi chiều xám nắng, tại dinh thự của Tư lệnh Quân đoàn 2 ở đường Nguyễn Du, chiếc xe Peugeot màu đen thắng nhẹ trước cổng. Lý Ban bước xuống, áo sơ mi trắng ủi thẳng thớm, quần tây xám nhạt, giày da bóng loáng. Dáng y đi khoan thai. Người gác cổng liếc qua giấy hẹn rồi gật đầu, mở cánh cổng sắt nặng trịch.

Trong phòng khách, quạt trần quay lừ đừ, tiếng kêu cọc cạch hòa với mùi xì gà thoang thoảng. Thiếu tướng trẻ Vĩnh Lộc mới được bổ nhiệm làm Tư lệnh vùng II chiến thuận, trấn giữ miền Cao nguyên.

Tướng Lộc ngồi sau chiếc bàn gỗ lớn, quân phục chỉnh tề, lon tướng sáng lóa dưới ánh đèn vàng. Trước mặt tướng Lộc là bản đồ tác chiến còn dang dở.

Lý Ban cúi chào lễ phép:

— Thưa thiếu tướng, như đã nói trước. Ngộ muốn hợp tác với thiếu tướng để làm ăn.

Tướng Vĩnh Lộc ngó lên, lưng dựa vô ghế, tay gõ nhẹ lên mặt bàn:

— Ông nói tôi nghe thử!

Lý Ban chậm rãi:

— Mỗi ngày pháo 105 bắn ra không biết bao nhiêu trái mà bỏ hết. Vỏ đạn bằng đồng ngộ xin mua hết, giá cả… thiếu tướng cứ cho.

Lý Ban vừa nói vừa đẩy nhẹ một tờ giấy về phía tướng Lộc. Trên đó ghi dãy số 0 khiến tướng Lộc phải dừng mắt lâu hơn. Tướng Lộc nhíu mày:

— Nhưng đây là là tài sản quân đội.

— Dạ, ngộ hiểu nên mới vô trình bày đàng hoàng. Ngộ mua phế liệu, quân đội có thêm ngân khoản, khỏi tốn công lưu kho, dọn dẹp. Đôi bên đều tiện.

Tướng Lộc đứng dậy, bước ra cửa sổ. Ngoài kia, hàng me già dưới đường Nguyễn Du rụng lá lả tả, nắng chiều tràn xuống sân gạch. Ông im lặng một lúc lâu rồi quay lại:

— Rồi vỏ đạn đó đi đâu?

Lý Ban không vòng vo:

— Dạ, ngộ nấu đồng. Ngộ làm lư đồng, dây điện, làm linh kiện máy móc...

Một khoảng lặng nữa. Quạt trần vẫn quay, tiếng xào xạc nghe rõ mồn một. Cuối cùng, tướng Vĩnh Lộc cũng nói:

— Chuyện này… để tôi coi lại.

Lý Ban hiểu đó không phải là từ chối. Ông đứng dậy, cúi đầu:

— Dạ, ngộ chờ tin tốt từ tướng quân.

Trước khi ra cửa, Lý Ban không quên đặt lại trên bàn một phong bì. Cái phong bì đó nằm gọn dưới xấp hồ sơ như vô tình.

Ra tới sân, Lý Ban dừng bước, hít sâu một hơi. Nắng chiều rọi lên gương mặt bóng bẩy của y. Y biết, từ lúc cánh cửa phòng đó bật mở để y bước vào, những vỏ đạn đại bác 105mm đã bắt đầu thuộc về Lâm Huê Hồ.

Lâm Huê Hồ là ông vua trong ngành phế liệu lúc bấy giờ. Lý Ban đang là thuộc hạ của vua phế liệu chiến tranh.

Thời điểm này, mọi chiến cụ của quân đội Việt Nam Cộng hòa đều do Mỹ cung cấp. Theo điều khoản viện trợ, vỏ đạn đại bác 105mm sau khi bắn phải thu lượm và gửi về Mỹ để tái chế. Bộ Tư lệnh Quân viễn chinh Mỹ tại Việt Nam kiểm soát rất gắt gao số lượng đạn cấp phát cũng như số vỏ thu hồi.

Sau khi cân nhắc lời đề nghị của Lý Ban, tướng Vĩnh Lộc và thuộc hạ ra lệnh cho phần lớn các căn cứ pháo binh ở tiền đồn và chi khu hẻo lánh, mỗi đêm mỗi khẩu 105mm phải bắn ít nhất 20 quả, bắn đi đâu cũng được. Vài hôm sau lại có xe quân sự tới chở đống vỏ đạn về Pleiku.

Tại đây, các “xì thẩu” người Hoa đã lập sẵn xưởng nấu đồng, biến đống vỏ đạn thành thỏi đồng bóng loáng. Số đồng này ngoài việc cung cấp cho những nhà sản xuất lư hương, chân đèn, các xưởng cơ khí, các cơ sở chế tạo khuôn mẫu, và… xuất khẩu sang Hồng Kông, Đài Loan.

Như vậy trong năm 1967, số lượng đạn 105mm mà Quân đoàn 2 sử dụng gần một nửa tổng số đạn của Quân đoàn 1, 3, 4 cộng lại, nhưng không thu được vỏ đạn nào.

Giải thích với cố vấn Mỹ về việc tại sao đêm nào cũng bắn, tướng Vĩnh Lộc nói rằng ông thực hiện kế hoạch “bắn quấy rối”, bắn hù dọa vào vùng nghi có quân Giải phóng nhằm làm mất tinh thần địch.

Đồng thời tướng Lộc biện minh rằng, muốn thể hiện quân lực Việt Nam Cộng hoà luôn theo sát đối phương. Còn việc không thu được vỏ đạn là các căn cứ pháo binh bị quân Giải phóng tập kích, lính bỏ chạy nên vỏ đạn mất luôn.

***

Cùng với việc mua vỏ đạn của các xì thẩu, đứng sau là “vua tín dụng và phế liệu chiến tranh” Lâm Huê Hồ. Ở Chợ Lớn lúc này xuất hiện thêm nhiều ông “vua không ngai” nữa.

Đó là Trần Tề - “vua bột ngọt”, Mã Hỷ - “vua lúa gạo”, Lý Long Thân - “vua dệt vải, sắt thép”, Tạ Văn Thiêm - “vua xuất nhập khẩu”, Lý Ban - “vua hàng PX, hàng viện trợ, đôla đỏ”, Lâm N - “vua lính ma, lính kiểng”… tất cả đều có quan hệ mật thiết với Tam Hoàng.

Trong đó, “vua bột ngọt” Trần Tề, người gốc Triều Châu là một trong những thủ lĩnh cao cấp của Tam Hoàng, là người quản lý tài chính cho hội. Với tiềm lực rất mạnh, các ông “vua không ngai” nắm trong tay 70% các ngành kinh tế xương sống của miền Nam thời bấy giờ.

Mỗi đêm, Chợ Lớn lên đèn theo một phong cách riêng. Không rực rỡ như khu trung tâm Sài Gòn, cũng không ồn ào tiếng lính Mỹ say rượu. Mà có ánh sáng hắt ra từ những ngọn đèn lồng treo trước hiên, từ cửa tiệm khép hờ và từ kho hàng sâu phía trong.

Sau bức tường cũ, mùi bột ngọt, mùi gạo mới xay, mùi dầu máy, mùi sắt thép quyện vô nhau. Nặng, nồng và trầm như cách kiếm tiền của chủ nhân của nó.

Những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo dẫn sâu vô lòng Chợ Lớn như mạch máu chảy ngầm. Ban ngày, chúng im lìm. Nhưng tới khuya, khi phố lớn đã thưa xe, mấy con hẻm đó mới thật sự sống dậy.

Cửa mở hé. Xe chở hàng lặng lẽ trườn vô, bánh xe lăn chậm như thể sợ nghe thấy. Hàng hóa được chuyền tay trong im lặng, chỉ có ánh đèn pin quét nhanh trên bao tải, thùng gỗ.

Ở mấy căn nhà mặt tiền, quán trà vẫn mở. Mấy ông chủ tiệm ngồi sau bàn, tán gẫu chuyện gia đình, chuyện làm ăn nhỏ. Nhưng dưới gầm bàn là sổ nợ, là hợp đồng béo bở.

Trong một căn nhà lớn ở đường Triệu Quang Phục, phía sau tiệm buôn bột ngọt Trường Hưng, Trần Tề ngồi một mình trước bàn gỗ dài. Trên bàn là sổ sách, bàn tính và một bình trà Phổ Nhĩ còn bốc hơi.

Trần Tề người tầm thước, da ngăm, trán cao, mắt nhỏ nhưng sâu. Y thường vận bộ đồ truyền thống bằng gấm của người Hoa. Áo màu vàng sẩm, quần lụa xanh đen. Tay áo rộng kết hợp với hàng nút to được thắt bằng vải, chạy dài từ cổ xuống tới rúng. Tôn thêm vẻ cứng cỏi, đứng đắn mỗi khi tiếp xúc với y.

Ngoài sân, mưa bắt đầu lất phất rơi. Tiếng nước nhỏ xuống mái tôn nghe đều đều, như nhịp đếm vô hình của thời gian. Một thuộc cấp đẩy cửa bước vô, cúi đầu:

— Dạ, bên kho bột ngọt Bình Đông báo về. Hàng vô đầy đủ. Giá tuần này tăng thêm được rồi thưa ông chủ?

Trần Tề gật nhẹ đầu, tay khép cuốn sổ lại, nhấp một ngụm trà. Hơi nóng lan xuống cổ họng, ấm mà đắng. Y hiểu rất rõ, từng thỏi đồng, từng bao gạo, từng cuộn vải, từng thùng bột ngọt đều kết nối với nhau bằng sợi dây vô hình. Nó buộc chặt quân đội, quan chức, tín dụng và thế giới ngầm thành một khối không thể tách rời.

Ở một góc khác của Chợ Lớn, trong kho vải rộng mênh mông của Lý Long Thân, máy dệt vẫn chạy suốt đêm. Tiếng máy đập đều đều, công nhân làm việc dưới ánh đèn vàng, mồ hôi nhuể nhại.

Chỉ cần một cú điện thoại của y, hàng vải có thể đổi hướng. Từ thị trường nội địa sang thẳng kho quân nhu, hay ra bến tàu để chờ xuất khẩu.

Còn Lý Ban, “vua hàng PX”, thì lại thích ngồi trong quán bar dành cho lính Mỹ ở đường Tự Do. Y hiểu rõ, đô-la đỏ không nằm trong ngân hàng, mà nằm những thùng hàng viện trợ bị “lạc đường”, trong các kho PX mở cửa sau nửa đêm.

Xa hơn nữa, ở những doanh trại vắng vẻ, cái tên Lâm N được nhắc mỗi khi liên quan tới quân số. Lính ma, lính kiểng có mặt trên sổ sách nhưng không có mặt ngoài thao trường. Tiền lương vẫn lĩnh đều, chia ra theo tỷ lệ đã định.

Tất cả những ông “vua không ngai” đó, mỗi người một mảng, một lãnh địa. Nhưng trên cao hơn hết, Trần Tề giữ vai trò là người cầm trịch.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi. Chợ Lớn chìm trong bóng tối ẩm ướt. Nhưng bên dưới lớp tối đó, những guồng máy kinh tế ngầm vẫn quay đều, không cần ánh sáng, không cần danh phận. Chỉ cần tiền và sự im lặng.

Nói về Tín Mã Nàm, một tay anh chị người Hoa khét tiếng trong thế giới ngầm ở Chợ Lớn. hắn chỉ là một gã du đãng, kéo bè kết cánh để bảo kê vũ trường, động mại dâm.

Theo báo cáo của Biệt đội Hình cảnh – Tổng nha Cảnh sát quốc gia Sài Gòn gửi Phòng Cảnh sát Đặc biệt đặc trách Hoa vụ thì : “Không có dấu hiệu cho thấy Tín Mã Nàm có dính líu đến Hội Tam Hoàng”.

Hơn nữa, để bảo vệ công việc làm ăn, các “xì thẩu” người Hoa lúc đó rất ngại đổ máu. Qua sự giao du mật thiết với các nhân vật chóp bu của chế độ Sài Gòn bằng tiền hối lộ, các ông “vua không ngai” có đủ cách để khiến đối thủ thân bại danh liệt chứ không cần đâm chém cho rùm beng.

Như vậy, từ đầu năm 1963 tới năm 1975, là thời kỳ Tam Hoàng hoạt động tinh vi nhất trong lịch sử tồn tại của mình tại miền Nam Việt nam. Bạo lực không còn phô diễn công khai, thanh trừng nhau giữa ban ngày cũng biến mất.

Thay vào đó, họ dùng quyền lực đồng tiền, quan hệ chằng chịt và thủ đoạn chính trị để hoạt động. Họ khoác lên mình vỏ bọc doanh nhân, nhà hảo tâm nhưng bên dưới là thế giới ngầm lũng đoạn nền kinh tế. Nhưng rồi vở kịch nào cũng hạ màn…

(Mời các bạn đón xem kỳ 13)
Huỳnh Minh Đức

BÌNH LUẬN & CHIA SẺ

Đang tải bình luận,....

Đọc thêm

Thứ 6 | 13/04/2018 | Lượt xem: 1591 | Tác giả: Mai Khánh

Sau khi phát hành Em Gái Mơ tập 3, Khang Điền đã gặp nhiều biến cố trong cuộc sống. anh chính thức cho phát hành tập 4 với nhiều tình tiết gây cấn, hồi hộp và vui nhộn.

Sau khi phát hành Em Gái Mơ tập 3, Khang Điền...

Thứ 6 | 16/08/2019 | Lượt xem: 2062 | Tác giả: admin

Tuần lễ thời trang dành cho người mẫu chuyên nghiệp - Vietnam Runway Fashion Week sẽ lần đầu ra mắt vào 23-8.     

Tuần lễ thời trang dành cho người mẫu chuyên nghiệp - Vietnam...

Thứ 6 | 20/09/2019 | Lượt xem: 2399 | Tác giả: admin

Đội tuyển Việt Nam được dự báo sẽ gặp khó khăn rất nhiều mặc dù được đá trên sân nhà Mỹ Đình. Nếu không giành được chiến thắng, mục tiêu giành ngôi đầu bảng của chúng ta sẽ trở nên xa vời tại trận gặp đội tuyển Malaysia vào ngày 10/10 tới đây,

Đội tuyển Việt Nam được dự báo sẽ gặp khó khăn rất nhiều mặc...

Thứ 5 | 07/09/2017 | Lượt xem: 2445 | Tác giả: admin

“Tôi thật sự xúc động và cảm ơn các anh, chị nghệ sĩ luôn sẵn sàng đồng hành cùng tôi các chương trình từ thiện. Đó là điều tôi cảm thấy hạnh phúc được các anh, chị nghệ sĩ hổ trợ hết mình trong đêm diễn” - nhạc sĩ Khang Điền chia sẻ.

“Tôi thật sự xúc động và cảm ơn các anh, chị...

Thứ 3 | 30/12/2025 | Lượt xem: 1148 | Tác giả: admin

Ở căn phòng phía sau, mùi phấn son quyện với mùi ẩm mốc của gỗ cũ và khói thuốc tạo thành một thứ không khí nặng nề đến nghẹt thở. Có cô gái trẻ ngồi lặng lẽ trước chiếc gương, hai bàn tay đặt gọn trên đùi, các ngón tay đan vào nhau đến trắng bệch.

Ở căn phòng phía sau, mùi phấn son quyện với...

Thứ 4 | 17/12/2025 | Lượt xem: 1396 | Tác giả: admin

3h chiều hôm đó lão đã tìm đủ tiền chuộc nhưng không biết giao ở đâu thì có đứa bé bán báo khác xuất hiện. Nó nói có chú kia bên đường gửi phong thư này. Lão Lý nhìn sang bên đường người đó đã biến mất. Lão vội vã mở ra xem thì thấy “4 giờ chiều nay giao tiền tại miếu hoang gần Cây Gõ. Nếu báo cảnh sát thằng bé sẽ mất mạng”.

3h chiều hôm đó lão đã tìm đủ tiền chuộc...

Thứ 3 | 18/06/2024 | Lượt xem: 1219 | Tác giả: admin

Ngày 18/6, tại Cơ quan Thông Tấn xã Việt Nam khu vực phía Nam, Hội Nhà báo Việt Nam phối hợp Thông Tấn xã Việt Nam, cùng các nhà báo - hoạ sĩ tổ chức Triển lãm tranh “99” nhân kỉ niệm 99 năm Ngày Báo chí Cách mạng Việt Nam (21/6/1925 – 21/6/2024).

Ngày 18/6, tại Cơ quan Thông Tấn xã Việt Nam khu...

Thứ 3 | 24/09/2019 | Lượt xem: 2363 | Tác giả: banbientap

Theo Báo Người Lao Động đăng ngày 21/9/2019: Ít có nhà văn nữ nào như Bích Ngân, cùng một lúc phát hành cả 3 tập sách. Ta thấy chị là cây bút đa năng, đa tài, có thể sử dụng thành thục nhiều thể loại.

Theo Báo Người Lao Động đăng ngày 21/9/2019: Ít...

Thứ 7 | 20/12/2025 | Lượt xem: 1287 | Tác giả: admin

Đêm đó có một ông lão ngà ngà say, tuổi chừng 58, râu rìa, miệng ngậm ống điếu to như mắt trâu, trễ hẳn sang một bên mép. Lão mặc bộ quần áo lụa màu vàng nhạt, với áo rộng thùng thình, nút áo được gài bằng nút thắt vải, quần ống loa nhìn như ông chủ lớn. Lão cao to kèm thêm cái bụng lớn, cỡ hai vòng tay của Ngọc ôm mới xuể.

Đêm đó có một ông lão ngà...

Thứ 3 | 24/10/2023 | Lượt xem: 2162 | Tác giả: admin

M ến chào quý vị và các bạn đang theo dõi chương trình ĐỜI NGHỆ SỸ số thứ 4 của chúng tôi. Thưa quý vị và các bạn! Chương trình hôm nay nói về cuộc đời, sự nghiệp của ‘Nữ hoàng nội y’ NGỌC TRINH. Một tên rất đình đám trên cõi mạng nhưng cũng nhiều gian truân. Mới đây, Ngọc Trinh đang bị Cơ quan CSĐT Công an TP.HCM khởi tố bị can, bắt tạm giam 3 tháng về tội “Gây rối trật tự công cộng”.

M ến chào quý vị và các bạn đang theo...