Đầu năm 1973, Sài Gòn vừa bước qua những ngày đầu của Hiệp định Paris.

Hiệp định này vừa được 4 bên gồm Hoa Kỳ, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam và Việt Nam Cộng hòa ký kết với kỳ vọng chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở miền Nam.
Sau nhiều năm bom đạn, người dân thấp thỏm hy vọng chiến tranh rồi sớm lùi xa.
Trên các con đường trung tâm, cờ phướn, biểu ngữ cùng những bản tin thời sự liên tục nhắc tới việc ngừng bắn và trao trả tù binh. Thế nhưng, phía sau bầu không khí đó, các bệnh viện quân y vẫn chịt nít thương binh từ các vùng chiến thuật đưa về.
Tiếng còi xe cứu thương, tiếng cánh quạt trực thăng tản thương vẫn đều đặn vang lên suốt ngày đêm.
Nằm tại quận Gò Vấp, Tổng Y viện Cộng Hòa là cơ sở y tế quân sự tuyến cuối của Quân lực Việt Nam Cộng hòa. Khu liên hợp này kết hợp giữa các dãy nhà mái ngói mang kiến trúc Pháp và các phân khu điều trị, phòng giải phẫu hiện đại được xây dựng, trang bị máy móc theo tiêu chuẩn Mỹ.
Chức năng chính của Tổng Y viện là tiếp nhận, phân loại và điều trị chuyên sâu cho thương bịnh binh từ các vùng chiến thuật, phần lớn được trực thăng tản thương chuyển thẳng về cấp chữa.
Sau gần 5 tháng nằm điều trị, vết thương ở bụng của Điềm Khắc Kim cũng dần kéo da non nhưng sức khỏe vẫn chưa trở lại như trước. Người hắn gầy sọp, nước da xanh mét như tàu lá. Mỗi lần bước đi đều phải vịn thành giường, mặt nhăn lại coi bộ đau đớn lắm.
Nhìn vẻ ngoài, chẳng ai còn nhận ra đây là tên tướng cướp từng nhiều lần làm náo động Sài Gòn. Hắn ít nói và hiếm khi trò chuyện với những bệnh nhân khác. Hắn chấp hành mọi yêu cầu của bác sĩ và lính canh.
Hắn uống thuốc đúng giờ, chăm chỉ tập luyện theo chỉ dẫn của bác sĩ. Những cử chỉ này khiến nhiều người tưởng rằng, sau nhiều lần trúng đạn liên tiếp, ý chí của hắn đã hoàn toàn suy sụp.
Tuy nhiên, nằm trên giường bệnh, đôi mắt hắn vẫn lặng lẽ dõi theo từng bước chân lính gác ngoài hành lang. Hắn ghi nhớ giờ đổi ca, thời điểm bác sĩ đi thăm bệnh, lúc y tá phát thuốc, rồi thời gian nào các hành lang vắng người.
Từng quy luật nhỏ đều được hắn âm thầm xâu chuỗi lại trong đầu…
Đêm đó, hành lang bệnh viện yên ắng lạ thường. Chỉ còn tiếng quạt trần quay đều và tiếng giày lính gác vọng xa. Điềm Khắc Kim biết cơ hội của mình đã tới.
Vậy là… một lần nữa, hắn cưa đứt chiếc còng đang khóa ở thành giường.
Mọi việc diễn ra âm thầm và nhẫn nại. Chỉ tới khi lính gác đổi ca đi kiểm tra, trên chiếc giường sắt chỉ còn lại đoạn còng bị cắt đứt và cái mền nhàu nát.
Điềm Khắc Kim đã biến mất. Đó là lần thứ hai hắn cưa còng, đào thoát khỏi chỗ chữa trị sau khi bị bắt…
Tin tên trọng phạm biến mất khỏi Y viện làm lực lượng công lực một phen náo loạn. Đặc biệt, sĩ quan Tư pháp Trần Tấn Phát không kèm được tức giận khi nghe tin. Ông ta đứng bật dậy, đập mạnh tay xuống bàn, làm giấy tờ rơi xuống nền gạch lộp độp:
- Mẹ… nó!
Các chốt kiểm soát được dựng lên, nhiều toán Cảnh sát Hình cảnh lập tức tản đi khắp các ngõ hẻm Sài Gòn. Nhưng cũng như những lần trước, hắn đã bốc hơi không để lại một dấu vết.
Điều khiến Trần Tấn Phát và giới công lực kinh ngạc và tức giận hơn là chỉ ít tháng sau, Điềm Khắc Kim lại tiếp tục gây án.
Đêm đó, hắn nhắm tới căn biệt thự của một nhà buôn người Mỹ trên đường Công Lý. Con đường rộng rợp bóng cây vốn yên tĩnh sau nửa đêm, chỉ còn ánh đèn vàng hắt xuống mặt đường và vài chiếc xe tuần tra thỉnh thoảng chạy ngang.
Lợi dụng lúc người chồng vắng nhà, Điềm Khắc Kim đột nhập. Hắn lục soát rồi gom góp 5.000 USD cùng gần 20 triệu đồng tiền mặt và nhiều tài sản giá trị khác.
Không dừng lại đó, hắn tiếp tục khống chế người vợ Mỹ để thực hiện hành vi đồi bại mặc cho nạn nhân van xin.
Đúng lúc đó ông chồng bất ngờ trở về. Vừa đẩy phòng bước vô, một cảnh tượng đau lòng hiện ra trước mắt, ông chồng đứng lặn như trời trồng. Điềm Khắc Kim cũng giật thót người. Tay hắn túm lấy cái quần, nhanh chân búng một cái vọt qua cửa sổ.
Phút chốc ông chồng cũng hoàn hồn lại, lập tức rút khẩu Colt 45 nả liền 1 loạt đạn. Không gian yên tĩnh của khu biệt thự bỗng chốc bị xé toạc bởi những tiếng súng dồn dập. Điềm Khắc Kim cũng rút súng đáp trả. Hai bên liên tiếp bắn trả nhau trong khoảng cách một bức tường.
Với tài thiện xạ từ Sơn đầu bự, viên đạn từ khẩu rulo của Điềm Khắc Kim đã găm trúng vùng bụng của ông chồng. Tuy nhiên, trước khi ngã quị, tay nhà buôn người Mỹ cũng đã kịp bấm cò, tặng cho tên tướng cướp một viên từ khẩu Colt 45 vô ổ bụng. Ngay cái chỗ 2 lần trước mà hắn “được hưởng”, làm hắn cũng quị theo.
Một lần nữa, cái tin Điềm Khắc Kim bị bắt, lại xuất hiện trên trang nhất các nhật báo Sài Gòn. Vụ án tiếp tục gây chấn động dư luận và kết thúc khi Điềm Khắc Kim đã “yên vị” trong nhà đá.
Lần này, chính quyền không giam Điềm Khắc Kim ở Khám Chí Hòa nữa, mà đưa hắn về Quân lao Gia Định để chờ ngày kêu án. Hắn đăng lính năm 1970 rồi đào ngũ, nên khi phạm tội hắn vẫn là quân nhân.
Quân lao Gia Định nằm trên đường Bạch Đằng là chỗ giam giữ và cải huấn quân phạm cấp quân khu của Quân lực Việt Nam Cộng hòa. Trại được bao bọc bởi tường bê tông kiên cố, rào kẽm gai nhiều lớp và hệ thống chòi canh gác nghiêm ngặt.
Ở đó giam giữ binh sĩ vi phạm kỷ luật quân đội hoặc phạm pháp tư pháp. Trong thời gian này, Quân lao đang giam toàn những tên du đãng xuất thân từ lính tráng.
Không giống như các quân phạm khác, Điềm Khắc Kim được đưa vô chế độ “chăm sóc đặc biệt”, bị biệt giam hoàn toàn. Phòng giam chỉ rộng vừa đủ người nằm hoặc ngồi, ô cửa thông gió nhỏ xíu có chấn song nằm sát trần.
Cửa buồng được làm bằng sắt đặc, bên ngoài còn có thêm một lớp song sắt nữa. Mỗi lần cai ngục mở cửa đều phải dùng nhiều ổ khóa.
Hai cổ tay và hai cổ chân hắn bị còng suốt ngày đêm. Mỗi bữa cơm đều được đưa qua ô cửa nhỏ. Không khí ngột ngạt, chế độ ăn uống sinh hoạt bị hạn chế tối đa, tù nhân bị cấm tiếp xúc, nói chuyện với xung quanh nhằm gấy áp lực tâm lý.
So với Khám Chí Hòa, Quân lao Gia Định không đồ sộ bằng. Nhưng chính vì quy mô gọn nên việc kiểm soát được chặt chẽ hơn. Từ cổng chính tới khu biệt giam chỉ có vài lối đi, mọi hoạt động đều nằm trong tầm quan sát của cai ngục. Nhiều năm liền, chưa từng xảy ra một vụ vượt trại thành công nào.
Tuy vậy, với quá khứ nhiều lần bẻ còng, cưa khóa của Điềm Khắc Kim khiến Quản đốc ăn ngủ không yên. Ông ta quyết định áp dụng một biện pháp chưa từng dành cho bất kỳ phạm nhân nào trước đó.
Một người thợ giày được gọi tới đo chân, đóng riêng cho Điềm Khắc Kim một đôi giày sắt nặng trịch. Phần cổ giày được tán bằng đai thép ôm khít mắt cá, gắn liền với một chiếc còng đặc biệt.
Từ chiếc còng đó, cai ngục luồn một thanh sắt dài xuyên qua rồi khóa chặt bằng ổ khóa ngoại nhập của Ý.
***
Thấm thoát gần 2 năm trôi qua. Quân lao Gia Định vốn là nơi giam giữ những quân phạm đủ hạng. Từ lính tráng phạm kỷ luật cho tới những tay du đãng quen sống bằng dao búa.
Trong cái thế giới thu nhỏ sau song sắt đó, chuyện ai hơn ai đôi khi không nằm ở tuổi đời, cũng chẳng nằm ở số năm tù, mà nằm ở cái “số má” và khả năng tàn ác làm cho người khác khiếp sợ.
Để “giựt le” với đám du đãng phần đông ít học, hắn tự xưng mình từng học tới đệ nhị. Hắn nói chuyện có vẻ chữ nghĩa, làm cho đám đàn em ngồi chung quanh tròn mắt.
Kỳ thực, hắn chưa hề học tới trung học đệ nhứt cấp. Lúc nhỏ hắn vừa bán bánh mì vừa học lõm bõm. Chữ vô tai này, chạy qua tai kia rồi rớt mất. Khi lớn một chút, mớ chữ nghĩa còn sót lại đã bị những năm tháng giang hồ thổi bay gần hết.
Cũng may khi thọ giáo Sơn đầu bự ở núi Châu Thới, hắn còn giữ được một ít phong thái ăn mặc bảnh bao, nói năng chậm rãi của sư phụ, nay lấy ra làm oai. Tuy nhiên, chữ viết của hắn vẫn xấu như gà bới, mỗi lần viết thì nắn nót cả buổi. Giống như hàng cây xiêu vẹo sau cơn bão.
Đám cai ngục biết điều đó nhưng cũng lờ đi. Bởi họ nhận ra, dựng Điềm Khắc Kim lên, việc trị đám tiểu yêu trong quân lao dễ hơn nhiều. Vậy là từ một tên tướng cướp đang mang án, Điềm Khắc Kim được đám cai ngục phong cho cái chức nghe rất oai:
“Thư ký quân lao”
Cái chức chẳng có bảng tên, chẳng có lương bổng, nhưng trong cái thế giới lao tù, nó có một thứ quyền lực vô hình.
Điềm Khắc Kim ăn mặc khác hẳn những quân phạm chung quanh. Hắn mặc áo sơ mi đóng thùng ngay ngắn như sinh viên. Quần áo sạch sẽ, trên nắp túi áo còn giắt một cây Parker cho thêm phần trí thức.
Trong giới giang hồ, ngôi vị cao thấp nhiều khi không được phân định ngoài đường đời, mà phải đợi vô tù mới rõ. Ở ngoài, có thể có băng nhóm, có đàn em, có tiền bạc. Nhưng khi vô nhà đá, ngôi vị cao thấp thật sự mới được phân định rạch ròi.
Ai được đàn anh công nhận, ai có “số má”, ai khiến người khác phải kiêng dè, người đó mới thật sự có chỗ đứng. Và Điềm Khắc Kim, với danh tiếng đã bao phủ cả Sài Gòn, nghiễm nhiên trở thành “vua một cõi”.
Nhưng cũng chính trong những ngày tháng đó, bản chất lưu manh mạt hạng của tên tướng cướp mới bộc lộ đầy đủ nhứt.
Cái danh “trả thù dân tộc” mà giới giang hồ gắn cho hắn, suy cho cùng chỉ đúng với một phần câu chuyện ban đầu. Cái chết bi thảm của Linda Diễm từng để lại trong lòng hắn một vết hằn sâu.
Không có gì để nghi ngờ, việc Điềm Khắc Kim trở thành hung thần, chuyên cướp, hiếp những người Mỹ giàu có khởi nguồn từ đó. Mục đích chính của hắn là để trả thù.
Nhưng, đó chỉ là những vụ đầu tiên. Còn sau này, hắn đi cướp chỉ vì một mục đích duy nhứt là kiếm tiền và hiếp đáp phụ nữ Mỹ. Nhưng tiền mới là thứ hắn nhắm tới.
Cướp được tiền thì ăn chơi phè phỡn. Những cuộc phiêu lưu tình ái chỉ còn là thứ gia vị cho một đời sống ngày càng trượt dài.
Còn Bé Năm Đèo, nếu có lúc nào hắn nhớ tới, thì cũng chỉ như một kỷ niệm xa xôi. Một màn sương mờ cay nồng khói pháo, một gam màu lạ được hắn tô thêm vô bức tranh hào quang mà chính mình dựng nên cho cuộc đời giang hồ thêm phần tha thiết.
Đằng sau vẻ ngoài thư sinh, với cây Parker và cái chức “thư ký quân lao”, Điềm Khắc Kim vẫn là một con người đầy những dơ bẩn và thói quen lệch lạc.
Hắn từng kể cho mấy đứa tù tép riu, mỗi khi có tiền sau một vụ cướp, thường đem ra xổ tung lên nền nhà. Những tờ tiền, những món nữ trang, những đồng tiền vàng văng tứ tung dưới ánh đèn. Rồi hắn nằm lăn lộn trên đó để tìm khoái cảm.
Đó không còn là chuyện trả thù. Đó là cơn khát tiền bạc, quyền lực và khoái lạc đã trở thành một thứ mộng mị trong con người hắn. Hắn là một tên bệnh hoạn và điên loạn.
Trong tù, bao nhiêu tiền làm luật hay do đám đàn em bên ngoài cống nộp vô, Điềm Khắc Kim đều trải từng xấp dưới tấm drap trên giường sắt. Hắn nằm đè lên đó, lắng nghe những tờ tiền cọ vô nhau, phát ra tiếng "rột... rột..." khoái chí.
Đối với hắn, đồng tiền không còn là phương tiện nữa mà đã trở thành một thứ khoái cảm. Một khi đồng tiền được phong lên làm "thánh", nhân cách con người cũng dễ dàng biến thành đồ tể.
Có chút quyền hành trong tay, Điềm Khắc Kim bắt đầu ra oai. Những tên tù hạng tép riu, tứ cố vô thân, không băng nhóm, thường xuyên trở thành chỗ để hắn thị oai và tiêu khiển.
Chỉ cần nhìn không vừa mắt, hắn đi ngang không cúi đầu hay chậm đưa điếu thuốc, lập tức bị tát tai. Thậm chí hắn còn bị đạp túi bụi rồi sai đàn em lôi vô góc phòng đánh tiếp.
***
Cũng trong thời gian này, ở Khám Chí Hoà, sự buông lơi kỷ luật đã khiến khối tư pháp ngày càng hỗn loạn. Đâm chém, thanh trừng nhau diễn ra liên miên, như cơm bữa.
Cuối năm 1974, ban quản đốc Khám Chí Hòa mở một đợt thanh lọc lớn. 32 tên đầu trâu mặt ngựa, hung hăng và khó quản nhứt bị chuyển sang Quân lao Gia Định để dễ bề kiểm soát.
Ngay từ lúc chiếc xe bít bùng vừa dừng trước cổng quân lao, tiếng la ó của những tên cộm cán vang trời để “làm reo”:
- Mở cửa coi!
- Nhốt tụi tao ở đâu?
- Tụi bây tính hù ai vậy?
Tiếng đập cửa thình thình làm cả sân trại náo động. Là "thư ký đề lao", Điềm Khắc Kim cũng có mặt để ổn định đám tù mới. Muốn thị oai, hắn gân cổ ra quát:
- Muốn làm loạn hả?
- Không biết ông nội bay đang ở đây sao?
Đám tù mới bỗng im lại vài giây. Rồi từ phía sau, một gã cao lớn từ từ bước ra. Chính là Lâm Chín Ngón, tay giang hồ thường đi theo Đại Ca Thay lúc trước. Hắn liếc Điềm Khắc Kim từ đầu tới chân rồi nhếch mép:
- Mày là thằng chó nào?
Điềm Khắc Kim gằn giọng:
- Đừng lộn xộn. Ông nội mày là Điềm Khắc Kim đây!
Điềm Khắc Kim vừa dứt lời, Lâm Chín Ngón đã lao tới nhanh như cắt. Một cánh tay to như gọng kìm quặp ngang cổ, nhấc bổng Điềm Khắc Kim khỏi mặt đất.
Chưa kịp vùng vẫy, tay còn lại của Lâm Chín Ngón đã giật phắt cây viết Parker cài trên túi áo của Điềm Khắc Kim, đâm thẳng xuống giữa trán kẻ mạnh mồm. Đám tù cũ há hốc miệng, chẳng đứa nào dám bênh Điềm Khắc Kim, mà cũng chẳng muốn bênh làm gì.
Tuy hung hăng nhưng nhỏ con, lại thêm dính mấy phát súng thẳng ổ bụng từ trước, Điềm Khắc Kim chưa hồi phục hoàn toàn. Phần nữa bị Lâm Chín ngón tấn công bất ngờ nên không tài nào chọi lại nổi gã hộ pháp cao lớn.
Máu lập tức tràn xuống mặt. Bị nhấc hỏng giò, Điềm Khắc Kim cứ quẫy đạp lung tung như con nhái nhưng vẫn không thoát.

May thay, mũi viết cắm đúng ngay vết sẹo cũ do viên đạn của Biệt đội Hình cảnh để lại năm xưa. Bề mặt chai cứng làm đầu bút trượt sang một bên, không xuyên sâu vô sọ. Dẫu vậy, máu vẫn tuôn xối xả, đỏ lòm cả khuôn mặt Điềm Khắc Kim.
Lâm Chín Ngón hất mạnh một cái, quăng "ông thư ký đề lao" lăn mấy vòng trên nền xi măng rồi phủi tay như chẳng có chuyện gì…
Từ hôm đó, cái uy của Điềm Khắc Kim trong Quân lao Gia Định cũng tuột xuống một nữa. Hắn bớt hống hách, bớt ngổ ngáo. Bớt lớn giọng với đám tù mới, tỏ ra biết điều hơn.
Trước mặt Lâm Chín Ngón, "ông thư ký đề lao" cũng phải né qua một bên…

Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 4)
Doanh nhân Lưu Ngọc Long Thanh - người phụ nữ quyền lực của Vietbamboo và dự án mở hãng hàng không tại Việt Nam
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 5)
Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty cổ phần Golden Dragon Corporate quý phái,sang trọng tại lễ ký kết xây dựng dự án bệnh viện
Kiều Nguyễn Phương Duy - Chàng trai nhẹ nhàng nhưng sâu lắng
Lễ công bố Quyết định và trao Giấy chứng nhận kiểm định chất lượng cấp cơ sở giáo dục
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 9)
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 1)
Doanh nhân hát hội tụ dàn thí sinh đầy tiềm năng
“Nàng tiên cá” đến vương quốc Thái Lan