top

Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 9)

Thứ 6, 09-01-2026 | 19:55:05 admin

Lệnh ban ra dứt khoát “Đóng cửa toàn bộ các tiệm hút”. Những nơi từng ngày đêm nghi ngút khói á phiện. Nơi tiền bạc và sinh mạng bị hút cạn trong im lặng. Nay bị niêm phong, bị dừng mọi hoạt động bởi chính quyền của Diệm.

Chương 10: Bài trừ á phiện

Tháng Sáu năm 1954, Ngô Đình Diệm chính thức lên giữ cương vị Thủ tướng Quốc gia Việt Nam trong một bối cảnh rối ren chưa từng có. Đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh. Chính quyền non trẻ chồng chất khó khăn, còn Sài Gòn – Chợ Lớn thì như một cơ thể bệnh hoạn.

Với vẻ bề ngoài hào nhoáng bên ngoài, Sài Gòn bên trong thì mục rỗng tới tận xương tủy. Ngô Đình Diệm bước vào vũ đài chính trị đó với dáng vẻ khắc khổ, khuôn mặt nghiêm nghị và một niềm tin gần như tuyệt đối vào kỷ cương, vào đạo lý nhằm chấn hưng đất nước.

Ông là người nguyên tắc tới mức cứng nhắc. Trong suy nghĩ của Ngô Đình Diệm, một quốc gia muốn đứng vững thì trước hết phải trong sạch, phải có luật pháp làm xương sống và đạo đức làm nền móng. Ông không tin vào những thỏa hiệp nửa vời, càng không chấp nhận việc dùng cái xấu để trị cái xấu.

Chính vì vậy, ngay từ những ngày đầu, ông đã nhìn Sài Gòn – Chợ Lớn bằng con mắt của một người thầy thuốc nhìn một bệnh nhân bệnh nặng. Ông đánh giá rằng bệnh nhân này không thể vá víu, mà cần phải mổ xẻ, phải cắt bỏ những khối u đã ăn sâu vào xương.

Sài Gòn khi đó sống về đêm nhiều hơn ban ngày. Nhiều sòng bài rực đèn thâu đêm, thuốc phiện len lỏi vào từng con hẻm, những nhà chứa hoạt động công khai dưới sự bảo kê trắng trợn của thế giới ngầm. Tội ác không còn là chuyện lén lút mà trở thành một phần quen thuộc của đời sống đô thị.

Đồng tiền chảy từ những bàn bạc, từ khói thuốc phiện, từ thân xác đàn bà, nuôi lớn một thế giới ngầm vận hành song song với chính quyền hợp pháp. Ở trung tâm của thế giới đó là một cái tên khiến ai cũng phải dè chừng, đó là Bảy Viễn.

Trong mắt Ngô Đình Diệm, Bảy Viễn không chỉ là một cá nhân nguy hiểm, mà là biểu tượng của sự tha hóa quyền lực. Một con người khoác trên mình quân hàm thiếu tướng, mang danh nghĩa lực lượng vũ trang quốc gia. Thực chất là ông trùm của cả một đế chế ngầm.

Bảy Viễn vừa là giang hồ, vừa là chính trị, vừa là kinh tế đen. Viễn bắt tay với thương nhân Hoa kiều, với sĩ quan biến chất, với đủ loại thế lực để biến Sài Gòn – Chợ Lớn thành một lãnh địa riêng. Là một nơi mà luật giang hồ có giá trị hơn luật pháp quốc gia.

Ngô Đình Diệm hiểu rất rõ rằng, đụng tới Bảy Viễn là đụng tới một mạng lưới chằng chịt của lợi ích. Đó không chỉ là súng đạn của Bình Xuyên, mà còn là tiền bạc, là quan hệ, là những cái bắt tay trong bóng tối mà nhiều người đang hưởng lợi.

Càng nhìn rõ điều đó, quyết tâm của ông càng trở nên sắt đá. Trong suy nghĩ của ông, nếu không nhổ được cái gai mang tên Bảy Viễn thì mọi khẩu hiệu xây dựng quốc gia chỉ là “lời nói gió bay”, là “hứa hươu hứa vượn”.

Có những đêm khuya, trong căn phòng làm việc còn đơn sơ, Ngô Đình Diệm thường trầm ngâm trước bản đồ Sài Gòn. Mỗi con đường, mỗi khu phố không chỉ là địa danh mà là những ổ tệ nạn, những mạch máu nuôi dưỡng thế giới ngầm.

Ông biết mình đang đứng trước một canh bạc sinh tử. Không phải với vận may, mà với cả một thế lực đã bén rễ sâu tới mức nhiều người coi đó là điều hiển nhiên.

Cuộc đối đầu giữa Ngô Đình Diệm và Bảy Viễn vì thế không đơn thuần là xung đột giữa chính quyền và giang hồ. Đó là cuộc va chạm giữa hai cách nhìn về xã hội thời bấy giờ.

Một bên tin vào trật tự, kỷ cương và đạo lý; một bên sống bằng quyền lực, tiền bạc và bạo lực. Và từ khoảnh khắc Ngô Đình Diệm bước chân vào Dinh Thủ tướng, bánh xe lịch sử đã bắt đầu lăn. Chậm nhưng không thể đảo ngược, nó hướng thẳng vào trung tâm của đế chế ngầm đang ngự trị ở Sài Gòn – Chợ Lớn.

Đối với Ngô Đình Diệm, Bảy Viễn không phải một sĩ quan quốc gia mà là một khối u ác tính cần phải cắt bỏ tận gốc. Nhưng ông cũng hiểu rất rõ, chạm vào Bình Xuyên lúc này chẳng khác nào kích nổ một thùng thuốc súng ngay giữa Sài Gòn.

Bảy Viễn không chỉ có súng ống và đàn em, mà có tiền đông như nước. Có những con đường ngầm dẫn tới từng sòng bài, từng bến xe, từng nhà kho bên Bến Bình Đông, bên bờ kênh Tàu Hủ đen ngòm.

Chỉ cần một hiệu lệnh sai thời điểm, Sài Gòn – Chợ Lớn sẽ bốc cháy tức thì. Những con đường lát đá, những khu phố mái ngói thấp lè tè, những rạp hát và sòng bài sáng đèn sẽ lập tức biến thành chiến trường. Ngô Đình Diệm hiểu rõ điều đó hơn ai hết.

***

Sài Gòn năm 1954 bước vào mùa mưa, bầu trời xám xịt. Tháng đầu tiên nắm quyền, ông chọn cách im lặng. Những cơn mưa bất chợt trút xuống làm đường sá lầy lội, xe lam, xe kéo chen chúc nhau giữa tiếng la inh ỏi.

Buổi tối, đèn điện vàng vọt hắt xuống mặt đường ướt nước, phản chiếu bóng người vội vã. Trong cái nhịp sống tưởng chừng bình thường đó, một cuộc đấu trí âm thầm đang diễn ra.

Ngô Đình Diệm án binh bất động, thu mình như con hổ nằm im trong bụi rậm. Ông để cho Bảy Viễn và Bình Xuyên tạm thời tin rằng mình vẫn có thể chung sống với chính quyền mới.

Nhưng phía sau cánh cửa gỗ nặng trĩu của dinh Thủ tướng, những cuộc họp kín liên tục diễn ra. Bản đồ quân sự được trải rộng trên bàn, những chấm đỏ đánh dấu các đơn vị còn trung thành, những vùng xám là nơi ảnh hưởng của Bình Xuyên và Pháp vẫn còn đè nặng.

Một buổi chiều mưa, trong căn phòng làm việc chỉ có tiếng quạt trần quay đều, ông Diệm nói chậm rãi với cộng sự thân tín:

– Muốn trị được giang hồ, trước hết phải có Quân đội của mình.

Người kia gật đầu, giọng dè dặt:

– Nhưng thưa ông, Quân đội hiện nay… còn rời rạt lắm. Nhiều tướng lĩnh vẫn nhìn sang phía Pháp.

Ngô Đình Diệm khẽ nhíu mày:

– Vậy thì phải kéo họ về phía Quốc gia.

Ông bắt đầu từng bước củng cố lực lượng trung thành, điều chuyển những đơn vị đáng tin cậy về vị trí then chốt. Ông âm thầm làm suy yếu ảnh hưởng của các sĩ quan thân Pháp. Không ồn ào, không tuyên bố, mọi thứ diễn ra lặng lẽ như những quân cờ được đặt vào đúng chỗ trước khi ván cờ lớn bắt đầu.

Song Ngô Đình Diệm cũng hiểu rằng chỉ Quân đội trong nước là chưa đủ. Bóng dáng nước Pháp vẫn phủ lên Sài Gòn, từ những quán cà phê kiểu Tây với bàn ghế mây ngoài vỉa hè, tới những sĩ quan da trắng mặc quân phục đi lại nghênh ngang ngoài đường. Muốn thoát khỏi cái bóng đó, ông cần một chỗ dựa mới. Lựa chọn duy nhất lúc này là Mỹ.

Rồi những cuộc tiếp xúc với người Mỹ được diễn ra kín đáo. Quan trọng nhất, ông tìm kiếm được sự hậu thuẫn từ Mỹ. Mỹ bấy giờ là thế lực duy nhất đủ sức chống lại thế lực tiềm tàn mà Pháp để lại.

Ngô Đình Diệm nói thẳng, không vòng vo:

– Nếu muốn một Việt Nam không rơi vào tay Cộng sản, các ông phải giúp tôi dẹp bỏ những thế lực mục rỗng mà Pháp để lại.

Viên cố vấn Mỹ nhìn ông, giọng trầm ngâm:

– Ông đang nói tới Bình Xuyên?

Ngô Đình Diệm không né tránh:

– Đúng. Khi họ còn tồn tại sẽ không có trật tự, không có Quốc gia đúng nghĩa.

Người Mỹ hiểu rằng trước mặt họ là một con người cứng rắn, khó điều khiển nhưng có quyết tâm hiếm thấy. Và chính sự quyết tâm đó khiến họ cân nhắc nên hỗ trợ.

Trong khi đó ở phía bên trong Chợ Lớn, Bảy Viễn vẫn ngồi ung dung trong căn phòng rộng lớn, khói thuốc quyện dày, đàn em liên tục báo cáo tình hình. Viễn nói:

– Cứ để ngài Thủ tướng yên đó. Ổng muốn làm gì cũng phải hỏi tao trước.

Nhưng Viễn không biết rằng trong sự im lặng của Diệm, từng mắt xích đang được tháo gỡ, từng nền móng của thế giới ngầm đang bị khoét rỗng từ bên trong. Trong lúc Ngô Đình Diệm đang mài sắc thanh gươm quyền lực thì bên kia chiến tuyến, Bảy Viễn vẫn ung dung như vua.

Viễn coi Diệm là chính khách “chỉ biết nói đạo đức”, “trói gà không chặt” vì chẳng có tiền, chẳng có quân, chẳng có thực lực. Viễn tin Diệm rồi sẽ cúi đầu như bao đời quan chức trước đó. Cũng chính sự tự tin đó đã khiến Viễn bước hụt, một bước hụt chí mạng.

Sài Gòn năm 1954 vẫn mưa, vẫn ồn ào, vẫn sống trong ánh đèn đêm. Nhưng dưới bề mặt đó, cơn sóng ngầm đã bắt đầu cuộn lên, chờ ngày vỡ tung.

***

Ngày 4 tháng 10 năm 1954, Bảy Viễn cùng tướng Nguyễn Văn Hinh và tướng Nguyễn Văn Xuân được mời vào Dinh Độc Lập để hội đàm cùng tân Thủ tướng Ngô Đình Diệm.

Cả 3 vị tướng lĩnh đưa ra yêu cầu, nếu sáp nhập lực lượng Bình Xuyên vô Quân đội Quốc gia thì được giữ lại một số quân. Đồng thời 3 vị tướng lĩnh phải được tham gia chính phủ, cũng như đưa ra yêu sách cải tổ toàn diện và cùng lập Nội các mới. Với đề nghị này đương nhiên Ngô Đình Diệm từ chối.

Vì theo ý của cựu Hoàng đế Bảo Đại, ông muốn Bảy Viễn nhậm chức Bộ trưởng Bộ Nội vụ. Sau đó khi mâu thuẫn giữa Ngô Đình Diệm và Bảo Đại lên điểm đỉnh, Bảo Đại muốn Bảy Viễn lên làm Thủ tướng, nhằm loại bỏ Diệm.

Những cơn mưa cuối mùa vẫn còn dai dẳng trên đường phố Sài Gòn.

Buổi sáng, Sài Gòn khoác lên mình vẻ yên ả quen thuộc. Người bán hàng rong nép dưới mái hiên, chú đạp xích lô chậm chạp trên con đường nhựa còn loang nước. Nhưng phía sau lớp bình yên ấy, Ngô Đình Diệm đã quyết định tung ra đòn thăm dò đầu tiên.

Lệnh được ban xuống gọn gàng. Không phải Đại Thế Giới, không phải những sòng bài lớn vốn là “bộ mặt” của Bình Xuyên, mà chỉ là vài sòng nhỏ nằm sâu trong các con hẻm ở Chợ Lớn.

Đêm hôm đó, Cảnh sát bất ngờ ập vô, đèn pin quét loang loáng trên những bàn bài, tiếng hô hoán vang lên trong không gian đặc quánh mùi thuốc lá và mồ hôi. Những con bạc bị lùa ra ngoài, kẻ chưa kịp xỏ giày, người run rẩy vì hoảng sợ. Tin tức lan nhanh về Đại Thế Giới.

Chưa đầy một ngày sau, phản ứng từ phía Bình Xuyên đã lộ rõ. Bảy Viễn cho tăng cường tay chân ở khắp các địa bàn trọng yếu. Những gã đàn em lực lưỡng, súng lục giắt lưng, đứng gác công khai trước các sòng lớn, các kho bãi, các bến bãi ven kênh.

Những chiếc xe jeep cũ kỹ chạy qua chạy lại, còi hú inh ỏi như cố tình phô trương sức mạnh. Đó là thông điệp không lời nhưng rõ ràng “Chớ đụng vào lực lượng Bình Xuyên”.

Trong căn phòng rộng ở Đại Thế Giới, Bảy Viễn ngồi dựa lưng ghế, chậm rãi rít một hơi thuốc dài. Khói trắng bốc lên che mờ gương mặt chữ điền lạnh lùng của y:

– Thủ tướng mới chắc còn non tay, cứ theo lệ cũ mà làm.

Chiều hôm đó, người của Viễn mang tới dinh Thủ tướng một phong bì dày cộm. Giấy gói cẩn thận, bên trong là những tờ bạc mới tinh, mùi tiền phảng phất. Người mang phong bì bước vào với vẻ tự tin, cúi đầu lễ phép:

– Thưa ngài Thủ tướng, đây là chút quà mọn, mong ngài chiếu cố.

Ngô Đình Diệm nhìn thẳng vào người đối diện. Ánh mắt ông không giận dữ, cũng không khinh miệt, chỉ lạnh và cứng:

– Anh nghĩ tôi là ai?

Người kia sững lại, chưa kịp mở lời thì Diệm quay sang viên sĩ quan đứng cạnh:

– Bắt giữ người này. Lấy lời khai rồi tống giam.

Căn phòng bỗng im phăng phắc. Người mang phong bì tái mặt, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì bị lính xốc nách lôi đi. Phong bì tiền nằm đó, trơ trọi trên bàn làm vật chứng trước toà.

Tin đó như một tiếng sét đánh ngang tai Bảy Viễn. Từ trước tới nay, chưa từng có kẻ cầm quyền nào ở Sài Gòn dám đối xử như vậy. Viễn đập mạnh tay xuống bàn, giọng gằn lại:

– Thằng này được lắm…

Như vậy thông điệp đã quá rõ ràng, nó như ngọn đèn phả sáng lên bức tường u ám của thế giới ngầm rằng, chính quyền Ngô Đình Diệm không thể mua được.

Sài Gòn vẫn lên đèn mỗi tối, tiếng nhạc vẫn vang lên từ các rạp hát, các sòng bài. Nhưng từ khoảnh khắc đó, trong không khí đã phảng phất mùi thuốc súng. Cuộc đối đầu giữa chính quyền và thế giới ngầm không còn là lời đồn đoán. Nó đã chính thức bắt đầu.

Bảy Viễn bắt đầu cảm thấy bất an. Ông ta triệu tập cuộc họp khẩn ở tầng ba của Đại Thế Giới. Năm vị Sơn Chủ ngồi quanh bàn, khói thuốc liên tục bốc lên, không khí đặc quánh như sắp đông lại.

Vua bột ngọt Trần Tề lên tiếng trước. Giọng lão trầm, lạnh, mang âm hưởng của kẻ đã thấy quá nhiều phong ba:

- Giờ mà đụng Diệm là tự sát. Đằng sau Diệm là Mỹ.

Một Sơn Chủ khác, người phụ trách bảo kê gằn giọng phản đối:

- Không đánh sẽ bị lấn tới.

Bảy Viễn ngồi yên, tay gõ nhẹ lên mặt bàn lắng nghe hai luồng ý kiến. Viễn không thích chiến tranh, chiến tranh làm mất tiền nhưng cũng không thể để uy danh bị sụp đổ.

Đàn em nhìn Viễn chờ phán quyết.

Cuối cùng, Bảy Viễn chọn nước cờ đôi, một mặt tìm cách mua chuộc những người thân cận Diệm, đặc biệt là em trai Ngô Đình Nhu. Mặt khác tăng cường vũ trang, sẵn sàng cho một cuộc huyết chiến đảo chính nếu cần.

***

Ngô Đình Nhu là một nhân vật cực kỳ phức tạp, như một cái bóng khó nắm bắt. Nhu không ồn ào, không phô trương quyền lực, nhưng mọi đường dây then chốt đều sớm muộn rơi vào tầm kiểm soát của ông ta. Nhu có bộ óc sắc lạnh của người quen suy tính nhiều lớp.

Nhu nhìn xa trông rộng. Với ông ta, chính trị không phải là cuộc chơi của đạo đức thuần túy, mà là nghệ thuật sử dụng con người. Kể cả những kẻ bẩn thỉu nhất.

Những đêm khuya ở Sài Gòn năm 1954, khi phố xá đã thưa người, trong các căn phòng kín ánh đèn vàng vọt, Nhu ngồi trầm ngâm bên bàn giấy. Trước mặt y là bản đồ Sài Gòn, chi chít những dấu bút chì. Mỗi dấu chấm là một băng nhóm, hay một tay anh chị, một đường dây làm ăn mờ ám.

Nhu hiểu rõ, muốn quét sạch đám giang hồ đó trong một sớm một chiều là điều không tưởng. Đụng mạnh, Sài Gòn sẽ loạn; đánh tới cùng, máu sẽ đổ trên từng góc phố. Nhu nói với thuộc hạ:

– Để cỏ mọc hoang thì nhếch nhác, nhưng nếu biết cắt tỉa, buộc nó mọc theo hàng lối thì hữu dụng.

Trong suy nghĩ của ông ta, không nhất thiết phải tiêu diệt thế giới ngầm hoàn toàn. Quan trọng hơn là chúng phải được kiểm soát. Đám giang hồ vốn sống bằng bạo lực và tiền bạc, chỉ cần cho chúng thấy ai là người nắm cán dao. Khi đó, chúng sẽ tự khắc cúi đầu.

Trong bóng tối của Sài Gòn, một ván cờ khác đang được bày ra. Không còn là cuộc đối đầu trực diện giữa súng ống và quân phục, mà là cuộc chiến của mưu lược, của thỏa hiệp và lợi nhuận.

Ngô Đình Nhu với nụ cười kín đáo sau làn khói thuốc. Y biết rõ mình đang chơi một canh bạc nguy hiểm. Nhưng với ông ta, quyền lực luôn đáng giá hơn mọi rủi ro.

Năm 1955, Sài Gòn bước vào mùa mưa sớm. Những cơn mưa đầu mùa trút xuống bất chợt, làm con đường nhựa loang loáng nước, phản chiếu ánh đèn vàng mờ của Sài Gòn chưa kịp ngủ.

Giữa không gian đó, Ngô Đình Diệm bắt đầu đích thân phát động phong trào bài trừ thuốc phiện, một đòn đánh thẳng vào mạch máu nuôi sống thế giới ngầm.

Lệnh ban ra dứt khoát “Đóng cửa toàn bộ các tiệm hút”. Những nơi từng ngày đêm nghi ngút khói á phiện. Nơi tiền bạc và sinh mạng bị hút cạn trong im lặng. Nay bị niêm phong, bị dừng mọi hoạt động bởi chính quyền của Diệm.

Ngoài việc Diệm cho thông báo sẽ đóng cửa sòng bài Đại Thế Giới và sòng bài Kim Chung cùng các sòng bài khác do Bình Xuyên điều hành, mà còn giải tán khu mại dâm Bình Khang nữa.

Cảnh sát xuất hiện dày đặc. Họ đi từng con hẻm, từng khu phố Chợ Lớn. Họ đập cửa, thu giữ bàn đèn, ống điếu, lục lọi các hũ thuốc phiện để tiêu huỷ.

Diệm không chỉ dừng lại ở những văn bản lạnh lùng. Ông tổ chức các buổi lễ bày trừ á phiện công khai giữa quảng trường, trước sự chứng kiến của báo chí và đám đông hiếu kỳ.

Những bàn đèn bằng gỗ bóng loáng, những ống điếu đã ngả màu thời gian, được chất thành đống. Khi ngọn lửa bùng lên, khói đen cuộn cao, mùi gỗ cháy lẫn mùi thuốc phiện khét lẹt lan khắp đường phố. Diệm dõng dạc tuyên bố:

– Thuốc phiện là thứ đầu độc dân tộc. Khi nào nó còn tồn tại thì đất nước này còn chìm trong tăm tối.

Đám đông im lặng. Có kẻ vỗ tay hưởng ứng, có người cúi đầu, cũng có những ánh mắt lẩn tránh đầy bất an. Ai cũng hiểu, ngọn lửa kia không chỉ đốt bàn đèn, mà còn thiêu rụi một nguồn lợi khổng lồ của Bình Xuyên và các băng nhóm ngầm.

Trong các căn nhà kín cổng ở Chợ Lớn, những ông trùm giang hồ ngồi thinh lặng trước tin tức dồn dập. Tiền không còn chảy về như trước, đàn em thất nghiệp, con nghiện điên loạn. Có tiếng thì thào:

– Ổng ta làm thiệt rồi, không phải dọa…

Ở một nơi khác, Bảy Viễn nhận báo cáo liên tục. Ông ta im lặng rất lâu, tay siết chặt tẩu thuốc đã tắt lửa. Đòn này đánh trúng chỗ hiểm. Thuốc phiện không chỉ là tiền, mà còn là sợi dây trói buộc hàng ngàn con người vào thế giới ngầm. Mất nó, Bình Xuyên không khác gì con thú bị rút hết móng vuốt.

Tuy nhiên, lệnh của Diệm là vậy! Em trai ông - Ngô Đình Nhu thì khác. Nhu bí mật cử người gặp Mã Tề để bàn việc “làm ăn”. Tề là thủ lĩnh của năm bang Hội người Hoa ở Chợ Lớn. Người này cũng là nhân vật chỉ huy cao cấp trong hội Tam Hoàng miền Nam.

Cuộc gặp diễn ra trong một căn biệt thự cũ nằm sát rìa Chợ Lớn, chỗ những con đường đất đỏ còn lổn nhổn đá sỏi, ban đêm hiếm bóng người qua lại. Ánh đèn vàng hắt ra từ những khung cửa chớp khép hờ, đủ soi rõ những khuôn mặt căng thẳng quanh chiếc bàn dài phủ khăn trắng.

Cuộc thương lượng kéo dài nhiều giờ, giữa những khoảng lặng nặng nề và những câu nói được cân nhắc kỹ lưỡng. Người của Ngô Đình Nhu nói chậm rãi, giọng đều đều nhưng sắc lạnh:

– Chính quyền không muốn xóa sổ Tam Hoàng. Thứ chúng tôi cần là trật tự. Thế giới ngầm phải nằm trong tầm kiểm soát.

Điều kiện được đưa ra rõ ràng. Đó là những sòng bài lớn, những tụ điểm phô trương giữa thanh thiên bạch nhật phải dẹp bỏ để tránh gây phản cảm và thách thức chính quyền.

Đổi lại, các đường dây thuốc phiện hoạt động kín đáo, những tiệm hút nhỏ trong hẻm sâu vẫn có thể tồn tại, miễn là không gây ồn ào và đặc biệt là phải “biết điều”. Tiền bạc sẽ được chia chác sòng phẳng, đúng hạn, đúng chỗ.

Mã Tề ngồi nghe, gương mặt biểu lộ cảm xúc vừa vui mừng vừa lo lắng. Ông ta hiểu đây không phải là lời đề nghị, mà là một lằn ranh. Gật đầu đồng ý hay không, đều mang theo hệ quả nặng nề.

Khi cuộc gặp kết thúc thì trời đã gần sáng. Sương sớm phủ mờ lối đi, tiếng gà gáy vọng từ xa như báo hiệu một ngày mới bắt đầu. Mã Tề lên xe, mang theo những điều khoản vừa nghe về trình lại các Sơn Chủ.

Những ngày sau đó, trong các căn phòng kín của Đại Thế Giới, năm vị Sơn Chủ liên tục họp bàn. Tranh luận nổ ra gay gắt. Có kẻ phản đối, cho rằng cúi đầu là nhục. Có người lại tỉnh táo hơn, nhắc rằng thời thế đã khác, súng đạn và quyền lực giờ nằm trong tay Quốc gia.

Cuối cùng, sự thực dụng thắng thế. Họ chọn cái bắt tay lạnh lùng với Nhu. Một vài sòng bài bị đóng cửa, vài đường dây bị hy sinh như những con chốt thí, để đổi lấy sự bình yên.

Tam Hoàng chấp nhận lùi một bước không phải vì yếu, mà để tồn tại. Họ chọn cái bắt tay hiệu quả, hy sinh vài con chốt để giữ cả bàn cờ.

(Mời các bạn đón xem kỳ 10)
Huỳnh Minh Đức

BÌNH LUẬN & CHIA SẺ

Đang tải bình luận,....

Đọc thêm

Thứ 6 | 20/04/2018 | Lượt xem: 1573 | Tác giả: Mai Khánh

Sau cuộc thi Nữ Hoàng Sắc Đẹp Doanh Nhân tại Hàn Quốc, vừa trở về Việt Nam, người đẹp áo dài Quỳnh Như được NTK Tommy Nguyễn mời tham gia chương trình Angel Night 2018.

Sau cuộc thi Nữ Hoàng Sắc Đẹp Doanh Nhân tại...

Thứ 4 | 29/10/2025 | Lượt xem: 263 | Tác giả: admin

Loan bảo về Giá Rai thăm má bịnh, nửa đêm Thắng mở định vị thì chết sững...

Loan bảo về Giá Rai thăm má bịnh, nửa đêm Thắng mở...

Chủ nhật | 10/09/2017 | Lượt xem: 7336 | Tác giả: admin

Từ nhỏ dù gia đình khó khăn về tài chính nhưng Phương Huyền đã có niềm đam mê mãnh liệt với lĩnh vực điện ảnh. Với đam mê đó cô gái 9x mơ ước mình sẽ trở thành một diễn viên điện ảnh và diễn viên kịch chuyên nghiệp.

Từ nhỏ dù gia đình khó khăn về tài...

Thứ 6 | 03/11/2017 | Lượt xem: 1422 | Tác giả: admin

“Mong muốn của cuộc thi là tìm kiếm những tài năng có niềm đam mê yêu nghệ thuật, đồng thời tạo sân chơi đẳng cấp, mới lạ, thú vị cho các doanh nhân ngoài giờ làm việc căng thẳng. Giúp cho họ thể hiện và tỏa sáng cùng đam mê của mình. Truyền hình trực tuyến Việt Nam kết nối toàn cầu GCTV cùng Công ty TNHH Truyền thông – Đào tạo – Sự kiện Bnet mong muốn hoàn thành nhiệm vụ ấy”.

“Mong muốn của cuộc thi là tìm kiếm những...

Thứ 6 | 22/09/2017 | Lượt xem: 3402 | Tác giả: admin

Âu Mai Thảo là cái tên thứ hai được đạo diễn Thanh Quỳnh và Ban giám khảo ưu ái đặt cách bước thẳng vào chung kết cuộc thi ‘Gương mặt sân khấu điện ảnh triển vọng 2017’ diễn ra trung tuần tháng 12 tại TP.HCM.

Âu Mai Thảo là cái tên thứ hai được đạo diễn...

Thứ 6 | 10/05/2019 | Lượt xem: 1603 | Tác giả: Admin1

Đội bóng thuộc khu vực Nam Á Ấn Độ vừa có thay đổi lớn ở băng ghế huấn luyện với việc mời cựu danh thủ Igor Stimac (Croatia) thuộc thế hệ vàng tại World Cup 1998, làm thuyền trưởng chơi tại King’s Cup tới đây tại Thái Lan.

Đội bóng thuộc khu vực Nam Á Ấn Độ vừa có thay đổi...

Thứ 3 | 24/10/2023 | Lượt xem: 2102 | Tác giả: admin

M ến chào quý vị và các bạn đang theo dõi chương trình ĐỜI NGHỆ SỸ số thứ 4 của chúng tôi. Thưa quý vị và các bạn! Chương trình hôm nay nói về cuộc đời, sự nghiệp của ‘Nữ hoàng nội y’ NGỌC TRINH. Một tên rất đình đám trên cõi mạng nhưng cũng nhiều gian truân. Mới đây, Ngọc Trinh đang bị Cơ quan CSĐT Công an TP.HCM khởi tố bị can, bắt tạm giam 3 tháng về tội “Gây rối trật tự công cộng”.

M ến chào quý vị và các bạn đang theo...

Thứ 3 | 24/09/2019 | Lượt xem: 2332 | Tác giả: banbientap

Theo Báo Người Lao Động đăng ngày 21/9/2019: Ít có nhà văn nữ nào như Bích Ngân, cùng một lúc phát hành cả 3 tập sách. Ta thấy chị là cây bút đa năng, đa tài, có thể sử dụng thành thục nhiều thể loại.

Theo Báo Người Lao Động đăng ngày 21/9/2019: Ít...

Thứ 6 | 26/12/2025 | Lượt xem: 398 | Tác giả: admin

Viên đạn găm thẳng vào ngực ông. Nhà báo ngã gục xuống bàn, xấp tài liệu đổ tung, những trang giấy dính máu loang lổ. Hung thủ quay lưng bỏ đi, phút chốc biến mất vào dòng đêm Sài Gòn như chưa từng tồn tại. Tác giả loạt bài “Tam Hoàng và những ông vua kinh tế Sài Gòn” chết trước khi bài báo kịp lên khuôn.

Viên đạn găm thẳng vào ngực ông. Nhà báo...

Thứ 6 | 13/04/2018 | Lượt xem: 1548 | Tác giả: Mai Khánh

Sau khi phát hành Em Gái Mơ tập 3, Khang Điền đã gặp nhiều biến cố trong cuộc sống. anh chính thức cho phát hành tập 4 với nhiều tình tiết gây cấn, hồi hộp và vui nhộn.

Sau khi phát hành Em Gái Mơ tập 3, Khang Điền...