Chương 13: VƯỢT TRẠI VỊ THANH
Đầu tháng 4 năm 1975.

Miền Nam bước vô những ngày hỗn loạn chưa từng thấy kể từ sau Hiệp định Genève. Sau khi Ban Mê Thuột thất thủ, rồi tới Huế, Đà Nẵng lần lượt bị tiếp quản, từng đoàn xe quân sự, xe GMC, xe dân sự nối đuôi nhau đổ về Sài Gòn. Tin chiến sự mỗi ngày một dồn dập hơn, nặng nề hơn.
Bầu không khí vốn nhộn nhịp của đô thành Sài Gòn bỗng phủ lên một màu xám xịt.
Trên đại lộ Thống Nhất, đường Công Lý, Nguyễn Huệ hay bến Bạch Đằng, người ta không còn bàn nhiều chuyện làm ăn như trước. Những câu chuyện trong quán cà phê, ngoài chợ hay trên xe lam đều xoay quanh hai chữ “chiến sự”.
Người hỏi nhau:
- Đà Nẵng mất thiệt chưa?
Có người lại ghé sát chiếc la-dô, vặn lớn hết cỡ để nghe cho rõ từng bản tin từ Đài Phát thanh Sài Gòn.
Ngoài đường, từng đoàn quân xa phủ đầy bụi đỏ từ miền Trung chạy về. Trên xe là những người lính gương mặt hốc hác sau nhiều ngày liên tục rút quân. Xen lẫn từng đoàn đồng bào gồng gánh, bồng bế. Họ mang theo vài chiếc va-li cũ kỹ, lặng lẽ tìm chỗ tá túc.
Các trường học, nhà thờ, đình chùa, hội trường... lần lượt biến thành nơi tạm cư cho người di tản. Sài Gòn vẫn sáng đèn. Các phòng trà vẫn còn tiếng hát. Rạp xi-nê vẫn còn người ra vô nhưng thưa thớt lắm.
Phía sau vẻ nhộn nhịp đó là một nỗi bất an âm ỉ lan khắp đô thành.
Ở Quân lao Gia Định, bầu không khí cũng khác hẳn. Tiếng khóa sắt mở rồi đóng vang lên liên tục. Cai ngục đi lại nhiều hơn mọi ngày. Những cuộc kiểm tra quân số diễn ra gắt gao.
Bên ngoài, từng chiếc xe GMC của quân cảnh liên tục ra vô cổng trại. Đám quân phạm thì thầm với nhau đủ thứ tin đồn. Có đứa nói sắp chuyển trại. Có đứa bảo sẽ thả tù.
Có đứa quả quyết quân Giải phóng chỉ còn cách Sài Gòn vài chục cây số. Chẳng ai biết điều gì là thật. Nhưng tất cả đều cảm nhận được một cơn biến động rất lớn đang tới gần.
Trong buồng giam, Điềm Khắc Kim vẫn ngồi tựa lưng vô vách. Khuôn mặt hắn bình thản hơn mọi ngày. Đôi mắt hắn liên tục quan sát từng động tĩnh của cai ngục.
Hắn hiểu, càng hỗn loạn thì cơ hội cho hắn càng nhiều. Điều hắn chờ đợi suốt gần 2 năm cuối cùng cũng bắt đầu xuất hiện.
Vài hôm sau, lịnh chuyển trại được ban xuống. Những tên tù trọng án, bất kể quân phạm hay phạm nhân tư pháp có mức độ nguy hiểm cao, lần lượt bị còng tay, áp giải lên xe.
Đích tới không phải Khám Chí Hòa. Cũng không phải một trại giam nào trong đất liền. Mà là Côn Đảo...
Con tàu chở tù rời Sài Gòn trong buổi sáng rối rang. Trên boong, từng tốp quân phạm ngồi chen chúc. Tay người này bị còng với người kia, lặng lẽ nhìn đất liền mỗi lúc một xa.
Suốt hải trình, biển Đông lúc hiền hòa, lúc nổi sóng. Tiếng máy tàu ì ì hòa lẫn tiếng dây xích va với nhau leng keng. Những tù nhân ngồi dựa lưng vô mạn tàu, người thì cúi gằm mặt, kẻ lại đưa mắt nhìn về phía chân trời như cố đoán số phận đang chờ mình ở hòn đảo "địa ngục trần gian".
Ngày 22 tháng 4 năm 1975, con tàu cập cầu tàu Côn Đảo.
Điềm Khắc Kim cùng nhiều trọng phạm khác nhanh chóng được áp giải vô trại giam. Không ai ngờ chỉ 8 ngày sau, bánh xe lịch sử lại chuyển sang hướng khác.
Những ngày cuối tháng Tư, tình hình trên đảo biến động từng giờ. Tin tức từ đất liền truyền ra chập chờn. Đội ngũ cai ngục, cảnh vệ và nhân viên hành chính đều thấp thỏm theo dõi diễn biến từ Sài Gòn.
Khi lực lượng cách mạng tiếp quản Côn Đảo, trong khung cảnh hỗn loạn, nhiều khu giam giữ đồng loạt mở cửa. Tiếng người gọi nhau, tiếng bước chân dồn dập và những cuộc xô xát lẻ tẻ xảy ra khắp khu trại.
Lợi dụng lúc tình hình rối ren, Điềm Khắc Kim cùng một số phạm nhân khác tìm cách thoát khỏi sự kiểm soát. Trong lúc hỗn loạn, chúng khống chế một số lính gác, cướp vài khẩu súng rồi tản ra nhiều hướng.
Sau nhiều năm chỉ nhìn bầu trời qua song sắt, Điềm Khắc Kim lại được hít căng lồng ngực mùi gió mặn của biển Côn Sơn. Nhưng sự tự do đó không làm hắn thay đổi.
Côn Đảo đã giải phóng, chính quyền cũ không còn. Cái cớ mà giới giang hồ từng gán cho hắn là "trả thù dân tộc" cũng không còn gì để “trả”. Thế nhưng, bản chất của Điềm Khắc Kim vẫn vậy.
Vừa rời khỏi khu giam giữ, hắn đã mang theo súng vừa cướp được, lẩn vô khu gia binh cũ. Chỉ trong một thời gian ngắn, liên tiếp xảy ra hai vụ cướp nhắm tới gia đình của 2 cựu cảnh sát chế độ cũ đang còn kẹt lại trên đảo.
Trong quá trình gây án, hắn tiếp tục giở trò đồi bại với 2 người phụ nữ trong các gia đình nạn nhân, gây phẫn nộ tột cùng cho người dân địa phương.
Sau đó, Điềm Khắc Kim mang theo số tài sản cướp được rồi rút lên núi. Hắn ẩn mình giữa rừng cây rậm rạp với hy vọng tiếp tục trốn chạy như những lần trước.
Ngay sau khi ổn định tình hình trên đảo, lực lượng quân quản nhanh chóng tổ chức truy tìm các phạm nhân tư pháp bỏ trốn. Chỉ 3 ngày sau, Điềm Khắc Kim bị tóm cổ đem về…
***
Khi đất nước hoàn toàn thống nhất, Điềm Khắc Kim cùng nhiều tay giang hồ khét tiếng như Lâm Chín Ngón vẫn còn phải chịu án trên Côn Đảo.
Những ngày đầu sau giải phóng, bộ máy quản lý trại giam dần được sắp xếp lại. Chế độ sinh hoạt cũng từng bước đi vô nề nếp.

Tiếng kẻng báo thức mỗi buổi sáng, tiếng gọi tập trung lao động, tiếng điểm danh mỗi chiều đều vang lên giữa những dãy nhà giam cũ, rồi trở thành nhịp sống quen thuộc.
Thời gian lặng lẽ trôi.
Những phạm nhân từng một thời làm mưa làm gió trên đường phố Sài Gòn cũng dần già đi sau song sắt. Người thì được xét chuyển về đất liền để tiếp tục cải tạo. Người mãn hạn trở về với gia đình.
Có người cải tạo tốt nên được hưởng chính sách khoan hồng. Lần lượt những cái tên từng khiến giới giang hồ nể sợ như Lâm Chín Ngón, Đức Không Quân, Của Gia Định, Phúc Chi Lăng... không còn ở lại Côn Đảo nữa.
Chỉ còn Điềm Khắc Kim vẫn lặng lẽ ngồi sau hàng rào kẽm gai. Mỗi lần nhìn danh sách phạm nhân được chuyển trại hay được xét giảm án, hắn đưa mắt nhìn rồi lặng lẽ quay đi.
Nhưng rồi đầu năm 1977, Điềm Khắc Kim cũng được đưa về Trại cải tạo Vị Thanh (Hậu Giang) để tiếp tục lao động và chấp hành án.
Khung cảnh Trại Vị Thanh khác hẳn Côn Đảo. Không còn tiếng sóng biển đập vô vách đá hay gió mặn thổi suốt ngày đêm.
Trước mắt chỉ là những cánh đồng mênh mông, những con kinh thẳng tắp, những hàng tràm và bạch đàn chạy dài theo bờ đất đỏ. Mùa nắng thì bụi mù. Mùa mưa bùn đất dính đầy dép.
Ban ngày, phạm nhân lao động sản xuất. Người cuốc đất, người phát cỏ, người đắp bờ, đào mương. Chiều về, tất cả lại điểm danh, ăn cơm rồi học tập nội quy.
Đối với nhiều người, quãng thời gian đó giúp họ dần bình tâm, chấp nhận quá khứ để mong một ngày trở lại làm người lương thiện. Nhưng với Điềm Khắc Kim thì khác.
Hắn giống như con đại bàng quen bay giữa trời cao nay bị nhốt trong một chiếc lồng chật hẹp. Mỗi buổi chiều, sau giờ lao động, hắn ngồi lặng dưới gốc cây nhìn ra cánh đồng xa tít.
Ánh mắt hắn lúc nào cũng hướng về phía chân trời. Trong đầu hắn, những ký ức của thời “oanh liệt” cứ hiện về từng mảng. Những con đường Sài Gòn ngập ánh đèn nê-ông. Những biệt thự sang trọng. Những cuộc đào tẩu, những lần đấu súng và cảm giác tự do quyết định số phận của mình.
Tất cả giờ chỉ còn là dĩ vãng.
Ở Trại Vị Thanh, không còn cùm sắt hay buồng biệt giam như trước, nhưng mọi sinh hoạt đều phải tuân theo kỷ luật. Từ giờ thức dậy, giờ lao động, giờ ăn tới giờ nghỉ đều được quy định chặt chẽ, phải vô khuôn khổ.
Chính sự đều đặn đó khiến một kẻ quen sống theo bản năng như Điềm Khắc Kim cảm thấy ngột ngạt. Sự bức bối ngày một lớn dần, âm ỉ như than hồng dưới lớp tro tàn.
Thời gian này, theo quy định của Trại, phạm nhân được gia đình vô thăm nuôi định kỳ. Mỗi lần nghe gọi tên ra phòng gặp thân nhân, trên gương mặt vốn lạnh tanh của hắn cũng ánh lên đôi chút mong chờ.
Rồi người nhà mang cho hắn ít quần áo, vài gói bánh, chút đường sữa và kể chuyện bên ngoài. Cũng những lần thăm gặp đó, tinh thần hắn phần nào dịu lại.
Cho tới một hôm...
Trong câu chuyện của người thân, hắn biết tin người vợ trẻ – người từng sinh cho hắn 2 đứa con – đã không còn chờ đợi nữa. Sau nhiều năm mòn mỏi, chị ấy đã lặng lẽ đi thêm bước nữa.
Tin đó như một nhát dao đâm thẳng vô tim hắn. Hắn ngồi bất động rất lâu. Hai bàn tay siết chặt muốn bật máu. Suốt buổi lao động hôm sau, hắn không nói với ai câu nào. Đêm xuống, hắn nằm thao thức, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà.
Hắn có 2 người vợ. Người vợ lớn sinh cho hắn 5 đứa con. Nhưng người hắn dành nhiều tình cảm hơn lại là người vợ nhỏ. Bởi vậy, việc người phụ nữ đó lựa chọn một con đường khác sau nhiều năm chờ đợi đã giáng một đòn chí mạng vô lòng tự ái của hắn.
Trong suy nghĩ của Điềm Khắc Kim, đó không chỉ là một sự phản bội mà là một nỗi nhục. Một sự sỉ nhục mà cái bản tính ngông cuồng, hiếu thắng của hắn không dễ gì chấp nhận.
Những đêm không ngủ, hắn thường nắm lấy song sắt, đứng nhìn hàng rào kẽm gai chìm trong màn sương. Xa hơn nữa là những hàng tràm lay nhẹ trong gió. Kể từ đó, hắn như con thú bị thương.
Những đêm thao thức không sao chợp mắt, Điềm Khắc Kim thường lặng lẽ bước ra phía trước cửa phòng giam. Hai bàn tay hắn bấu chặt những thanh song sắt lạnh ngắt.
Trước mặt hắn là hàng rào kẽm gai mờ xa trong màn sương đêm. Xa hơn nữa, những hàng tràm đứng lặng bên bờ kinh, thỉnh thoảng khẽ nghiêng mình theo từng cơn gió.
Khung cảnh yên bình đó càng làm hắn thêm bức bối. Trong đôi mắt người tù, hàng rào kẽm gai không chỉ ngăn cách trại giam với thế giới bên ngoài, mà còn nhốt luôn những ngày tháng tung hoành của một đời ngang dọc.
Kể từ đó, hắn giống như một con thú bị thương bị nhốt trong cũi sắt. Bên ngoài càng yên ắng, trong lòng hắn càng cuộn lên những cơn sóng ngầm.
Những lúc lao động, ánh mắt hắn thường xuyên nhìn xa xăm. Trong đầu óc một tướng cướp khinh bạc như hắn không thể chịu được sỉ nhục này.
Thay vì yên tâm cải tạo để chờ ngày mãn hạn, Điềm Khắc Kim lại tính chuyện vượt ngục, phải trở về đời để tính sổ với tình địch…

Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 4)
Doanh nhân Lưu Ngọc Long Thanh - người phụ nữ quyền lực của Vietbamboo và dự án mở hãng hàng không tại Việt Nam
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 5)
Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty cổ phần Golden Dragon Corporate quý phái,sang trọng tại lễ ký kết xây dựng dự án bệnh viện
Kiều Nguyễn Phương Duy - Chàng trai nhẹ nhàng nhưng sâu lắng
Lễ công bố Quyết định và trao Giấy chứng nhận kiểm định chất lượng cấp cơ sở giáo dục
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 9)
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 1)
Doanh nhân hát hội tụ dàn thí sinh đầy tiềm năng
“Nàng tiên cá” đến vương quốc Thái Lan