Dưới sự bảo kê của Bảy Viễn, Tam Hoàng bước vào kỷ nguyên vàng son. Không còn lẩn trong bóng tối, Đại Thế Giới trở thành trụ sở đầu não, nơi năm vị Sơn Chủ họp mỗi tháng. Trà Tàu nghi ngút khói, tẩu thuốc đỏ lửa, câu chuyện xoay quanh chia địa bàn, hòa giải mâu thuẫn, đối phó hiểm họa và rửa những đồng tiền dơ bẩn thành tài sản hợp pháp.
Chương 9: Đại Thế Giới thời Bảy Viễn
Bảy Viễn được sinh ra trong gia đình điền chủ trung lưu, cha là người Hoa, mẹ người Việt, được đặt là Lê Văn Viễn. Ông là người con thứ bảy nên thiên hạ quen gọi là Bảy Viễn.

Thân phụ ông là người Triều Châu (Quảng Đông, Trung Quốc), một điền chủ Hoa kiều và cũng là một đàn anh giang hồ nhóm Nghĩa Hòa thuộc Thiên Địa hội. Nhóm này cũng mang tinh thần Phản Thanh phục Minh.
Tánh giang hồ hảo hán của thân phụ đã ảnh hưởng rất lớn đến Bảy Viễn. Nhờ vậy mà sau này, tay giang hồ nghĩa hiệp trọng tình bạn và tình anh em như Bảy Viễn luôn được đàn em và bạn bè, kể cả các trùm xì thẩu người Tàu ở Chợ Lớn kính nể.
Tuy sinh ra trong gia đình điền chủ khá giả, lúc nhỏ sống đầm ấm sung túc và được học hành đàng hoàng, nhưng Viễn ham chơi nên chỉ học hết Tiểu học trường làng. Và sau vì cảm thấy thiệt thòi một cách bất công trong việc chia gia tài nên Bảy Viễn bỏ nhà đi bụi, tự lực cánh sinh rồi học võ ở nhiều nơi nên ông rất giỏi võ và rất có máu mặt trong việc đánh đấm giành địa bàn.
Bảy Viễn khuôn mặt chữ điền, lông mày rậm, tóc cứng và dày, đen nhánh, được húi cua kiểu nhà binh, môi dày, mũi cao và thẳng. Đặc biệt là cặp mắt sáng dữ dằn mang tướng mạo của kẻ đàn anh. Tuy là dân giang hồ nhưng Bảy Viễn rất điển trai và phong độ, mang phong thái của một vị tướng thực thụ.
Với chiều cao 1m70, Bảy Viễn dáng to vạm vỡ, trên khắp cơ thể đều có hình xăm. Một con Rồng lớn chiếm trọn tấm lưng, đầu Rồng trên cổ, đuôi Rồng tận hậu môn. Hai vai xăm hình con Đầm trần truồng, trên dương vật xăm chữ Tàu và ngay trên quy đầu xăm hình đầu Rắn.
Ngoài ra, Bảy Viễn còn có vết sẹo dài 6 cm trên cánh tay trái. Đó là hình xăm đã bị Bảy Viễn lấy dao tự rạch lên để xóa bỏ vết xăm. Tuy xăm khắp cơ thể và là dân anh chị nhưng Bảy Viễn rất chú trọng cách ăn mặc, luôn chỉnh tề, từ quân phục đến thường phục đều vừa vặn với thân hình lực lưỡng, cao và cân đối nên ông trông lúc nào cũng lịch lãm và uy nghiêm.
Năm ấy, Bảy Viễn mới mười bảy tuổi, cái tuổi còn nửa ngây ngô nửa ngang tàng, sống bằng bản năng nhiều hơn suy nghĩ. Đó là năm 1921, khi Sài Gòn – Chợ Lớn còn loang lổ giữa ánh đèn dầu và bóng tối của nghèo đói. Trong những con hẻm đất lầy lội, một chiếc xe đạp không chỉ là phương tiện đi lại mà là cả một gia sản. Nhà nào có xe đạp, coi như đã hơn người.
Cũng vì chiếc xe đạp mà khiến cuộc đời Bảy Viễn rẽ sang một khúc ngoặt cay đắng. Nó vốn là của gia đình ông, bà mẹ thấy không xài nữa nên đem cho một người bà con mà Bảy Viễn không hề hay biết.
Một buổi chiều, khi đi ngang qua bến Bình Đông, Bảy Viễn nhìn thấy chiếc xe đạp của gia đình dựng trước nhà người lạ nên mang về. Người chủ mới bèn la toáng:
- Bớt mã tà! Thằng này ăn cắp xe đạp.
Bảy Viễn bị đưa về đồn trong ánh nhìn tò mò và dè bỉu của đám đông. Lần đầu tiên trong đời, ông nếm mùi song sắt. Hai mươi ngày tù giam – bản án nghe thì nhẹ, nhưng với một người bị hàm oan thì đó là cú tát vô lòng tự trọng, không hiểu vì sao mình lại thành kẻ có tội.
Mọi lời phân trần của gia đình với mã tà đều quá muộn. Bản án đã tuyên “ăn cắp bị bắt tại trận”, ngày tù vẫn phải đủ. Hai mươi ngày trôi qua như khắc sâu vào trí óc Bảy Viễn một cảm giác uất ức không gì rửa sạch.
Khi bước ra khỏi trại giam, Bảy Viễn không còn là cậu thiếu niên của trước đó nữa. Ánh mắt của ông đã có thêm một thứ gì đó lạnh hơn, cứng hơn. Lần hàm oan đầu đời không chỉ cướp đi tự do ngắn ngủi của thằng bé, mà còn gieo vào lòng nó mầm mống của sự bất cần và thách thức số phận.
Năm 21 tuổi (tức năm 1925), Bảy Viễn đã trở thành tay giang hồ có số má vì đã thực hiện một vụ cướp kinh thiên động địa. Năm đó, Bảy Viễn và đồng bọn phục kích đoàn xe chở vàng của một thương gia Hoa kiều khi đi qua vùng Chợ Lớn. Trong căn nhà tối chỉ có ánh đèn dầu lập lòe, Bảy Viễn trải tấm bản đồ ra bàn gỗ, nói với đàn em:
- Đoạn này tụi nó phải đi chậm lại…
Khi đoàn xe tới đúng đoạn đường vắng như dự liệu, một ám hiệu vang lên, chướng ngại do Bảy Viễn bày ra cũng đã chặn lối. Cảnh sát Pháp theo hộ tống vội bước ra khỏi xe để kiểm tra thì một loạt tiếng súng vang lên. Hai mạng người gục xuống. Số còn lại buông súng xin tha và nhanh chóng bị tước vũ khí. Đoàn xe bị khống chế chỉ trong vòng vài phút.
Băng Bảy Viễn đoạt 5 thỏi vàng ròng trị giá hơn 5.000 đồng bạc Đông Dương. Cũng kể từ đó, tên tuổi của Bảy Viễn được đưa lên hàng huyền thoại trong giới giang hồ Sài Gòn. Cảnh sát Pháp lùng sục khắp nơi nhưng vô vọng vì Bảy Viễn biết cách ẩn mình trong rừng Sác đầm lầy ngoại ô. Chỗ đó cảnh sát không bao giờ dám bén mảng tới.
Ban đầu Bảy Viễn nổi danh là tay anh chị chợ Bình Đông, chuyên bảo kê các trường đá gà và thu tiền xâu từ các sòng bạc. Bảy Viễn còn có cả một băng đảng do mình cầm đầu chuyên "bảo kê" cho các hãng xe đò chạy tuyến Sài Gòn-Biên Hòa và Vũng Tàu. Sau đó Bảy Viễn mở rộng địa bàn hoạt động, vào trung tâm Chợ Lớn làm bảo kê cho các tay xì-thẩu người Tàu.
Năm 23 tuổi, Bảy Viễn bị phạt giam 2 tháng tù về tội hành hung gây thương tích. Lúc ấy ông ta đang làm cho một ông chủ sòng bạc người Tàu, nhưng vì mâu thuẫn mà "nện" tên chủ một trận. Bảy Viễn tiếp tục các hoạt động của mình ngay khi được trả tự do, và nhờ công việc làm ăn phát đạt, Bảy Viễn dần mua cổ phần trong hai nhà hàng. Một là công ty Taxi, một là quán rượu đêm và tài trợ cho một mạng lưới các nhà máy chưng cất rượu bí mật.
Năm 31 tuổi (tức năm 1935), một chiếc xe đò chở khách đi Phan Thiết bị năm người mang súng ngắn chặn lại khi băng ngang Rừng Lá. Trên xe có hai thương gia giàu có người Tàu bị cướp số tiền 6.000 đồng (tương đương 600 tấn gạo thời bấy giờ). Một người trong số họ đã nhận diện ra Bảy Viễn qua ảnh chụp.
Một năm sau, Bảy Viễn bị bắt tại nhà của một ả tình nhân ở trung tâm Sài Gòn. Tại đó, Cảnh sát tịch thu được một khẩu súng của Đức kiểu năm 1930, với 32 viên đạn.
Ngày 28 tháng 8 năm 1936, Bảy Viễn bị kêu án 12 năm tù và đày đi Côn Đảo về tội tổ chức băng đảng và tàng trữ vũ khí bất hợp pháp. Tuy nhiên, đến năm 1940, Viễn vượt ngục thành công về đất liền.
Trong khoảng thời gian ngồi khám lần đầu này, Bảy Viễn đã hạ được một tay trùm du đãng gốc Khmer để trở thành ông vua du đãng mới, rồi còn quyến rũ và dan díu với cô vợ của một Cai ngục. Cô này rất mê Bảy Viễn nên giúp đỡ ông rất nhiều.
***
Đầu thập niên 1940, bàn cờ chính trị Đông Dương bắt đầu rung chuyển. Thế chiến thứ hai nổ ra. Quân Nhật ập tới chiếm Đông Dương trong chớp mắt, còn chính quyền Pháp thì yếu thế, rệu rã, như con thú già sắp gục. Trong khoảng trống quyền lực đó, vô số lực lượng vũ trang mọc lên như cỏ dại sau mưa. Có những lực lượng kháng chiến chống cả Pháp lẫn Nhật, có lực lượng tôn giáo như Cao Đài, Hòa Hảo, và cũng có những băng đảng được trang bị võ trang như băng của Bảy Viễn.
Bảy Viễn gom đám thuộc hạ cũ, chiêu mộ thêm những kẻ liều lĩnh rồi dựng trại, trang bị vũ khí, tổ chức đội hình. Từ đám giang hồ rời rạc, Bảy Viễn rèn họ thành một lực lượng vũ trang quy củ, lấy tên là Bình Xuyên.
Giai đoạn năm 1945 trở đi, vai trò của Bảy Viễn trở nên khó lường tới mức cả Pháp lẫn Việt Minh đều không dám xem thường. Có lúc ông ta bắt tay Việt Minh để bán tin mật, tuồn vũ khí. Có khi ông ta quay sang hợp tác với Pháp, dùng quân Bình Xuyên dẹp các lực lượng kháng chiến quanh Sài Gòn – Chợ Lớn.
Bảy Viễn “đi dây” giữa hai làn đạn như cáo già, không để bên nào nắm thóp. Khi Bảy Viễn nhận ra Pháp đuối dần, Việt Minh mạnh lên nên công khai chọn về phía Pháp. Bảy Viễn tin rằng khi Pháp rút, Pháp sẽ trao quyền lại cho một chính quyền thân Pháp ở miền Nam, mà ông ta lại muốn là một phần của chính quyền đó.
Năm 1948, Pháp chính thức công nhận Bình Xuyên là lực lượng vũ trang hợp pháp. Chỉ sau vài năm, Bảy Viễn từ tên tướng cướp bị truy nã trở thành thiếu tá, rồi trung tá, rồi đại tá. Hắn được giao quyền kiểm soát an ninh nhiều khu vực trọng yếu Sài Gòn – Chợ Lớn.
Nhưng dù khoác quân phục quốc gia, Bảy Viễn vẫn không quên gốc gác, vẫn duy trì quan hệ mật thiết với Tam Hoàng. Đó là hai chân kiềng giúp lực lượng Bình Xuyên đứng vững.
Rồi năm 1951, Bảy Viễn tung nước cờ táo bạo. Đó là giành quyền quản lý sòng bạc Đại Thế Giới. Một sòng bạc lớn nhất Đông Dương. Đại Thế Giới khi đó thuộc về Lâm Giống, ông trùm cờ bạc từ Ma Cao. Bấy giờ Lâm Giống đã già, sức yếu, thế lực suy tàn nên Bảy Viễn bắt đầu ra tay.
Ông ta dùng mọi thủ đoạn như đút lót quan chức Pháp, dằn mặt đối thủ, thậm chí dùng bạo lực để loại bỏ kẻ ngáng đường. Bảy Viễn gửi tối hậu thư:
- Ông nên về hưu, việc nặng nhọc để lực lượng Bình Xuyên lo!
Cuối cùng Bảy Viễn chiến thắng, Đại Thế Giới thuộc về lực lượng Bình Xuyên.
Năm 1954, Pháp đại bại ở Điện Biên Phủ, miền Nam được giao cho Quốc trưởng Bảo Đại. Bảo Đại bổ nhiệm Ngô Đình Diệm làm Thủ tướng, nhưng Diệm chưa có quân đội riêng. Trong khi đó, Bảy Viễn nắm trong tay cả một đạo quân hùng mạnh. Bảo Đại thừa biết điều ấy, muốn kéo Bình Xuyên về phía mình, phong cho Bảy Viễn cấp bậc thiếu tướng, rồi bổ nhiệm làm Tổng trấn Sài Gòn – Chợ Lớn.
Từ một tướng cướp ẩn náu rừng Sác, giờ đây Bảy Viễn trở thành thiếu tướng quốc gia. Kẻ có toàn quyền ra lệnh cho cả cảnh sát lẫn quân đội tại trung tâm miền Nam.
Bảy Viễn dùng quyền lực này để mở rộng đế chế của mình. Ông ta không chỉ che chở cho Tam Hoàng mà còn mở rộng các hoạt động phi pháp. Như vậy, ngoài Đại Thế Giới, ông ta còn kiểm soát hàng trăm sòng bạc lớn nhỏ, hàng nghìn nhà chứa và vô số tiệm hút á phiện.

Dưới sự bảo trợ của Bảy Viễn, Tam Hoàng phát triển tới đỉnh cao thịnh vượng. Không còn phải lo bị truy quét, Tam Hoàng hoạt động gần như hợp pháp. Khu Đại Thế Giới trở thành thủ đô của thế giới ngầm gốc Hoa, nơi các Sơn Chủ, Hương Chủ tụ họp bàn chuyện đại sự.
Đại Thế Giới không chỉ là sòng bạc, mà là tổ hợp giải trí gồm nhà hàng, khách sạn, nhà hát, vũ trường... Với bề ngoài hào nhoáng, đèn đuốc sáng choang, nhạc sập sình, gái đẹp vây quanh, nhưng dưới tầng hầm mờ tối là nơi diễn ra các giao dịch bẩn thỉu. Nó không chỉ là tụ điểm ăn chơi, mà là biểu tượng của xa hoa và tội lỗi, nơi đồng tiền và máu tanh hòa quyện, là trái tim của đế chế ngầm lớn nhất Đông Dương.
***
Nói về lịch sử của Đại Thế Giới, trước đó năm 1937, khi người Pháp quyết định dựng lên, họ không chỉ muốn xây một sòng bạc, mà muốn khắc lên đất Chợ Lớn một biểu tượng phô trương quyền lực, một thiên đường ăn chơi sánh ngang Monte Carlo và lộng lẫy như Ma Cao. Với vị trí được chọn nằm ngay trái tim Chợ Lớn, nơi các ông chủ ngân hàng, vua gạo, vua vải, vua thuốc phiện gốc Hoa chen chúc dựng nên cả một vương quốc ngầm.
Đại Thế Giới là công trình mang phong cách giao thoa Pháp – Hoa, tạo nên một kiến trức tráng lệ độc nhất vô nhị. Tòa nhà ba tầng sừng sững. Mặt tiền được dựng bằng cột đá cẩm thạch, những cánh cửa gỗ quý chạm rồng phượng tinh xảo. Phía trên là hàng ô cửa sơn vàng óng ánh.
Khi đêm xuống, hàng trăm bóng đèn điện được thắp sáng rực lên như một lời tuyên bố. Từ xa vài cây số đã nghe tiếng nhạc vọng ra, hòa cùng tiếng cười nói và tiếng ly cụng nhau chan chát. Cả mặt tiền sáng loáng như được dát vàng, mời gọi người ta bước vào. Nhưng ở đó chỉ có hai con đường, hoặc được đổi đời, hoặc trắng tay rời bước.
Tầng một của Đại Thế Giới là trái tim sòng bạc, có không gian rộng hơn ngàn mét vuông, sàn đá hoa cương bóng đủ soi bóng người. Đèn pha lê Pháp thả từ trần cao, ánh sáng dìu dịu mà sang trọng tới mức làm người ta quên mất rằng nơi đây là hang hùm.
Rồi hàng chục bàn bạc được bày ngay ngắn. Mỗi bàn là một nhà cái mặc lễ phục, ánh mắt nghiêm nghị, đôi tay thành thục như ảo thuật. Nào Baccarat, blackjack, poker, tài xỉu, cò quay… có đủ trò quyến rũ khách bước vào. Có luật bất thành văn ở đây là nhà cái luôn luôn thắng, không phải nhờ may mắn, mà vì mọi thứ đã được thiết kế trước, được sắp đặt sẵn.
Tầng hai là thế giới của rượu mạnh và đàn bà đẹp. Nhà hàng phục vụ đủ món Âu – Á do các đầu bếp danh tiếng chế biến. Rượu Champagne Pháp, rựou Mao Đài Trung Quốc, rựou whisky Scotland… thứ gì cũng có.
Đêm nào vũ trường cũng rực lửa. Những vũ nữ trong váy lụa mỏng manh lả lơi theo tiếng kèn saxophone réo rắt. Họ chuốc rượu và mời gọi bằng đôi mắt đa tình.
Đại Thế Giới không treo biển lầu xanh, nhưng ai cũng hiểu chỉ cần một cái gật đầu nhẹ, rèm lụa đỏ sẽ khép lại sau lưng và giường nệm nhung sẽ sẵn sàng.
Tầng ba là chỗ không dành cho người thường. Ai muốn bước lên phải có thư mời hoặc là có quyền lực thì mới không bị chặn lại. Các phòng VIP trải thảm Ba Tư, ghế nhung đỏ, bàn gụ đen bóng như gương. Hàng loạt người hầu đứng im lặng như tượng đợi phục vụ.
Ở đó không chỉ là chỗ đỏ đen mà là phòng họp bí mật của những con người nắm vận mệnh miền Nam. Các trùm tài phiệt, sĩ quan cấp cao, quan chức chính phủ… những người này tới để ký hợp đồng thuốc phiện được tính bằng tấn hoặc buôn bán vũ khí hay phân chia lại địa bàn quản lý.
Đôi lúc, trong một buổi tiệc tại tầng ba được dàn xếp để “ban hành cái chết” cho đối thủ chính trị. Những quyết định sinh tử đó được đóng dấu sau những ly rượu đầy.
Bên dưới ba tầng lộng lẫy đó là một thế giới khác, nó tối tăm và ẩm thấp, là tầng hầm bí mật mà rất ít người được biết tới. Đây là nơi xử lý những món nợ không thể thanh toán bằng tiền. Là con nợ chây ì, hay kẻ phản bội Tam Hoàng hay phản Bình Xuyên đều bị lôi xuống rồi vĩnh viễn không bao giờ trở lại.
Chỗ đó luôn đặc quánh mùi ẩm mốc, mùi máu và sự tuyệt vọng. Các phòng giam nhỏ hẹp với xích sắt, dụng cụ tra tấn, tiếng la hét… các thứ đó đều bị nhạc trên lầu át đi nên chẳng ai nghe thấy. Những thi thể được đưa ra qua cửa hầm, bỏ vào bao tải rồi quẳng xuống sông Sài Gòn để dòng nước âm thầm nuốt mất.
***
Năm 1951, khi Bảy Viễn đoạt quyền kiểm soát Đại Thế Giới. Ông ta không chỉ lấy được một sòng bạc mà thâu tóm cả một đế chế. Ai bước qua cánh cửa mạ vàng đó là bước vào thế giới của Bình Xuyên. Đại Thế Giới khi đó đã trở thành tổng hành dinh của lực lượng Bình Xuyên.
Dòng tiền bất tận từ đây được ông ta dùng để mua quan chức, nuôi quân Bình Xuyên và thiết lập một mạng lưới tình báo rộng khắp Sài Gòn – Chợ Lớn.
Văn phòng của Bảy Viễn nằm ở tầng ba, có bàn gỗ gụ bóng như gương, ghế bọc da thú mềm như lụa. Trên tường là bản đồ Sài Gòn – Chợ Lớn khổng lồ, được gắn chi chít ghim đỏ ở những vùng cần được kiểm soát.
Mỗi ngày, đám thuộc hạ nối đuôi nhau bước vào:
- Thưa Thiếu tướng, nhóm Cao Đài dạo này đang mở rộng.
- Hãng dệt Thành Hưng tăng công nhân mà chưa nộp đủ phí.
- Tên Mười Tín mới nhận 20.000 để chạy chức.
- Ông Huỳnh Phú Sổ đã bị ám sát…
Bảy Viễn lắng nghe qua một lượt rồi quyết định chớp nhoáng. Kẻ nào phải chết thì chết ngay, kẻ nào mua được thì mua luôn. Ông ta không do dự, cũng không biết thương xót.
Dưới sự bảo kê của Bảy Viễn, Tam Hoàng bước vào kỷ nguyên vàng son. Không còn lẩn trong bóng tối, Đại Thế Giới trở thành trụ sở đầu não, nơi năm vị Sơn Chủ họp mỗi tháng. Trà Tàu nghi ngút khói, tẩu thuốc đỏ lửa, câu chuyện xoay quanh chia địa bàn, hòa giải mâu thuẫn, đối phó hiểm họa và rửa những đồng tiền dơ bẩn thành tài sản hợp pháp.
Vua bột ngọt Trần Tề luôn ngồi ghế chính. Lão ít nói nhưng mỗi lần mở miệng cả phòng phải lắng nghe. Lão là cây cầu nối giữa thế giới ngầm và thế giới ánh sáng, là kẻ vừa được nể vừa khiến người ta sợ.
Bốn Sơn Chủ mỗi người giữ một mảng. Người mảng mại dâm, kẻ mảng thuốc phiện, đứa mảng cờ bạc, đứa mảng đâm thuê chém mướn. Họ vận hành như hội đồng quản trị của một tập đoàn tội phạm. Tới kỳ là đối chiếu sổ sách, chia lời, bàn chiến lược. Chúng rửa tiền bằng cách đầu tư vào địa ốc hay công ty xuất nhập khẩu.
Đại Thế Giới đồng thời là cái nôi nuôi dưỡng thế hệ đàn em mới. Những gã trai nghèo tìm tới gác cổng, bưng rượu… rồi từng bước leo lên. Miễn là đủ trung thành và thật lạnh lùng. Có kẻ chỉ vài năm từ chân gác cổng đã thành Hương Chủ. Tam Hoàng trọng dụng những kẻ thà chết chứ không hé môi nửa lời.
Trong ánh đèn huy hoàng của Đại Thế Giới, ranh giới giữa tội ác và công lý, giữa chính và tà không được quan tâm. Quan chức chính phủ uống rượu với trùm giang hồ; sĩ quan quân đội trao đổi thông tin với trùm thuốc phiện; cảnh sát và tội phạm trở thành đối tác làm ăn.
Quan Toàn quyền Đông Dương biết tất cả, nhưng vẫn nhắm mắt làm ngơ.
Vì sao? Vì Đại Thế Giới đem lại nguồn thuế kếch sù. Nếu đóng cửa Đại Thế Giới là đụng vào quyền lợi cả hệ thống, trong đó có thế lực Bình Xuyên.

Doanh nhân Lưu Ngọc Long Thanh - người phụ nữ quyền lực của Vietbamboo và dự án mở hãng hàng không tại Việt Nam
Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty cổ phần Golden Dragon Corporate quý phái,sang trọng tại lễ ký kết xây dựng dự án bệnh viện
Kiều Nguyễn Phương Duy - Chàng trai nhẹ nhàng nhưng sâu lắng
Lễ công bố Quyết định và trao Giấy chứng nhận kiểm định chất lượng cấp cơ sở giáo dục
Doanh nhân hát hội tụ dàn thí sinh đầy tiềm năng
“Nàng tiên cá” đến vương quốc Thái Lan
Câu lạc bộ Doanh nhân Bạc Liêu – Cà Mau tại Thành Phố Hồ Chí Minh họp mặt ‘Cà phê Đồng hương’ lần 2
Lê Ngọc Trinh thử sức với lĩnh vực mới
Giao lưu ra mắt bút ký ‘Làm sao để khôn ngoan hơn trong đường đời’
Thành Lập Câu Lạc Bộ Doanh Nhân Bạc Liêu – Cà Mau Tại Thành Phố Hồ Chí Minh