top

Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 10)

Thứ 4, 14-01-2026 | 14:36:29 admin

Mưa lắc rắc rơi trở lại. Sài Gòn về khuya vắng hơn thường lệ. Những quán cà phê đóng cửa sớm, xe cộ thưa dần. Người dân không biết chính xác chuyện gì sắp xảy ra, nhưng ai cũng cảm nhận được một thứ không khí căng thẳng đang trùm xuống Sài Gòn.

Chương 11: Cuộc đảo chính của Bảy Viễn

Với điều kiện được đôi bên đưa ra thoả thuận rõ ràng, nghe có vẻ như một cuộc “lập lại trật tự”. Nhưng thực chất, đó là một sự mặc cả lạnh lùng giữa nhóm thuộc hạ Ngô Đình Nhu và lực lượng Bình Xuyên cùng thế giới ngầm Sài Gòn – Chợ Lớn.

Từ sau những cuộc gặp kín, không khí thế giới ngầm bỗng đổi khác. Những sòng bài lớn từng sáng đèn thâu đêm ở Đại Thế Giới, Hàm Nghi, Nancy… lần lượt đóng cửa. Bàn ghế bị tháo dỡ trong im lặng, con bạc tản đi không kèn không trống. Trên đường phố, chính quyền có thể tự hào báo cáo rằng “trật tự đang được vãn hồi”.

Nhưng trong các con hẻm ngoằn ngoèo, bánh xe cũ vẫn tiếp tục lăn.

Thuốc phiện không còn đi những chuyến hàng ồn ào, không còn tuôn về các kho lớn để phân phối. Thay vào đó là những tuyến nhỏ, chia mảnh, len lỏi theo ghe buôn, theo xe tải thực phẩm. Thậm chí “đồ đạc” được nguỵ trang trong những kiện hàng hợp pháp.

Người vận chuyển không biết mình đang chuyên chở gì, kẻ giữ kho không biết hàng hoá sẽ phân phát đi đâu. Mỗi mắt xích chỉ đủ biết để làm phần việc của mình. Mọi thứ được giữ kín như bưng. Việc ai nấy làm, hồn ai nấy giữ. “Hàng hoá” vẫn âm thầm tuôn ra “thị trường” như trước.

Những tiệm hút nhỏ vẫn sáng đèn leo lét trong đêm, nằm sâu trong hẻm tối, cửa luôn khép hờ. Khách quen, người quen, vô ra lặng lẽ. Không bảng hiệu, không ồn ào, không gây chú ý. Trật tự bề ngoài được giữ nguyên, còn lợi nhuận thì chảy ngầm như mạch nước dưới lòng đất.

Ở phía Bình Xuyên, Bảy Viễn hiểu rất rõ, đây không phải là điều thua thiệt, mà là một khoảng thở. Ông ta chấp nhận hy sinh một ít sĩ diện để giữ lại thứ cốt lõi là tiền. Chỉ mất vài con chốt mà giữ được cả bàn cờ. Với dân giang hồ “bóng bẩy”, đó là sự lựa chọn cần thiết.

Còn phía nhóm thuộc hạ Ngô Đình Nhu, họ cũng đạt được điều mình cần. Không phải là sự trong sạch tuyệt đối, mà là nắm giữ quyền lực và kinh tài. Khi đã cầm được cán, họ tin rằng tới lúc cần, chỉ siết lại là kiểm soát được trận đấu.

Sài Gòn – Chợ Lớn lúc này, bên trên thì luật pháp được hô hào, bàn đèn bị đốt để rao giảng đạo đức và trật tự xã hội. Bên dưới, thế giới ngầm vẫn lặng lẽ hoạt động nhưng khéo léo hơn, kín đáo hơn. Đặc biệt lợi nhuận được chia chác sòng phẳng, đúng hạn, đúng chỗ.

Như vậy, chỉ trong một thời gian ngắn, ước tính khoảng 2.500 tiệm hút ở Chợ Lớn, vốn từng bị lệnh dẹp bỏ, nay đã âm thầm hoạt động trở lại. Không rầm rộ, không bảng hiệu, không tập trung đông người.

Ban đêm, trong những con hẻm ngoằn ngoèo chỉ vừa một người đi, ánh đèn dầu hắt ra từ khe cửa hẹp, vàng vọt như hơi thở cầm chừng của một cơ thể tưởng sắp chết. Một người đàn ông ghé sát cửa, gõ ba tiếng ngắn.

Cánh cửa hé ra vừa đủ cho một thân người lọt vào. Không hỏi han, không chào mời. Mọi thứ diễn ra bằng ánh mắt.

Mỗi tiệm chỉ là một căn phòng hẹp trong hẻm sâu, cửa khép hờ, đèn dầu leo lét. Sài Gòn – Chợ Lớn vẫn trật tự, nhưng bên dưới, hệ thống cũ đã được khôi phục gần như nguyên vẹn.

Hai tuyến vận chuyển thuốc phiện từ Lào về Sài Gòn cũng nhanh chóng được nối lại. “Hàng hoá” không còn đi theo đường dây thô sơ, mà thông qua các chuyến bay thuê bao của Elip Lào và Mersal.

Trong khoang hàng, các thùng gỗ được đóng dấu hải quan, dán giấy tờ đầy đủ. Nhân viên bốc xếp liếc nhanh danh sách, lẩm bẩm:

-  Cho qua…

Không ai hỏi thêm. Không ai cần biết bên trong là gì.

Những kiện hàng được khai báo hợp pháp rồi xếp chung với hàng hoá dân sự. Thuốc phiện được nguỵ trang để không còn mang dáng dấp của món hàng cấm, mà được xem xét như một phần của lưu thông thương mại bình thường.

Mọi thứ tiếp tục vận hành như chưa từng bị đứt đoạn. Chỉ kín đáo hơn, phân mảnh hơn, khó nhận ra hơn.

Lợi nhuận từ thuốc phiện được chia làm ba phần rõ ràng. Một phần cho Tam Hoàng để giữ trật tự trong địa bàn Chợ Lớn. Một phần cho Bình Xuyên để bảo kê và tổ chức vận hành. Phần còn lại chảy thẳng vào túi phe cánh của Ngô Đình Nhu, nhằm đổi lấy sự làm ngơ, che chắn từ phía chính quyền.

Nhưng liên minh này không tồn tại được lâu. Những xì xào trong hậu trường sớm vượt khỏi vòng kiểm soát. Tin tức cuối cùng cũng lọt tới tai Thủ tướng Ngô Đình Diệm.

***

Trong phòng làm việc, Ngô Đình Diệm ném mạnh xấp giấy xuống bàn. Tiếng giấy va mạnh vào mặt gỗ khô khốc làm người lính hầu giật nãy mình. Ông quay sang giọng lạnh băng:

- Ai cho phép làm chuyện này?

Phản ứng của ông ta dữ dội hơn những gì người trong cuộc dự đoán. Với ông, đây không chỉ là một sai lầm chính trị, mà là một sự phản bội về đường lối.

Ông ta nổi giận trước việc làm của em trai. Việc mà không những vi phạm về đạo đức và luật pháp, mà còn để quyền lực bị chia sẻ sai chỗ. Trong suy nghĩ của Ngô Đình Diệm, Tam Hoàng và Bình Xuyên không phải để mặc cả, mà là phải tiêu diệt.

Ông nói chậm rãi, từng chữ nặng như đóng đinh:

- Không có thỏa hiệp.

Đó là sứ mệnh. Ông ta tin rằng phải hoàn thành bằng mọi giá, dù phải trả bằng sinh mạng hay máu đổ.

Trong khi đó, lực lượng Bình Xuyên và các giáo phái khác như Cao Đài, Hòa Hảo đều tỏ rõ lập trường rằng, họ muốn giữ nguyên lực lượng riêng của mình. Không phải vì danh nghĩa, mà vì thực tế chiến trường.

Tại một căn nhà gỗ ven kênh Tàu Hủ, vài người đàn ông ngồi quanh chiếc bàn thấp. Bản đồ trải ra, mép giấy đã sờn vì bị gấp mở nhiều lần. Một chỉ huy Bình Xuyên đặt ngón tay lên khu vực Sài Gòn – Chợ Lớn:

- Quân mình chuyên lối đánh du kích trên đường phố, trong hẻm.

Người đại diện giáo phái Cao Đài chậm rãi tiếp lời:

- Tụi tui quen rừng núi, quen đánh nhanh rút gọn. Vô biên chế chung sợ rằng không hợp.

Với họ, mỗi lực lượng có một cơ chế riêng. Cách đánh, cách nuôi quân, cách giữ địa bàn đều hình thành qua nhiều năm chinh chiến. Sáp nhập vào Quân đội Quốc gia thì các cách đánh cũ phải bỏ.

Một người khác, đại diện giáo phái Hòa Hảo lắc đầu:

- Đánh giặc mà phải xin phép từng bước thì không thích hợp cho tụi tui.

Lý do được đưa ra nghe có vẻ hợp lý. Quân đội của họ không đánh theo giáo trình, không tuân thủ đội hình cứng nhắc. Họ quen tự quyết, quen linh hoạt, quen đánh nhanh rồi rút lui trước khi đối phương kịp phản kháng.

Vì vậy, lực lượng Bình Xuyên và lực lượng các giáo phái khác như Cao Đài, Hòa Hảo muốn giữ nguyên quân đội riêng của mình. Với lý do Quân đội họ có lối đánh riêng, nếu sáp nhập vào Quân đội Quốc gia, e là sẽ mất đi hiệu năng chiến đấu.

Nhưng phía chính quyền Sài Gòn lại nhìn vấn đề theo cách khác. Tại cuộc họp của Bộ Quốc phòng, Bộ trưởng từng nói:

- Không thể có nhiều quân đội trong một quốc gia.

Quan điểm rất rõ ràng. Với ông Diệm, việc tồn tại các lực lượng vũ trang độc lập không khác gì những “quốc gia nhỏ” nằm ngay trong lòng chính quyền trung ương. Đó là mối đe dọa lâu dài, không thể chấp nhận.

***

Ngày 4 tháng 3 năm 1955, bầu trời Sài Gòn xám đục, oi nồng dù mới đầu mùa khô. Những cơn gió từ sông Sài Gòn thổi qua cũng không xua được cảm giác nặng nề đang đè lên toàn đô thị.

Trong một địa điểm kín đáo ở vùng ven Sào Gòn, đại diện các lực lượng lần lượt xuất hiện. Không cờ xí, không nghi thức. Chỉ có những gương mặt sạm nắng với ánh mắt dè chừng và bàn tay luôn đặt gần túi áo.

Bảy Viễn tới muộn. Ông ta ngồi xuống, châm tẩu thuốc, không nói ngay. Khói thuốc mỏng tan trong căn phòng thấp tè. Khi mọi ánh mắt dồn về phía mình, ông cất giọng:

- Diệm không nhượng bộ.

Một người phía Cao Đài gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn:

- Vậy là hết đường rồi.

Đại diện Hòa Hảo khẽ tiếp:

- Ông ấy muốn gom hết súng về một chỗ. Cột chặt chúng ta phải không?

Không ai trả lời. Câu hỏi ấy ai cũng tự có đáp án.

Cuộc họp kéo dài nhiều giờ. Bản đồ được mở ra, rồi gấp lại. Những phương án được đưa lên, cân nhắc, rồi gạt bỏ. Cuối cùng, họ đi đến một quyết định mà tất cả đều hiểu là không thể quay đầu.

Một cái tên được đề xuất, rồi được chấp thuận trong im lặng. Đó là Mặt trận Thống nhất Toàn lực Quốc gia. Việc thành lập này không phải để thương lượng mà để gây sức ép.

Một người đọc chậm rãi bản dự thảo:

- Mặt trận yêu cầu Chính phủ phải cải tổ toàn diện Nội các.

Bảy Viễn khẽ gật đầu, giọng khô khốc:

- Phải có danh sách mới.

Người khác hỏi:

- Hạn chót ông Diệm phải trả lời là ngày nào?

Sau một thoáng im lặng, mọi người nhất trí chọn ngày 26 tháng 3 năm 1955. Tức sau 22 ngày Mặt trận Thống nhất Toàn lực Quốc gia được thành lập.

Không khí trong căn nhà bí mật chùng xuống. Hai mươi mấy ngày. Không dài, cũng không ngắn. Đủ để chuẩn bị, đủ để nổ súng nếu không có hồi đáp.

Tối hậu thư được soạn thảo ngay trong đêm. Ngôn từ không gay gắt, nhưng từng dòng từng chữ đều mang lời lẽ cứng rắn. Không đe dọa trực tiếp, nhưng hàm ý thì không có đường lùi.

Sáng hôm sau, văn bản đó được chuyển tới thẳng bàn làm việc của Thủ tướng.

Tại Dinh Độc Lập, khi đọc đến dòng cuối cùng, Ngô Đình Diệm khẽ siết chặt tập giấy trong tay. Ông không đập bàn, không nổi nóng. Chỉ quay sang người đứng cạnh, nói chậm rãi:

- Họ chọn đối đầu.

Người phụ tá dè dặt:

- Thưa Thủ tướng, họ đang liên kết lại.

Ông Diệm ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng:

- Càng tốt. Gom lại một chỗ cho dễ dọn.

Từ khoảnh khắc ấy, tối hậu thư không còn là một văn bản chính trị. Nó trở thành lằn ranh cuối cùng giữa hợp tác hoặc đổ máu.

Sài Gòn – Chợ Lớn bước vào những ngày chờ đợi nghẹt thở. Bề ngoài đô thị vẫn sinh hoạt bình thường, nhưng dưới lớp vỏ yên ắng ấy, từng toán vũ trang bắt đầu di chuyển, từng kho súng được mở niêm phong.

Tất cả đều hiểu. Nếu tới ngày 26 tháng 3 mà không có danh sách Nội các mới, thì sẽ có cuộc đảo chính và máu sẽ đổ.

***

Đêm 27 tháng 3 năm 1955, cả Sài Gòn – Chợ Lớn như nín thở chờ phán quyết của lịch sử. Trời đổ mưa lâm râm, những giọt mưa sớm rơi xuống mặt đường nhựa còn mới, loang loáng ánh đèn vàng vọt.

Cửa nẻo khắp các dãy phố lần lượt khép chặt. Những quán ăn, tiệm nước vốn ồn ào về đêm cũng tắt đèn sớm bất thường. Người dân hiểu rất rõ, đây không phải là một đêm bình thường.

Trong các doanh trại, Quân đội Quốc gia của Ngô Đình Diệm âm thầm vào vị trí chiến đấu. Lính Quốc gia kiểm tra lại đạn dược, súng ống. Tiếng giày đinh lặng lẽ dẫm trên nền xi măng còn ướt mưa.

Mệnh lệnh được truyền xuống ngắn gọn và dứt khoát:

– Giữ vững đội hình, chờ lệnh nổ súng.

Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu. Nếu đêm nay khai hỏa, Sài Gòn sẽ bước vô một cơn binh lửa chưa từng có.

Ở trại Lê Văn Duyệt, ánh đèn vàng hắt ra từ những dãy nhà thấp. Một Trung Đội trưởng cao to, nước da ngăm đen đứng dưới mái hiên, kéo cổ áo lên cao, giọng trầm xuống nói với hạ cấp:

– Nhớ kỹ, chưa có lệnh là chưa ai được bóp cò.

Anh Binh nhì người thấp đậm, tóc húi cua siết chặt khẩu carbine trong tay:

– Nếu họ bắn trước thì sao?

Viên Trung Đội trưởng chửi thề, gằn giọng:

– Đ.M thì đáp trả. Nhưng phải có lệnh.

Ở một doanh trại khác, những khẩu đại liên được kéo ra đặt sát bờ tường. Đạn được xếp thành dây, ánh kim loại lạnh lẽo dưới ánh đèn. Không ai nói chuyện lớn tiếng.

Tại Dinh Độc Lập, đèn vẫn sáng. Ngô Đình Diệm ngồi trước bàn làm việc, tay đặt lên bản đồ Sài Gòn trải rộng. Những tuyến đường chính, những khu vực nhạy cảm đã được đánh dấu từ trước.

Ở phía bên kia, Bảy Viễn cũng không ngủ. Ở các bến sông, những chiếc ghe máy nằm im lìm, nhưng dưới hầm là súng đạn đã được chuyển sẵn. Tại những khu nhà kho ven kênh Tàu Hủ, quân Bảy Viễn lặng lẽ tập kết, súng lục giắt lưng, tiểu liên quấn vải dầu.

Từ Đại Thế Giới, những toán lính Bình Xuyên tỏa đi chiếm giữ các vị trí then chốt. Từ cầu chữ Y, tới bến xe, các trục đường lớn nối Chợ Lớn với trung tâm Sài Gòn. Đại Thế Giới biến thành một pháo đài thực thụ cho Bảy Viễn.

Trên các tầng lầu của Đại Thế Giới, súng máy được bố trí sau những khung cửa sổ. Dưới sân, xe Jeep, xe Nhà binh đậu san sát, sẵn sàng lao ra bất cứ lúc nào.

Trong căn phòng rộng phía trên, Bảy Viễn đứng trầm ngâm bên cửa sổ, điếu thuốc cháy đỏ trên tay. Dưới kia là lãnh địa của Viễn, là thế giới mà Viễn đã xây dựng bằng máu, bằng tiền và bằng cả một sự nghiệp của mình. Một thuộc cấp bước vào, giọng gấp:

– Thưa Thiếu tướng, quân mình đã sẵn sàng.

Bên ngoài, tiếng xe quân sự của lực lượng Bình Xuyên rền rĩ từ xa. Các tuyến đường quanh Đại Thế Giới được siết chặt, bảo vệ kỹ. Những chốt kiểm soát mọc lên dày đặc. Hai lực lượng đối diện nhau qua từng con đường, từng ngã tư, chỉ cách nhau vài trăm mét nhưng như đứng ở hai thế giới khác biệt.

Mưa lắc rắc rơi trở lại. Sài Gòn về khuya vắng hơn thường lệ. Những quán cà phê đóng cửa sớm, xe cộ thưa dần. Người dân không biết chính xác chuyện gì sắp xảy ra, nhưng ai cũng cảm nhận được một thứ không khí căng thẳng đang trùm xuống Sài Gòn.

Sài Gòn – Chợ Lớn trong đêm đó giống như một thùng thuốc súng khổng lồ, chỉ chờ tia lửa đầu tiên. Và tất cả đều biết, khi bình minh lên, thành phố này sẽ không còn như trước nữa.

Không khí căng thẳng tới mức người ta có thể nghe rõ tiếng tim mình đập. Một phát súng lạc lúc này cũng đủ châm ngòi cho biển lửa.

***

Rạng sáng ngày 28 tháng 3 năm 1955, bầu trời Sài Gòn còn phủ một lớp sương mỏng. Sài Gòn chưa kịp thức giấc thì tiếng súng đã vang lên, khô khốc, xé toạc màn đêm.

Vì Nội các của Ngô Đình Diệm không chịu nhượng bộ, quân Bình Xuyên chính thức mở cuộc tấn công vô Bộ Tổng tham mưu của Quân đội Quốc gia.

Những loạt súng đầu tiên nổ ra từ hướng đường Trần Quốc Toản. Ánh lửa chớp lên trong sương sớm. Tiếng đạn rít qua không khí, va vô tường gạch nghe chan chát. Chuông báo động vang dội trong khuôn viên Bộ Tổng tham mưu. Kéo dài. Dồn dập.

– Báo động! Báo động! Bình Xuyên tấn công!

Loạt súng đó như nhát dao rạch vào thân thể Sài Gòn. Chỉ trong khoảnh khắc, Sài Gòn – Chợ Lớn hoảng hốt trong địa ngục lửa đạn. Tiếng súng máy rền rĩ từ các tầng lầu, tiếng lựu đạn nổ chát chúa dội vào những bức tường cũ kỹ.

Lính gác bật dậy khỏi chỗ trú, lao nhanh vô vị trí. Đạn được lên nòng trong tích tắc. Một hạ sĩ quan vừa chạy vừa hét:

– Giữ cổng! Vô vị trí!

Từ phía bên kia đường, những chiếc xe Nhà binh dừng gấp. Cửa xe bật mở. Lính Bình Xuyên nhảy xuống, súng Thompson, MAT-49 cầm chắc trong tay. Một đứa hô lớn:

– Đánh nhanh! Tấn công Bộ Tổng tham mưu trước khi trời sáng!

Âm thanh đó hòa lẫn tiếng người gào thét, tiếng kiếng vỡ, tiếng mái tôn bị đạn xé toạc. Cả không gian rung chuyển như đang sụp đổ.

Những con đường từng rực rỡ ánh đèn đêm giờ cháy đỏ trong lửa. Nhà cửa đổ nát, mặt đường bị cày xới bởi đạn pháo. Khói bụi dày đặc cuộn lên, che kín bầu trời, nồng nặc mùi thuốc súng, mùi gỗ cháy khét lẹt.

Hỏa lực từ phía Bình Xuyên bắn xối xả. Đạn quạt ngang hàng rào kẽm gai, bắn vỡ bóng đèn ngoài cổng. Mảnh thủy tinh văng tung tóe. Bên trong, lính Quốc gia đáp trả ngay lập tức. Đại liên từ lô cốt gầm lên, từng tràng dài quét thẳng ra đường.

Tiếng súng nổ liên hồi, dội qua những dãy nhà xung quanh. Người dân trong các con đường lân cận choàng tỉnh, hoảng hốt kéo cửa, chui xuống hầm trú ẩn. Trẻ con khóc thét. Có tiếng người la thất thanh trong bóng tối:

– Trời ơi, chiến tranh rồi!

Khói súng bắt đầu bao trùm các ngã đường. Mùi thuốc súng nồng nặc trộn lẫn mùi ẩm mốc của sương sớm. Một tốp quân Bình Xuyên tìm cách men theo bức tường phía sau để đột nhập.

Tràng đại liên vừa dứt, không gian lặng đi trong vài giây ngắn ngủi, rồi lại bị xé toạc bởi tiếng súng lẻ tẻ vang lên từ những căn nhà đổ nát.

Người binh nhì Quốc gia lưng dựa sát vách lô cốt, tay vẫn ghì chặt khẩu súng. Ngón trỏ còn cứng lại trên cò. Mồ hôi chảy dài từ thái dương xuống cằm, rơi từng giọt vô cổ áo sẫm màu. Anh ta thở dốc, mắt mở to, như chưa tin nổi mình vẫn còn sống.

Một hạ sĩ bò sát tới bên cạnh, quát khẽ:

– Bình tĩnh lại! Nhìn tao nè! Đừng bắn bừa!

Binh nhì mấp máy:

– Em… em thấy họ ngã xuống… ngay trước mặt…

Hạ sĩ liếc nhanh ra ngoài, nơi hai cái xác vẫn nằm bất động, rồi kéo mạnh vai người lính trẻ:

– Chiến tranh là vậy đó. Nếu mày chần chừ, người nằm đó là mày.

Ở đầu con hẻm, một toán lính khác vừa áp sát. Họ men theo từng bức tường, từng đống gạch vỡ. Tiếng còi ngắn vang lên làm ám hiệu. Một quả lựu đạn được ném vô căn nhà tối om phía trước. Chỉ một nhịp sau, tiếng nổ chát chúa dội lên, cửa gỗ bật tung, mảnh vỡ văng ra khắp nơi.

– Xông vô!

Tiếng hô vừa dứt, cả toán tràn lên. Súng nổ giòn. Tiếng la hét vang lên rồi tắt lịm. Trận đánh diễn ra nhanh và gọn, không còn chỗ cho do dự.

Ở phía xa, trên nóc một căn nhà hai tầng, một tay bắn tỉa của Bình Xuyên vừa ló đầu lên đã bị hạ gục bởi một phát đạn chính xác. Thân người đổ sấp xuống mái tôn, trượt dài rồi rơi cái bịch xuống khoảng sân đầy bùn.

Trời vẫn âm u, mưa lất phất không dứt. Sài Gòn – Chợ Lớn lúc này không còn dáng vẻ của một đô thị náo nhiệt. Nó giống một chiến trường thực thụ, nơi từng con đường, từng ngôi nhà đều có thể trở thành nơi quyết định sống chết.

Người binh nhì Quốc gia hít sâu một hơi, lau vội mồ hôi trên mặt. Anh ta siết lại dây đeo súng, ánh mắt bớt run hơn lúc nãy. Khi tiếng lệnh vang lên lần nữa, anh không còn chần chừ. Anh bật khỏi lô cốt, lao theo đồng đội, bước vô trận đánh mà chỉ vài giờ trước anh còn nghĩ là chuyện ở đâu rất xa.

Chiến tranh đã kéo anh ta vô, không kịp hỏi han, không cho đường lùi.

Cuộc đọ súng kéo dài từng chút từng chút để chiếm lợi thế. Khi trời bắt đầu hửng sáng, ánh sáng lờ mờ hé lên sau những mái nhà thấp, xác người đã nằm rải rác ngoài đường. Xe cháy âm ỉ, khói đen bốc lên cuộn theo gió.

(Mời đón xem kỳ 11 - Đóng cửa Đại Thế Giới)
Huỳnh Minh Đức

BÌNH LUẬN & CHIA SẺ

Đang tải bình luận,....

Đọc thêm

Thứ 3 | 11/11/2025 | Lượt xem: 281 | Tác giả: admin

Trong cuộc đời này, có những con người sinh ra như để trải qua những điều phi thường — họ đi, ngã, đứng dậy, lại đi, như ngọn sóng không chịu yên trên mặt biển số phận.

Trong cuộc đời này, có những con người sinh ra như để trải...

Thứ 3 | 10/10/2023 | Lượt xem: 2076 | Tác giả: admin

Thưa quý vị và các bạn! TAND quận Phú Nhuận đang thụ lý vụ kiện tranh chấp thừa kế đối với di sản của cố nghệ sĩ Vũ Linh. Xung quanh vụ kiện tụng này, mời quý vị và các bạn theo dõi.

Thưa quý vị và các bạn! TAND quận Phú Nhuận đang...

Thứ 2 | 05/01/2026 | Lượt xem: 715 | Tác giả: admin

Dưới sự bảo kê của Bảy Viễn, Tam Hoàng bước vào kỷ nguyên vàng son. Không còn lẩn trong bóng tối, Đại Thế Giới trở thành trụ sở đầu não, nơi năm vị Sơn Chủ họp mỗi tháng. Trà Tàu nghi ngút khói, tẩu thuốc đỏ lửa, câu chuyện xoay quanh chia địa bàn, hòa giải mâu thuẫn, đối phó hiểm họa và rửa những đồng tiền dơ bẩn thành tài sản hợp pháp.

Dưới sự bảo kê của Bảy Viễn, Tam Hoàng bước vào kỷ...

Thứ 5 | 28/09/2017 | Lượt xem: 1509 | Tác giả: admin

Với ngoại hình ưa nhìn, gương mặt mang nét điện ảnh cùng niềm đam mê mãnh liệt với nghệ thuật Võ Thị Trương Loan được đặt cách bước thẳng vào vòng chung kết chương trình ‘Gương mặt sân khấu điện ảnh 2017”.

Với ngoại hình ưa nhìn, gương mặt mang nét điện ảnh...

Thứ 6 | 20/09/2019 | Lượt xem: 2384 | Tác giả: admin

Đội tuyển Việt Nam được dự báo sẽ gặp khó khăn rất nhiều mặc dù được đá trên sân nhà Mỹ Đình. Nếu không giành được chiến thắng, mục tiêu giành ngôi đầu bảng của chúng ta sẽ trở nên xa vời tại trận gặp đội tuyển Malaysia vào ngày 10/10 tới đây,

Đội tuyển Việt Nam được dự báo sẽ gặp khó khăn rất nhiều mặc...

Thứ 3 | 24/09/2019 | Lượt xem: 2349 | Tác giả: banbientap

Theo Báo Người Lao Động đăng ngày 21/9/2019: Ít có nhà văn nữ nào như Bích Ngân, cùng một lúc phát hành cả 3 tập sách. Ta thấy chị là cây bút đa năng, đa tài, có thể sử dụng thành thục nhiều thể loại.

Theo Báo Người Lao Động đăng ngày 21/9/2019: Ít...

Thứ 6 | 16/08/2019 | Lượt xem: 2056 | Tác giả: admin

Tuần lễ thời trang dành cho người mẫu chuyên nghiệp - Vietnam Runway Fashion Week sẽ lần đầu ra mắt vào 23-8.     

Tuần lễ thời trang dành cho người mẫu chuyên nghiệp - Vietnam...

Thứ 5 | 17/10/2019 | Lượt xem: 2451 | Tác giả: banbientap1

Vì sao Gia Cát Lượng vẫn quyết tâm tiến quân không chỉ một mà đến tận sáu lần khi ông đã sớm hiểu rằng chiến dịch đánh Ngụy khó thành?

Vì sao Gia Cát Lượng vẫn quyết tâm tiến quân...

Thứ 6 | 09/01/2026 | Lượt xem: 2808 | Tác giả: admin

Lệnh ban ra dứt khoát “Đóng cửa toàn bộ các tiệm hút”. Những nơi từng ngày đêm nghi ngút khói á phiện. Nơi tiền bạc và sinh mạng bị hút cạn trong im lặng. Nay bị niêm phong, bị dừng mọi hoạt động bởi chính quyền của Diệm.

Lệnh ban ra dứt khoát “Đóng cửa toàn bộ...

Chủ nhật | 10/09/2017 | Lượt xem: 7363 | Tác giả: admin

Từ nhỏ dù gia đình khó khăn về tài chính nhưng Phương Huyền đã có niềm đam mê mãnh liệt với lĩnh vực điện ảnh. Với đam mê đó cô gái 9x mơ ước mình sẽ trở thành một diễn viên điện ảnh và diễn viên kịch chuyên nghiệp.

Từ nhỏ dù gia đình khó khăn về tài...