top

Lâm Huê Hồ: Vua phế liệu - tín dụng Chợ Lớn (Kỳ 6)

Thứ 6, 20-03-2026 | 07:05:33 admin
Những tờ báo còn thơm mùi mực in được bày trên quầy. Người đọc dễ dàng nhìn thấy những dòng tít lớn: “Giao tranh ác liệt tại Pleiku”, “Pháo binh tăng cường tại Kontum”, “Quân đội phản kích mạnh ở vùng Cao nguyên”…

Chương 6: Ngai vàng phế liệu

Đầu năm 1966, cũng với cách tiêu thụ phế liệu hỏa xa như trước, Lâm Huê Hồ tiếp tục vươn tay sang một nguồn hàng còn béo bở hơn. Đó là phế liệu quân đội. Trong số các loại kim loại thu gom được, có một thứ mà y đặc biệt quan tâm. Đó là đồng.

Đồng không giống sắt thép. Nó không cần qua quá nhiều công đoạn xử lý vẫn bán được giá cao. Chỉ cần nung chảy, đúc lại là trở thành nguyên liệu quý cho ngành công nghiệp.

Trong chiến tranh, đồng xuất hiện ở khắp nơi, như dây điện quân dụng, linh kiện thông tin, thiết bị pháo binh… Nhưng thứ làm Lâm Huê Hồ chú ý nhất lại nằm trong những vỏ đạn đại bác 105 mm.

Sau mỗi trận pháo kích, khi những khẩu pháo 105 mm im tiếng, hàng trăm vỏ đạn đồng rỗng bị bỏ lại phía sau các trận địa. Những ống đồng dài, thân tròn, miệng loe, ánh lên màu vàng đỏ dưới nắng.

Với binh lính, đó chỉ là phế liệu sau chiến đấu. Nhưng với người mua bán kim loại, đó là thứ kim loại quý giá. Một vỏ đạn đại bác 105 mm nặng tới vài ký đồng nguyên chất.

Hàng ngàn vỏ đạn gom lại thành từng đống lớn, giá trị không thua gì cả một kho kim loại. Và người có thể giúp Lâm Huê Hồ tiếp cận nguồn phế liệu đặc biệt đó là Thiếu tướng Vĩnh Lộc.

Vĩnh Lộc lúc bấy giờ là một tướng trẻ đang lên trong Quân lực Việt Nam Cộng hòa. Ông có dáng người cao gầy, khuôn mặt góc cạnh và ánh mắt sắc lạnh. Trong những buổi tiếp khách ở Sài Gòn, quân phục của ông luôn chỉnh tề, cầu vai lấp lánh dưới ánh đèn phòng tiệc.

Những cuộc gặp giữa Vĩnh Lộc và Lâm Huê Hồ thường diễn ra trong các phòng ăn kín của nhà hàng Hoa kiều ở Chợ Lớn. Bàn tròn phủ khăn trắng, đèn vàng hắt xuống ly rượu sóng sánh. Tiếng nhạc Hoa du dương kèm nhiều mỹ nữ ca hát và rót rượu.

Tối tháng 1 năm 1966, sau vài vòng rượu, tướng Vĩnh Lộc đặt ly xuống bàn, nhìn thẳng vô Lâm Huê Hồ:

– Ông muốn mua phế liệu quân đội?

Lâm Huê Hồ gật đầu nhẹ:

– Cái gì bỏ đi, úa đều mua.

Vĩnh Lộc nhếch môi cười:

– Ngoài mặt trận, vỏ đạn pháo nhiều lắm. Mỗi trận bắn xong là chất thành đống.

Tướng Lộc dừng lại một chút, rồi nói chậm rãi:

– Nhưng muốn mang về Sài Gòn không phải dễ.

Lâm Huê Hồ chỉ khẽ nghiêng đầu:

– Úa có người giúp, chuyện đó không khó.

***

Một thời gian sau, những chuyến xe tải từ các căn cứ quân sự bắt đầu xuất hiện trước cổng bãi phế liệu của Lâm Huê Hồ.

Buổi sáng ở bãi kho bến Hàm Tử, lớp sương mỏng còn bám trên mái tôn. Khi chiếc xe tải đầu tiên lùi vào cổng, bụi đất đỏ từ cao nguyên vẫn còn dính đầy trên thùng xe.

Cửa thùng bật mở. Bên trong là những vỏ đạn đại bác 105 mm xếp thành từng lớp. Những ống đồng dài, thân tròn bóng, miệng loe như những chiếc chuông kim loại. Ánh nắng chiếu vô khiến cả thùng xe ánh lên màu vàng đỏ rực rỡ. Công nhân trèo lên thùng, dùng tay nhấc thử một vỏ đạn.

– Đồng nguyên chất đó.

Từng vỏ đạn được chuyền tay xuống đất, xếp thành từng đống cao. Khi hàng trăm ống đồng nằm cạnh nhau, chúng giống như một rừng kim loại đỏ au dưới ánh nắng.

Ở góc bãi, Lâm Huê Hồ đứng quan sát. Vẫn bộ áo vải Tiều sẫm màu, vẫn đôi dép lê mòn gót. Hai tay y chắp sau lưng, mắt lặng lẽ nhìn những đống vỏ đạn đang được xếp cao dần.

Trong đầu y, những con số bắt đầu chạy.

Một vỏ đạn nặng bao nhiêu ký. Một xe tải chở được bao nhiêu cái. Một tháng có thể gom bao nhiêu chuyến. Chỉ cần vài trăm vỏ đạn, số đồng thu được đã đủ cho một lò luyện kim hoạt động cả ngày.

Không lâu sau, sự nghiệp của Vĩnh Lộc bước thêm một nấc thang lớn. Ông được bổ nhiệm làm Tư lệnh Vùng II chiến thuật, phụ trách toàn bộ khu vực Tây Nguyên rộng lớn.

Từ khi Vĩnh Lộc lên nắm quyền ở vùng này, tin tức chiến sự từ Cao nguyên bỗng nhiên xuất hiện dày đặc trên các tờ báo Sài Gòn.

Những tờ báo còn thơm mùi mực in được bày trên quầy. Người đọc dễ dàng nhìn thấy những dòng tít lớn: “Giao tranh ác liệt tại Pleiku”, “Pháo binh tăng cường tại Kontum”, “Quân đội phản kích mạnh ở vùng Cao nguyên”…

Mỗi trận giao tranh như vậy đều kéo theo hàng ngàn viên đạn pháo được bắn ra. Khi trận địa im tiếng, những vỏ đạn đồng lại nằm rải rác khắp nơi. Chúng được thu gom, chất vào kho quân nhu, rồi sau đó được thanh lý như phế liệu.

Và người thu mua số phế liệu đó nhiều nhất vẫn là Lâm Huê Hồ.

Những chuyến xe tải từ Pleiku, Kontum hay Ban Mê Thuột bắt đầu xuất hiện đều đặn trước cổng bãi kho ở Chợ Lớn. Thùng xe đầy những vỏ đạn đại bác 105 mm.

***

Giữa năm 1966, chiến sự ở vùng Tây Nguyên trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Những cái tên như Đắc Tô, Tân Cảnh, thị xã Kontum bắt đầu xuất hiện dày đặc trên các bản tin quân sự buổi sáng ở Sài Gòn.

Bản đồ chiến sự trên báo in ngày càng nhiều chấm đỏ, đánh dấu những nơi giao tranh giữa quân đội Việt Nam Cộng hòa và lực lượng đối phương. Trong các căn cứ pháo binh nằm rải rác quanh vùng cao nguyên đó, những khẩu đại bác 105 mm gần như không có ngày nào được nghỉ.

Từng khẩu pháo đặt trên bệ bê tông, nòng súng đen sì chĩa ra phía những ngọn đồi xa. Khi lệnh bắn được phát ra, pháo thủ quay nòng, nhét đạn, đóng khóa nòng rồi giật dây.

Một tiếng nổ long trời.

Khói trắng phụt ra từ miệng pháo, thân khẩu pháo giật lùi lại một đoạn ngắn. Chỉ vài giây sau, một vỏ đạn đồng dài gần nửa mét bị hất bật ra phía sau, rơi xuống nền đất với tiếng kim loại khô khốc.

Rồi lại một quả nữa.

Rồi thêm một quả nữa.

Những khẩu pháo ở Đắc Tô, Tân Cảnh hay quanh thị xã Kontum ngày đó thường được lệnh nã đạn liên hồi vô những tọa độ trên bản đồ được ghi chú bằng dòng chữ quen thuộc: “nghi có địch quân xuất hiện”.

Sau mỗi loạt bắn, những vỏ đạn đồng lại nằm rải rác khắp bãi pháo. Ban đầu chỉ vài chục cái, rồi vài trăm cái.

Địch quân tổn thất bao nhiêu thì khó ai có thể thống kê chính xác. Những ngọn đồi xa xăm bị pháo dội xuống, khói bụi cuộn lên rồi tan dần trong gió cao nguyên. Nhưng có một điều dễ nhận thấy hơn nhiều. Đó là… số vỏ đạn đồng ngày càng nhiều.

Những vỏ đạn đó ban đầu được gom lại thành từng đống phía sau trận địa. Rồi sau đó được chở về các kho quân nhu trong căn cứ. Và từ các kho đó, chúng lại bước vào một hành trình khác. Hành trình về Sài Gòn – Chợ Lớn.

Từ gần cuối năm 1966, những đoàn xe tải mang biển số quân sự bắt đầu xuất hiện đều đặn trên các tuyến đường từ Tây Nguyên về miền xuôi.

Buổi sáng sớm, khi sương còn phủ mờ trên con đường đất đỏ dẫn ra khỏi căn cứ Đắc Tô, một đoàn xe tải phủ bạt xanh chậm rãi lăn bánh. Bánh xe nghiến lên lớp đất bazan đỏ sẫm, để lại những vệt bánh dài ngoằn ngoèo.

Dưới lớp bạt che, những vỏ đạn đại bác 105 mm nằm xếp chồng lên nhau, nặng trịch.

Khi xe xuống tới vùng đồng bằng, lớp bụi đỏ vẫn còn bám dày trên thùng xe. Và vài ngày sau đó, những chiếc xe ấy sẽ xuất hiện trước cổng bãi phế liệu của Lâm Huê Hồ ở Chợ Lớn.

Chỉ trong một buổi, cả bãi phế liệu đã xuất hiện những đống vỏ đạn cao ngang ngực người. Hàng trăm ống đồng xếp sát nhau, miệng loe rộng như những chiếc chuông kim loại.

***

Những ngày cuối cùng năm 1966, tại Sài Gòn – Chợ Lớn câu chuyện chiến sự ở Cao nguyên nghe qua tưởng chừng xa lạ. Người dân thành phố đọc báo rồi gấp lại, tiếp tục cuộc sống thường ngày.

Nhưng với giới buôn kim loại, mỗi dòng tin về pháo binh nã đạn ở Đắc Tô hay Tân Cảnh lại mang một ý nghĩa khác.

Chiến sự càng ác liệt. Pháo bắn càng nhiều. Vỏ đạn đồng càng nhiều. Và tất cả số kim loại đó cuối cùng lại chảy về cùng một nơi.

Trong các kho luyện kim ở Chợ Lớn, người ta bắt đầu quen với những chuyến hàng đồng đỏ au từ bãi của Lâm Huê Hồ chuyển tới. Những vỏ đạn được cắt ngắn, đưa vào lò nung chảy rồi đúc thành thỏi kim loại.

Từ đó, đồng lại biến thành dây điện, linh kiện máy móc hay đủ loại sản phẩm công nghiệp khác.

Chiến tranh ngoài kia vẫn tiếp diễn. Nhưng trong những lò luyện kim đỏ rực ở Chợ Lớn, những vỏ đạn đại bác từ chiến trường Cao nguyên đang âm thầm biến thành tiền.

Điều đặc biệt là mọi chuyện diễn ra gần như không gặp trở ngại nào. Những nơi như Đắc Tô, Tân Cảnh hay Kontum nằm cách Sài Gòn hàng trăm cây số. Việc kiểm soát phế liệu ở đó gần như không nằm trong ưu tiên của chính quyền.

Cảnh sát và quan thuế ở Sài Gòn không thể nào kiểm soát được những gì đang diễn ra ở các căn cứ pháo binh trên cao nguyên xa xôi. Chính khoảng cách đó trở thành tấm màn che hoàn hảo cho những chuyến hàng phế liệu đặc biệt.

Và mỗi chuyến xe như vậy lại làm khối tài sản của Lâm Huê Hồ lớn thêm một chút. Chỉ trong vài năm, tốc độ tích lũy tiền bạc của Lâm Huê Hồ trở nên đáng kinh ngạc.

Những bãi phế liệu của y mở rộng ra từng mảnh đất. Kho bãi nối liền nhau thành những khu sân rộng mênh mông. Xe tải mới xuất hiện ngày càng nhiều. Những căn nhà ở Chợ Lớn âm thầm đổi chủ.

Người ta bắt đầu nhắc tới cái tên Lâm Huê Hồ với một giọng khác trước. Không còn là tay buôn ve chai gầy gò năm nào. Không chỉ là một thương nhân phế liệu lớn. Mà là một đại tỉ phú khét tiếng của Sài Gòn – Chợ Lớn.

Ở các quán cà phê đầu chợ, giữa làn khói thuốc lá đặc quánh, người ta đôi khi nhắc tới y bằng một câu nói nửa đùa nửa thật:

– Thằng cha đó giàu nhờ… chiến tranh.

Nhưng khi nói, họ thường hạ giọng xuống. Bởi ai cũng biết rằng phía sau khối tài sản khổng lồ của Lâm Huê Hồ không chỉ có những đống sắt vụn và vỏ đạn đồng, mà còn có những cánh cửa quyền lực mà không phải ai cũng bước qua được.

***

Dù khối tài sản của Lâm Huê Hồ đã tăng lên nhanh chóng nhờ những chuyến hàng vỏ đạn 105 mm bằng đồng từ chiến trường Cao nguyên, nhưng ngai vàng trong ngành phế liệu kim loại của Sài Gòn – Chợ Lớn vẫn chưa hoàn toàn nằm trong tay y.

Ngành buôn bán sắt thép và phế liệu khi đó giống như một mỏ vàng khổng lồ giữa thời chiến. Từng con tàu thanh lý, từng đoạn đường ray tháo dỡ, từng kho quân dụng bỏ đi… đều có thể biến thành tiền nếu rơi đúng tay người biết khai thác.

Chính vì vậy, không chỉ có một mình Lâm Huê Hồ nhảy vào cuộc chơi.

Ở Chợ Lớn, những cái tên lớn trong giới làm ăn Hoa kiều cũng bắt đầu xắn tay áo tham gia. Trong đó nổi bật nhất là Lý Long Thân và Hoàng Kim Quy.

Buổi sáng, trong khu lò luyện kim của Lý Long Thân lúc nào cũng đặc quánh khói than. Những ống khói cao vút ngày ngày nhả từng cuộn khói đen lên bầu trời của Chợ Lớn. Bên trong xưởng, lò luyện kim đỏ rực, hoạt động cả ngày lẫn đêm.

Những công nhân cởi trần, da bóng mồ hôi, dùng móc sắt kéo những khối kim loại nóng chảy ra khỏi lò. Ánh thép đỏ hỏm, hắt sáng rực lên khuôn mặt người thợ lẫn trong làn khói xám xịt.

Tiếng búa máy, tiếng kim loại va vô nhau, tiếng lò luyện kim gầm lên không dứt.

Buổi trưa, khi Lâm Huê Hồ tới thăm xưởng, Lý Long Thân đứng trước cửa lò, tay chống hông nhìn những thỏi thép mới đúc xếp thành hàng. Lý Long Thân quay sang Lâm Huê Hồ nói chậm rãi:

– Sắt bây giờ là vàng đó.

Lâm Huê Hồ ríu rít gật đầu. Câu nói đó không phải là đùa.

Trong thời chiến, sắt thép trở thành nguyên liệu quan trọng cho mọi thứ. Nó dùng xây dựng doanh trại, làm cầu đường, đóng tàu, chế tạo thiết bị. Những lò luyện kim của Lý Long Thân hoạt động ngày đêm cũng chính vì nhu cầu đó.

Nhưng Lý Long Thân chỉ là một phần của cuộc chơi. Người khiến Lâm Huê Hồ phải dè chừng hơn lại là Hoàng Kim Quy.

Khác với Lý Long Thân thích xuất hiện trong các xưởng thép và những cuộc gặp gỡ thương gia, Hoàng Kim Quy kín tiếng hơn nhiều. Ông ta là một người đàn ông tầm vóc trung bình, khuôn mặt lạnh, ánh mắt sắc như dao.

Ngoài vai trò thương nhân lớn trong ngành thép và kẽm gai, Hoàng Kim Quy còn là thượng nghị sĩ của Quốc hội Việt Nam Cộng hòa. Chính chiếc ghế chính trị gia đó khiến ảnh hưởng của ông ta lan rộng hơn bất kỳ thương gia nào ở Chợ Lớn.

Buổi chiều tại văn phòng của Hoàng Kim Quy thường rất yên tĩnh. Phòng làm việc rộng, cửa sổ lớn nhìn ra con đường đông đúc. Trên bàn gỗ nặng đặt ngay ngắn vài tập hồ sơ và chiếc điện thoại đen. Chỉ cần một cú điện thoại từ căn phòng đó, nhiều thương vụ có thể đổi hướng.

Không ít lần, những mối hàng mà Lâm Huê Hồ tưởng đã nắm chắc trong tay bỗng nhiên biến mất vào phút cuối.

***

Đầu năm 1967, tại văn phòng ngành hỏa xa, một viên chức đưa tay lật lại hồ sơ rồi nói với Lâm Huê Hồ bằng giọng ái ngại:

– Mối này… đã có người khác nhận rồi.

Lâm Huê Hồ khẽ nhíu mày:

– Hôm qua còn nói để úa lấy mà.

Viên chức kia hạ giọng:

– Trên có Chỉ thị mới…

Ông ta ngừng một chút rồi nói nhỏ hơn:

– Bên ông nghị Hoàng Kim Quy…

Câu nói đó đủ để giải thích mọi chuyện.

Ở cái Chợ Lớn, ai cũng hiểu rằng khi cái tên Hoàng Kim Quy xuất hiện trong một thương vụ, cuộc chơi gần như đã ngã ngũ. Những đoàn xe tải từng chuẩn bị chở hàng về kho của Lâm Huê Hồ bỗng phải quay đầu. Những hợp đồng tưởng đã chốt xong bỗng đổi tên chủ thầu.

Những câu chuyện như vậy lan đi rất nhanh trong giới phế liệu Sài Gòn. Người này kể cho người kia, thêm thắt đôi chút, rồi từ những xó xỉnh của bãi sắt vụn, của bến sông, của các xưởng cơ khí, câu chuyện trở thành thứ đề tài quen thuộc mỗi khi họ tụ tập.

Ở quán cà phê đầu chợ, dưới mái tôn thấp hầm hập hơi nóng, Hứa Sâm và vài người mua bán phế liệu ngồi quanh chiếc bàn gỗ đã sẫm màu vì thời gian. Cái quạt trần quay chậm chạp, kêu cọt kẹt từng nhịp. Mấy ly cà phê đen đặc đặt trước mặt bốc khói nghi ngút.

Một người lên tiếng, giọng khàn khàn:

– Mối đó đáng lẽ của Lâm Huê Hồ.

Hứa Sâm nhún vai, đưa tay gạt tàn thuốc:

– Dính tới ông Nghị thì đấu sao nổi.

Mọi người gật gù. Trong giới buôn bán kim loại lúc đó, ai cũng hiểu rõ luật chơi. Có những mối hàng tưởng chừng ai cũng có thể nhảy vô, nhưng khi phía sau có bóng dáng của những người có thế lực, thì cuộc chơi lập tức trở nên khác hẳn.

Trong khi đó, ở bãi phế liệu ven Bến Hàm Tử của Lâm Huê Hồ, mọi thứ vẫn diễn ra nhộn nhịp như thường.

Dưới ánh nắng chiều, những thanh ray thép dài được xếp thành từng hàng thẳng tắp. Các bánh xe đầu máy xe lửa dựng sát bức tường gạch cũ, mỗi cái nặng hàng tấn. Chúng đen sẫm vì dầu mỡ và thời gian.

Tiếng búa nện vô kim loại vang lên chan chát.

Tiếng cưa sắt rít lên từng hồi.

Mấy công nhân cởi trần, vai bóng mồ hôi, đang tháo dỡ một khung toa xe cũ. Những mảnh sắt nặng được kéo lê trên nền đất, kêu ken két.

Ở góc sân, Lâm Huê Hồ đứng lặng lẽ.

Hai tay y chắp sau lưng. Đôi dép lê dính đầy bụi than và dầu mỡ.

Lâm Huê Hồ nhìn một đoàn xe tải vừa chở hàng vô kho. Những tấm thép dày được bốc xuống, ném xuống nền đất nghe “ầm” một tiếng nặng nề.

Bên cạnh y, Huỳnh Hương cầm cuốn sổ ghi chép. Bà liếc nhìn chồng, khẽ hỏi:

– Lại mất mối nữa hả?

Lâm Huê Hồ im lặng một lúc, khẽ gật đầu.

– Bên ông Nghị lấy.

Huỳnh Hương thở dài:

– Vậy lứ tính sao?

Lâm Huê Hồ không trả lời ngay. Y nhìn về phía cổng kho. Những chiếc xe tải đậu thành hàng, tài xế đứng hút thuốc dưới bóng cây. Một lúc sau, y nói chậm rãi:

– … thì mình mua lại họ.

Huỳnh Hương nhìn Lâm Huê Hồ. Hơi ngạc nhiên, nhưng rồi bà cũng hiểu. Trong giới buôn lớn, có những chuyện không thể tranh giành, nhưng vẫn có cách để có nó.

Câu trả lời của Lâm Huê Hồ không mang chút cay cú nào. Nó chỉ đơn giản là một cách chấp nhận luật chơi.

Vả lại, Lâm Huê Hồ không phải là người thích gây hấn.

Trong thương trường, y hiểu rất rõ một điều: đôi khi lùi một bước lại đi xa hơn mười bước.

Để giữ hòa khí, y thậm chí còn đứng ra làm nhà cung cấp sắt cho hãng dây thép gai của Hoàng Kim Quy. Hai bên trước đó từng có lúc căng thẳng vì tranh giành nguồn hàng vỏ đạn đại bác, nhưng nhờ sự mềm mỏng của Lâm Huê Hồ, mối quan hệ dần trở nên nồng ấm trở lại.

Sắt từ bãi phế liệu của Lâm Huê Hồ được đưa vô nhà máy kéo dây. Dây thép gai từ đó lại được bán ngược ra cho các đơn vị quân đội.

Một vòng quay khép kín mà hai bên cùng có lợi.

Và một cuộc cạnh tranh có thể trở thành khốc liệt giữa hai ông vua phế liệu đã được dập tắt trước khi nó kịp bùng lên.

Thời điểm đó, chiến tranh ở miền Nam ngày càng khốc liệt.

Hầu hết các loại vũ khí của quân đội Việt Nam Cộng hòa đều do Mỹ viện trợ. Trong đó, pháo 105 mm là loại được sử dụng nhiều nhất tại các căn cứ và chi khu.

Theo quy định viện trợ quân sự, mỗi vỏ đạn pháo sau khi bắn xong phải được thu hồi và gửi về Mỹ để tái chế. Bộ Tư lệnh Quân viễn chinh Mỹ kiểm soát việc này rất chặt. Nhưng ở những vùng xa xôi của cao nguyên Trung phần, mọi chuyện lại diễn ra theo một cách khác.

Tại các căn cứ pháo binh thuộc Quân đoàn 2, nhiều đơn vị nhận được lệnh kỳ lạ. Rằng mỗi đêm, mỗi khẩu pháo 105 mm phải bắn ít nhất 20 quả. Bắn đi đâu cũng được. Có chỗ bắn vào rừng. Có chỗ bắn xuống thung lũng. Có chỗ bắn vô những khu vực hoàn toàn không có giao tranh.

Tiếng pháo nổ vang suốt đêm. Vài ngày sau, xe quân sự tới gom những vỏ đạn đồng sáng loáng, chở về Pleiku.

Ở đó, những xì thẩu người Hoa đã dựng sẵn lò nấu đồng. Những vỏ đạn đại bác nhanh chóng bị nung chảy. Dòng kim loại đỏ rực chảy vào khuôn, rồi đông lại thành những thỏi đồng nặng trĩu.

Từ Pleiku, những thỏi đồng đó lại tiếp tục hành trình của mình. Một phần được chở xuống các xưởng đúc ở Chợ Lớn, chỗ người ta chế tạo lư hương, chân đèn, chuông đồng.

Một phần khác vô các xưởng cơ khí, trở thành bánh răng, bạc đạn, khuôn đúc. Số còn lại được đóng thùng, lặng lẽ xuất khẩu sang Hồng Kông và Đài Loan.

Theo số liệu sau này, trong năm 1967, lượng đạn pháo 105 mm mà Quân đoàn 2 sử dụng gần bằng một nửa tổng số đạn của Quân đoàn 1, 3 và 4 lại cộng lại. Nhưng vỏ đạn thì… không thu được cái nào.

Khi các cố vấn Mỹ hỏi, tướng Vĩnh Lộc chỉ giải thích ngắn gọn: Đó là kế hoạch “bắn quấy rối”.

Pháo bắn vô những khu vực nghi có quân Giải phóng, nhằm làm mất tinh thần đối phương. Còn vỏ đạn không thu hồi được vì nhiều căn cứ pháo binh đã bị tập kích, lính phải bỏ chạy nên vỏ đạn thất lạc.

Các cố vấn Mỹ nghe vậy chỉ ghi chép, chứ không biết làm gì hơn. Còn trong giới mua bán kim loại, câu chuyện về những vỏ đạn đồng đi đâu và về đâu thì ai cũng biết.

Ở quán cà phê đầu chợ, Hứa Sâm nghe tin những chuyến xe vỏ đạn từ Cao nguyên về Chợ Lớn. Gã nhíu mày:

– Thằng đó giờ ăn cả đồng pháo binh…

Huỳnh Minh Đức

BÌNH LUẬN & CHIA SẺ

Đang tải bình luận,....

Đọc thêm

Thứ 2 | 23/10/2023 | Lượt xem: 2451 | Tác giả: admin

Trong video mới đây, Khoa Pug đã quyết định chơi lớn khi lái chiếc mercedes - Benz GLC 300 màu trắng, có giá khoảng 3 tỷ đồng mới mua đi xuyên Đông Nam Á.

Trong video mới đây, Khoa Pug đã quyết định chơi lớn khi...

Thứ 3 | 24/09/2019 | Lượt xem: 2399 | Tác giả: banbientap

Theo Báo Người Lao Động đăng ngày 21/9/2019: Ít có nhà văn nữ nào như Bích Ngân, cùng một lúc phát hành cả 3 tập sách. Ta thấy chị là cây bút đa năng, đa tài, có thể sử dụng thành thục nhiều thể loại.

Theo Báo Người Lao Động đăng ngày 21/9/2019: Ít...

Thứ 3 | 10/10/2023 | Lượt xem: 2465 | Tác giả: admin

Diễn viên Diễm My 9X và bạn trai-doanh nhân Vinh Nguyễn, dự định tổ chức đám cưới vào tháng 12 năm nay.

Diễn viên Diễm My 9X và bạn trai-doanh nhân Vinh Nguyễn,...

Thứ 3 | 10/10/2023 | Lượt xem: 2440 | Tác giả: admin

Mới đây, Ngọc Trinh bị Cảnh sát giao thông lập biên bản xử phạt, về lỗi nằm trên yên xe môtô phân khối lớn khi điều khiển và không có giấy phép lái xe trên 175cc.

Mới đây, Ngọc Trinh bị Cảnh sát giao thông lập biên...

Thứ 3 | 10/03/2026 | Lượt xem: 432 | Tác giả: admin

Nhiều đoạn đường sắt còn tốt. Tà vẹt gỗ còn cứng. Nhưng trong báo cáo gửi lên, chúng được ghi bằng những dòng chữ quen thuộc: “Bị Việt cộng đặt mìn”, “Bị du kích phá hoại”, “Không bảo đảm an toàn để khai thác”… để biến một đoạn đường ray tốt thành phế liệu hợp pháp.

Nhiều đoạn đường sắt còn tốt. Tà vẹt gỗ còn cứng....

Thứ 2 | 26/11/2018 | Lượt xem: 1531 | Tác giả: admin

Với giọng hát u uẩn, ca từ khắc khoải, giai điệu chân phương làm ‘phương tiện’ cho chàng ca sĩ trẻ bắt đầu chuỗi ngày đi hát ‘cover’ ở các quán cà phê acoustic. Để rồi tập tành bước vào con đường ca hát của chàng trai mang nhiều ưu tư Phạm Mạnh Hoài đến từ Đồng Nai như thế đó. 

Với giọng hát u uẩn, ca từ khắc khoải, giai điệu chân phương...

Chủ nhật | 08/05/2022 | Lượt xem: 1719 | Tác giả: admin

Theo bảng xếp hạng bảng B, U23 Thái Lan cuối bảng sau trận thua trước Malaysia tối 7/5 trên sân Thiên Trường.

Theo bảng xếp hạng bảng B, U23 Thái Lan cuối bảng sau trận thua...

Thứ 4 | 03/12/2025 | Lượt xem: 7130 | Tác giả: admin

Gần nửa thế kỷ, Tam Hoàng tồn tại như một đế chế ngầm. Nó có luật pháp riêng, có hệ thống lãnh đạo riêng, có hội viên, có mạng lưới kinh tế chằng chịt và thậm chí có cả những “ông vua không ngai”.

Gần nửa thế kỷ, Tam Hoàng tồn tại như một đế chế ngầm. Nó...

Thứ 6 | 20/04/2018 | Lượt xem: 1742 | Tác giả: Mai Khánh

Sau cuộc thi Nữ Hoàng Sắc Đẹp Doanh Nhân tại Hàn Quốc, vừa trở về Việt Nam, người đẹp áo dài Quỳnh Như được NTK Tommy Nguyễn mời tham gia chương trình Angel Night 2018.

Sau cuộc thi Nữ Hoàng Sắc Đẹp Doanh Nhân tại...

Thứ 6 | 13/04/2018 | Lượt xem: 1725 | Tác giả: Mai Khánh

Sau khi phát hành Em Gái Mơ tập 3, Khang Điền đã gặp nhiều biến cố trong cuộc sống. anh chính thức cho phát hành tập 4 với nhiều tình tiết gây cấn, hồi hộp và vui nhộn.

Sau khi phát hành Em Gái Mơ tập 3, Khang Điền...