top

Lâm Huê Hồ: Vua phế liệu - tín dụng Chợ Lớn (Kỳ 7)

Thứ 4, 25-03-2026 | 06:17:36 admin

Lâm Huê Hồ rất hiểu, trong giới làm ăn đẩy một người vào đường cùng không phải lúc nào cũng là cách tốt nhất. Nếu xiết nợ quá gắt, người vay có thể phá sản. Khi đó, cả tiền lẫn mối quan hệ đều mất.

Chương 7: Vua tín dụng

Những năm đầu thập niên 1970, Sài Gòn – Chợ Lớn vẫn là một trong những trung tâm buôn bán nhộn nhịp nhất miền Nam dù chiến tranh vẫn đang diễn ra quyết liệt.

Buổi sáng, khi mặt trời vừa nhú lên những mái ngói cũ, các con đường ở Chợ Lớn đã bắt đầu đông đúc. Xe tải chở hàng lăn bánh trên mặt đường còn ướt sương. Tiếng xích lô chở gạo, chở vải, chở sắt thép va vào nhau lộc cộc.

Các con đường như Trần Hưng Đạo, Triệu Quang Phục hay Khổng Tử, bảng hiệu chữ Hoa treo san sát. Những tiệm vải, tiệm thuốc bắc, tiệm kim khí mở cửa từ rất sớm. Mùi cà phê rang, mùi thuốc bắc, mùi dầu mỡ từ các quán ăn hòa vô nhau thành thứ không khí đặc sệt chỉ có ở Chợ Lớn.

Phía sau những quầy hàng đông khách, trong những căn phòng nhỏ nằm sâu trong tiệm buôn, tiền bạc vẫn âm thầm quay vòng từng ngày. Những cuốn sổ ghi chép dày cộm, những xấp tiền cột dây thun, những gói vàng nhỏ được cất kỹ trong ngăn tủ gỗ.

Thế nhưng, dù buôn bán lớn tới đâu, phần lớn giới làm ăn Hoa Kiều vẫn giữ một thói quen khá đặc biệt. Họ rất ít khi giao dịch với ngân hàng.

Ở Sài Gòn lúc đó, ngân hàng không phải là hiếm. Trên các đại lộ lớn, những tòa nhà ngân hàng xây theo kiểu Tây phương với cửa kiếng rộng và bảng hiệu sáng loáng, đứng sừng sững giữa đường.

Bên trong, nhân viên mặc áo sơ mi trắng, cà vạt chỉnh tề, ngồi sau những quầy gỗ đánh bóng. Nhưng với nhiều thương gia Hoa Kiều ở Chợ Lớn, những nơi đó lại tạo cảm giác xa lạ.

Buổi sáng trong quán cà phê nhỏ đầu chợ Bình Tây, mấy ông Hoa kiều ngồi quanh chiếc bàn gỗ thấp. Quạt trần quay chậm chạp trên đầu, khói thuốc bay lơ lửng dưới mái tôn nóng hầm hập.

Một người vừa rót trà vừa nói chậm rãi:

– Tiền bỏ ngân hàng… cũng không yên tâm.

Người ngồi đối diện khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn ra con đường đông đúc bên ngoài. Không ai nói nhiều, nhưng ai cũng hiểu điều đó có nghĩa gì. Đối với họ, ngân hàng là nơi mà tiền bạc dễ bị kiểm soát.

Theo họ, nếu việc kinh doanh gặp trục trặc, tài khoản có thể bị phong tỏa bất cứ lúc nào. Chỉ cần một cuộc điều tra hay một tranh chấp thương mại, tiền trong ngân hàng có thể bị giữ lại trong nhiều tháng.

Với những người làm ăn quen xoay vòng vốn nhanh, đó là điều rất khó chấp nhận. Không chỉ vậy, việc vay tiền ngân hàng cũng khiến họ cảm thấy không thoải mái.

Những căn phòng giao dịch mát lạnh, những tập hồ sơ dày cộm, những tờ đơn phải điền đầy thông tin… tất cả đều khiến nhiều thương gia cảm thấy như đang bị soi xét.

Muốn vay tiền, họ phải khai báo tài sản. Phải trình bày kế hoạch kinh doanh. Phải chứng minh khả năng trả nợ… Những thứ đó, với nhiều người Hoa làm ăn lâu năm, gần như là điều tối kỵ.

Bởi trong giới buôn bán, chuyện lời lỗ là điều không ai nói trước được. Hôm nay có thể thắng lớn, nhưng ngày mai thị trường đổi chiều, hàng hóa nằm chết trong kho cũng là chuyện bình thường.

Nếu lúc đó còn mang một khoản vay ngân hàng trên vai, nguy cơ bị tịch biên tài sản không phải là chuyện xa vời. Vì vậy, nhiều người chọn cách không dính tới ngân hàng.

Tiền của họ không nằm trong két sắt của các tổ chức tài chính. Nó nằm rải rác trong hàng hóa, trong vàng bạc, trong những cuốn sổ ghi chép riêng, hoặc trong những khoản cho vay giữa những người quen biết.

Chính từ đó, trong cộng đồng Hoa Kiều hình thành một cách xoay vốn riêng. Họ vay mượn lẫn nhau.

Một thương gia có uy tín có thể vay được tiền rất nhanh. Nhưng một khi mất uy tín, gần như không còn ai muốn giao dịch nữa. Tuy nhiên, cách vay mượn trong cộng đồng cũng không phải lúc nào cũng thuận lợi.

Chợ Lớn có rất nhiều người làm ăn lớn, nhưng không phải lúc nào cũng có người sẵn tiền cho vay.

Có những lúc thị trường đang sôi động, ai cũng dồn vốn vào hàng hóa. Tiền mặt trở nên hiếm. Khi đó, một người cần vốn gấp để chớp lấy một mối hàng lớn có thể phải chạy khắp nơi hỏi vay.

Nhưng kết quả không phải lúc nào cũng như mong muốn. Có người nói tiền đang nằm trong hàng chưa bán được. Có người nói đang kẹt vốn cho lô hàng mới. Có người chỉ lắc đầu, không giải thích nhiều.

Ở quán cà phê đầu chợ, những câu chuyện như vậy thường được nhắc tới bằng giọng trầm ngâm.

Buổi trưa oi bức, mấy người buôn sắt thép ngồi quanh bàn trà, nhìn dòng xe cộ qua lại ngoài đường. Một người khẽ nói:

– Bây giờ có tiền cũng không dám cho vay nhiều.

Người kia hỏi nhỏ:

– Sao vậy?

Ông ta nhún vai:

– Lỡ nó làm ăn lỗ… đòi lại cũng khó.

Không ai phản bác. Trong giới buôn bán, chuyện đó xảy ra không phải ít.

Có người vay tiền rồi thua lỗ, phải bán dần tài sản để trả nợ. Có người mất sạch vốn, biến mất khỏi Chợ Lớn chỉ sau một đêm.

Chính vì vậy, khi có tiền nhàn rỗi, nhiều người cũng không dám cho vay bừa bãi. Tiền bạc trong giới làm ăn Hoa Kiều vì thế luôn ở trong một trạng thái đặc biệt.

***

Phát hiện ra có người rất cần vốn nhưng không tìm được người cho vay. Có người có tiền nhưng lại không biết cho ai vay để bảo đảm an toàn. Sẵn trong tay đang có bạc tỉ, Lâm Huê Hồ quyết định nhảy vào ngành kinh doanh tín dụng, nhưng không mở ngân hàng.

Buổi chiều đầu năm 1970, trong một tiệm trà nhỏ trên đường Khổng Tử, Lâm Huê Hồ gặp một người quen cũ. Người đó tên Trần Khánh Phát, một thương gia người Phúc Kiến chuyên buôn tơ sợi và nhập vải từ Hồng Kông về Chợ Lớn. Ông ta đã ngoài năm mươi, người thấp đậm, bụng hơi phệ, khuôn mặt tròn và nước da trắng nhợt có lẽ ít ra nắng.

Tiệm trà hôm đó khá vắng. Ngoài đường, xe xích lô chở hàng lộc cộc chạy qua, tiếng chuông xe leng keng vang vọng giữa buổi chiều nóng nực. Trần Khánh Phát ngồi đối diện Lâm Huê Hồ, tay xoay xoay chén trà nhỏ:

– Nghe nói dạo này lứ làm ăn lớn lắm.

Lâm Huê Hồ chỉ cười nhạt.

– Làm phế liệu thôi.

Trần Khánh Phát nhấp một ngụm trà, thở dài:

– Tiền nằm một đống mà không biết làm gì.

Lâm Huê Hồ ngước mắt nhìn:

– Sao không cho vay?

Trần Khánh Phát lắc đầu ngay:

– Không dám.

Ông ta đặt chén trà xuống bàn, giọng hạ thấp:

– Cho vay lỡ nó giựt… biết tìm ai.

Rồi ông ta kể, mấy năm trước một người quen trong giới vải sợi vay 200.000 đồng để nhập hàng. Ban đầu mọi chuyện vẫn bình thường. Nhưng chỉ vài tháng sau, thị trường vải sợi xuống giá, hàng tồn kho không bán được. Người kia bỏ Chợ Lớn đi mất. 200.000 đồng coi như mất trắng.

– Từ đó tới giờ… – Trần Khánh Phát lắc đầu – úa không dám cho ai vay nữa.

Ngoài cửa tiệm, ánh nắng chiều hắt vô những vệt sáng dài trên mặt bàn gỗ. Lâm Huê Hồ im lặng một lúc rồi nói chậm rãi:

– Nếu lứ đưa tiền cho úa thì sao?

Ngừng một chút Lâm Huê Hồ tiếp:

- Úa cho người khác vay lại.

Trần Khánh Phát ngước lên:

– Còn lỡ nó không trả?

Lâm Huê Hồ nhấp ngụm trà, giọng bình thản:

– Thì úa trả.

Câu nói đó làm Trần Khánh Phát im lặng khá lâu.

Ở Chợ Lớn lúc đó, cái tên Lâm Huê Hồ đã không còn xa lạ. Ai cũng biết y làm ăn lớn, tiền bạc quay vòng rất nhanh. Nhưng điều khiến nhiều người nể hơn cả là chữ tín của y.

Vay tiền của ai, Lâm Huê Hồ luôn trả đúng hẹn. Thậm chí nhiều khi còn trả sớm. Ngoài tiền lãi đã thỏa thuận, y còn gửi thêm vài phần “trà nước” để giữ mối làm ăn lâu dài.

Chính sự nhún nhường và cách cư xử khéo léo trong các vụ áp phe lớn nhỏ trước đây đã tạo cho Lâm Huê Hồ một uy tín mà ít người có được.

Lát sau, Trần Khánh Phát mới nói nhỏ:

– Lứ giử giùm… một triệu được không?

Lâm Huê Hồ khẽ gật đầu:

– Được.

Cuộc nói chuyện kết thúc đơn giản như vậy. Không giấy tờ. Không hợp đồng. Chỉ có một cái bắt tay. Kể từ đó, Lâm Huê Hồ bắt đầu bước sang một con đường làm ăn hoàn toàn mới. Đó là kinh doanh tín dụng, nhưng y không mở ngân hàng.

***

Ở Chợ Lớn những năm 1970, việc mở ngân hàng chính thức đồng nghĩa với việc phải chịu sự kiểm soát chặt chẽ của chính quyền và hệ thống tài chính. Lâm Huê Hồ chọn một cách khác: “Một ngân hàng không bảng hiệu”.

Tiền của những người như Trần Khánh Phát được đưa tới. Người cần vốn cũng tìm tới. Lâm Huê Hồ đứng giữa, gom tiền từ những người dư vốn rồi cho những người cần mượn. Dòng tiền trong Chợ Lớn bắt đầu chảy qua tay y.

Trụ sở của “ngân hàng không bảng hiệu” đó nằm ở hai căn nhà quen thuộc của Lâm Huê Hồ: số 70 Trần Chánh Chiếu và số 12 Trần Thanh Cần. Hai căn nhà nằm trong khu vực buôn bán sầm uất của Chợ Lớn.

Nhìn từ ngoài, chúng không khác gì những tiệm buôn bình thường của những người Hoa. Nhưng bên trong, mỗi ngày đều có rất nhiều người ra vô. Các thư ký của Lâm Huê Hồ phần lớn là những thanh niên người Hoa nhanh nhẹn.

Họ ngồi ghi chép liên tục. Thủ tục vay tiền đơn giản tới mức khó tin. Người vay chỉ cần nói số tiền cần vay. Một thư ký mở sổ, ghi tên, ghi số tiền, ghi ngày hẹn trả. Sau đó đưa cuốn sổ qua. Người vay ký tên… vậy là xong.

Không cần thế chấp, không cần khai tài sản, không cần trình bày kế hoạch kinh doanh, chỉ cần cam đoan ngày trả. Vì vậy, cả người cần vay tiền lẫn người có tiền dư đều thích tìm tới Lâm Huê Hồ…

Từ khi Lâm Huê Hồ bước vô nghề cho vay, dòng người tìm tới hai căn nhà ở trên gần như không lúc nào dứt. Họ thuộc đủ tầng lớp trong cộng đồng người Hoa.  Một bà bán hủ tiếu ở chợ Bình Tây cần mượn 20 ngàn đồng để mua thêm bàn ghế. Một ông chủ tiệm kim khí cần 50 ngàn để nhập một lô hàng mới.

Còn những thương gia lớn, đôi khi chỉ vì một cú áp phe chớp nhoáng, họ có thể cần tới vài trăm triệu đồng trong vài ngày… Và hầu như ai tìm tới Lâm Huê Hồ cũng được đáp ứng.

Trong căn phòng phía sau nhà số 70 Trần Chánh Chiếu, ánh sáng từ cửa sổ hắt vô làm nổi rõ những hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không khí. Một chiếc quạt trần quay chậm rãi trên đầu. Trên bàn gỗ lớn đặt vài cuốn sổ dày cộm.

Các thư ký của Lâm Huê Hồ ngồi hai bên bàn, tay ghi chép liên tục. Một người đàn ông gầy gò. Ông ta là chủ một tiệm tạp hóa nhỏ ở khu Chợ Thiếc, đứng khép nép trước bàn:

– Ngộ cần mượn ba chục ngàn.

Lâm Huê Hồ đang đứng bên cửa sổ, hai tay chắp sau lưng. Y quay lại nhìn rồi hỏi nhẹ:

– Bao lâu trả?

– Hai tháng.

Lâm Huê Hồ gật đầu.

Thư ký mở sổ, ghi vài dòng rồi đưa cây viết qua:

– Ký ở đây.

Người đàn ông run run ký tên. Một xấp tiền được đẩy qua mặt bàn.

Với những người buôn bán nhỏ như vậy, Lâm Huê Hồ thường chỉ lấy lãi rất thấp. Có khi y còn nói với thư ký không cần tính lãi. Những món vay nhỏ không làm Lâm Huê Hồ giàu lên bao nhiêu. Nhưng chúng giúp y giữ được lòng người trong cả cộng đồng.

Trái ngược với những khoản vay nhỏ, những cú áp phe nóng, lãi suất của Lâm Huê Hồ thường cao hơn. Có khi lên tới 2 – 3% mỗi tháng. Nhưng với những thương vụ lời bạc triệu, con số đó vẫn được xem là chấp nhận được.

Chỉ cần ký vào cuốn sổ, tiền sẽ được đưa ra ngay.

Tuy nhiên, không phải ai cũng vay được tiền. Quy tắc của Lâm Huê Hồ rất rõ ràng. Muốn vay tiền, phải là người quen. Nếu không, phải có một người có uy tín đứng ra bảo lãnh. Đó là cách duy nhất để giữ cho dòng tiền của y không bị thất thoát.

Ở Chợ Lớn, một người làm ăn lớn thường có hàng chục mối quan hệ đan xen. Chỉ cần một người có uy tín đứng ra nói: “Người này được”. Vậy là đủ…

***

Buổi tối đầu năm 1971, căn phòng phía sau nhà số 12 Trần Thanh Cần sáng ánh đèn vàng. Trên bàn gỗ cũ đặt hai tách trà còn bốc hơi. Không khí trong phòng nặng nề.

Ngồi đối diện nhau là hai thương gia lớn của Chợ Lớn. Một người mua bán đường từ Thái Lan. Người kia mua bán gạo xuất khẩu đi Singapore. Cả hai đều đang tranh nhau một lô hàng lớn vừa cập bến Sài Gòn.

Cuộc trao đổi kéo dài từ buổi chiều. Lời qua tiếng lại bắt đầu căng thẳng. Một người đập tay xuống bàn:

– Lô hàng đó ngộ đã đặt cọc trước.

Người kia lạnh lùng đáp:

– Nhưng chủ hàng nói sẽ giao cho ai trả giá cao hơn.

Ở đầu bàn, Lâm Huê Hồ vẫn ngồi im lặng. Lúc sau, y mới nói chậm rãi:

– Hai người đều mượn tiền của úa.

Cả căn phòng im lặng, Lâm Huê Hồ tiếp:

– Vậy thì chia lô hàng đó ra. Một nửa cho người bán đường, một nửa cho người bán gạo.

Không ai phản đối. Hai người nhìn nhau… gật đầu. Cuộc tranh chấp hàng triệu đồng kết thúc chỉ bằng một câu nói…

Không chỉ những tiểu thương hay thương gia vừa và nhỏ tìm tới Lâm Huê Hồ. Ngay cả những “ông vua kinh tế” của Chợ Lớn cũng từng vay tiền của y. Có người xầm xì:

– Nghe nói xì thẩu Trần Thành cũng từng vay tiền Lâm Huê Hồ đó.

Trần Thành – người được gọi là “vua bột ngọt”, Bang trưởng có uy tín nhất trong cộng đồng người Hoa – cũng từng có lúc cần tiền cho một thương vụ lớn.

Với những người uy tín như Trần Thành, lãi suất thường chỉ 1 – 2%, đôi lúc Lâm Huê Hồ không cần lấy lãi. Ngoài Trần Thành, những cái tên lớn khác của Chợ Lớn cũng từng là con nợ của Lâm Huê Hồ.

Lý Long Thân – vua vải sợi; La Thành Nghệ – vua thuốc đỏ; Mã Hỷ – vua gạo… bọn họ có lúc cần xài tiền cho những thương vụ lớn thì Lâm Huê Hồ là người cung cấp.

Với chính cách làm ăn “biết điều” khiến việc cho vay của Lâm Huê Hồ dần trở thành một thứ trật tự riêng trong giới làm ăn Hoa Kiều.

Ở Chợ Lớn thời đó, chuyện vay tiền của Lâm Huê Hồ không phải là điều xấu hổ. Ngược lại, nhiều người còn xem đó là một cách xoay vốn bình thường trong làm ăn. Điều lạ là dù thủ tục vay mượn rất dễ dãi, Lâm Huê Hồ chưa bao giờ bị giựt nợ.

Không phải vì y có lực lượng đòi nợ hung hăng hay thuê người dọa nạt. Lâm Huê Hồ hiếm khi phải đích thân nhắc nợ ai. Trong nhiều trường hợp, chính những con nợ khác lại tự đi đòi giúp y…

Buổi chiều ở quán cà phê đầu chợ Bình Tây. Hứa Sâm ngồi uống trà với vài người có sạp vải. Hứa Sâm hạ giọng:

– Nghe nói Lý Tấn vẫn chưa trả tiền cho A Chệt.

Người kia nhíu mày:

– Nó dám giựt à?

Hứa Sâm lắc đầu:

– Không ai dám đâu. Nếu giựt nợ A Chệt thì coi như khỏi làm ăn ở Chợ Lớn.

Lý Tấn hiểu rất rõ một điều, nếu xảy ra chuyện giựt nợ với Lâm Huê Hồ, không chỉ một mình y mất uy tín, mà cả những người quen biết với y cũng bị ảnh hưởng. Trong cộng đồng buôn bán Chợ Lớn, có chữ tín là có tất cả.

Chỉ cần một người mang tiếng giựt nợ, gần như toàn bộ giới làm ăn sẽ tẩy chay. Vì vậy, khi có ai đó chậm trả tiền cho Lâm Huê Hồ, những người quen thường tự tìm tới nhắc nhở trước khi mọi chuyện trở nên tệ hơn.

Nhưng không phải lúc nào việc làm ăn cũng thuận lợi. Có những thương vụ thất bại. Có những chuyến hàng nằm chết dí trong kho. Có người lỗ nặng, không kịp xoay tiền trả đúng hẹn…

Trong những trường hợp như vậy, cách xử lý của Lâm Huê Hồ lại càng khiến nhiều người nể phục.

Số là có một thương gia trẻ tuổi làm ăn thất bại. Anh ta tới gặp Lâm Huê Hồ:

– Chuyến hàng của tôi bị kẹt ở cảng. Chưa bán được nên chưa xoay đủ tiền trả - anh ta nói thêm – Bang trưởng Trần Thành có nói chuyện với A chệt rồi phải không?

Lâm Huê Hồ gật đầu rồi đưa tay ra hiệu cho thư ký:

– Mở sổ.

Cuốn sổ ghi nợ được đặt trước mặt. Lâm Huê Hồ nhìn người thanh niên:

– Lứ muốn gia hạn bao lâu nữa?

– Hai tháng.

Người thanh niên cúi xuống ký tên vào dòng mới. Thế là xong.

Không có lời trách móc. Không có chuyện xiết nợ. Cũng không ai yêu cầu anh ta gán thêm tài sản. Chỉ cần thêm một chữ ký xác nhận tiếp tục vay.

Lâm Huê Hồ rất hiểu, trong giới làm ăn đẩy một người vào đường cùng không phải lúc nào cũng là cách tốt nhất. Nếu xiết nợ quá gắt, người vay có thể phá sản. Khi đó, cả tiền lẫn mối quan hệ đều mất.

Nhưng nếu cho họ thêm thời gian, họ có cơ hội đứng dậy, sẽ nhớ ai đã giúp mình. Nhờ cách làm đó, khách tìm tới ngày càng đông. Với lượng khách ra vào như vậy, tiền mặt tại mỗi nơi của y không lúc nào dưới 200 triệu đồng. Thời điểm đó con số này là cả một gia tài khổng lồ.

Nhưng điều đáng sợ hơn đối với nhiều người không phải là số tiền trong tủ. Mà là số tiền đang quay vòng ngoài kia, trong hàng trăm món vay khác nhau khắp Chợ Lớn.

***

Để có tiền cho vay, ngoài số vốn khổng lồ tích lũy được từ những năm buôn phế liệu và các vụ áp phe trước đó, Lâm Huê Hồ còn nhận được sự hỗ trợ tích cực của Mã Tuyên và Trang Trinh Nghi, tức Trang Tôn.

Trong cộng đồng Hoa kiều Chợ Lớn thời đó, hai cái tên này không xa lạ. Mã Tuyên là Tổng Bang trưởng, người có tiếng nói rất lớn trong các bang hội người Hoa.

Còn Trang Trinh Nghi, hay Trang Tôn, lại nổi danh trong giới tài chính như một tay môi giới tiền bạc cực kỳ khôn khéo. Cả hai đều có liên hệ mật thiết với Ngân hàng Việt Nam Thương Tín, chỗ họ lần lượt giữ vai trò mại bản và hoa vụ kinh lý.

Công việc của họ nghe qua có vẻ chỉ là đại diện giao dịch cho ngân hàng. Nhưng thực chất, nhiệm vụ quan trọng nhất lại nằm ở chỗ khác. Đó là điều tra tài sản và vận động vốn trong cộng đồng Hoa kiều.

Hai người này thường xuyên đi lại giữa các bang hội, các hội quán, các tiệm buôn lớn nhỏ ở Chợ Lớn. Họ biết rất rõ ai là người đang làm ăn phát đạt, ai vừa trúng một vụ hàng lớn, ai có tiền nhàn rỗi nhưng không muốn gửi vào ngân hàng.

Trong những buổi trà chiều ở hội quán Phúc Kiến, trong các bữa tiệc bang hội, hay ngay tại các quầy hàng ở Chợ Bình Tây, những câu chuyện tưởng chừng chỉ là xã giao lại giúp họ nắm được rất nhiều thông tin.

Người nào vừa bán xong một lô vải lớn từ Hồng Kông. Người nào đang giữ vài trăm cây vàng trong két. Người nào có hàng triệu đồng tiền mặt nhưng vẫn còn ngại bước chân vô ngân hàng…

Tất cả những điều đó đều lọt vào tai mắt của Mã Tuyên và Trang Trinh Nghi. Nhưng điều họ cũng hiểu rất rõ là phần lớn những người Hoa có tiền lại không thích gửi ngân hàng.

Không phải vì họ thiếu tin tưởng hoàn toàn, mà vì họ sợ bị ràng buộc. Gửi tiền vô ngân hàng đồng nghĩa với việc phải khai báo, phải chịu sự kiểm soát. Trong khi đó, nhiều thương gia vẫn quen giữ tiền trong tay, hoặc cất trong những két sắt đặt ngay sau quầy hàng.

Chính vì vậy, một con đường khác dần dần được mở ra. Những khoản tiền nhàn rỗi, qua nhiều mối quan hệ trung gian, được đưa vô quỹ tín dụng của Lâm Huê Hồ. Có khi chỉ là một lời giới thiệu kín đáo:

– Nếu không muốn gửi ngân hàng, đưa cho A Chệt giữ cũng được.

Vậy là họ gật đầu, vài ngày sau mang tiền tới. Những xấp tiền buộc dây thun, những túi bạc nặng trịch cứ thế lặng lẽ chảy vô hai căn nhà ở 70 Trần Chánh Chiếu và 12 Trần Thanh Cần.

Từ đó, chúng lại được Lâm Huê Hồ phát tán đi khắp nơi dưới dạng những khoản cho vay. Một dòng tiền khổng lồ bắt đầu quay vòng trong cộng đồng người Hoa ở Chợ Lớn.

Chẳng bao lâu sau, Lâm Huê Hồ trở thành một ông vua thực sự của thị trường tín dụng Hoa kiều Sài Gòn – Chợ Lớn.

Những khoản tiền lớn nhỏ trong giới buôn bán gần như đều phải đi qua tay y. Người ta vay của nhau, nhưng người đứng giữa điều tiết dòng tiền lại chính là Lâm Huê Hồ.

Thỉnh thoảng, những chuyện rất trớ trêu vẫn xảy ra. Có người tháng trước mang tiền cho Lâm Huê Hồ vay để lấy lãi. Nhưng chỉ tháng sau, khi gặp một cơ hội làm ăn mới, họ lại quay trở lại chính căn nhà đó.

Nhiều người sau này vẫn nói vui với nhau rằng họ đã vay lại chính tiền của mình. Tiền được họ bỏ vô túi phải của Lâm Huê Hồ, rồi lại lấy ra từ túi trái. Dĩ nhiên, giữa hai cái túi đó luôn có một con đường nhỏ. Con đường đó được lót bằng một ít lãi cho Lâm Huê Hồ.

Dù là chủ nợ của hầu hết các “ông vua kinh tế” ở Chợ Lớn, Lâm Huê Hồ lại không phải là người thích phô trương. Y rất ít khi xuất hiện trong các buổi tiệc tùng lớn. Cũng hiếm khi tham gia những cuộc gặp gỡ bàn chuyện chính trị hay thời cuộc đang diễn ra ở Sài Gòn.

Cuộc sống của y vẫn giản dị như trước. Áo vải Tiều sẫm màu, đôi dép lê quen thuộc, dáng người gầy gò đứng sau chiếc bàn gỗ cũ trong căn phòng phía sau nhà.

Nguyên tắc bảo mật mà Lâm Huê Hồ đặt ra cho khách hàng cũng đồng thời bảo vệ chính tài sản của y: “Không ai biết ai đang vay tiền của ai”. Không ai biết rõ những cuốn sổ ghi nợ kia chứa bao nhiêu món nợ.

Chỉ có Lâm Huê Hồ và vài thư ký thân tín nắm toàn bộ mạng lưới đó. Chính vì những khoản công nợ chằng chịt đó mà quỹ tín dụng của Lâm Huê Hồ gần như bất khả xâm phạm.

Bởi trong danh sách con nợ của y có đủ mọi thành phần. Từ các Bang trưởng, các Nghị sĩ, cho tới những ông vua kinh tế của miền Nam. Không một đại gia nào dám nghĩ tới việc hạ bệ Lâm Huê Hồ.

Vì nếu làm vậy, họ sẽ phải đụng chạm tới quá nhiều người khác. Vậy là tài sản của Lâm Huê Hồ cứ thế phình lên từng ngày.

Những năm đầu thập niên 1970, quyền lực của Lâm Huê Hồ đã trở thành một câu chuyện quen thuộc trong giới làm ăn Sài Gòn – Chợ Lớn.

Người ta thường nói với nhau một câu so sánh nghe qua tưởng như đùa, nhưng ai cũng hiểu ý nghĩa phía sau: “Trần Thành, Lý Long Thân có tiếng… Lâm Huê Hồ có miếng.”

Ở Chợ Lớn, “có tiếng” là danh vọng, nhưng “có miếng” mới là tiền. Và trong thế giới buôn bán của người Hoa thời đó, tiền bạc đôi khi còn có sức nặng hơn cả danh tiếng.

Huỳnh Minh Đức

BÌNH LUẬN & CHIA SẺ

Đang tải bình luận,....

Đọc thêm

Thứ 7 | 06/12/2025 | Lượt xem: 6933 | Tác giả: admin

Thiên Địa hội thờ trời làm cha, thờ đất làm mẹ, lấy việc "phản Thanh phục Minh" làm kim chỉ nam, lấy tinh thần "Đào viên kết nghĩa" làm nền tảng. Chẳng mấy chốc thành viên hội tăng lên rất nhanh. Họ cướp xe lương của quan quân chia cho người nghèo.

Thiên Địa hội thờ trời làm cha, thờ đất làm mẹ, lấy...

Thứ 6 | 20/04/2018 | Lượt xem: 1757 | Tác giả: Mai Khánh

Sau cuộc thi Nữ Hoàng Sắc Đẹp Doanh Nhân tại Hàn Quốc, vừa trở về Việt Nam, người đẹp áo dài Quỳnh Như được NTK Tommy Nguyễn mời tham gia chương trình Angel Night 2018.

Sau cuộc thi Nữ Hoàng Sắc Đẹp Doanh Nhân tại...

Thứ 5 | 28/09/2017 | Lượt xem: 1663 | Tác giả: admin

Với ngoại hình ưa nhìn, gương mặt mang nét điện ảnh cùng niềm đam mê mãnh liệt với nghệ thuật Võ Thị Trương Loan được đặt cách bước thẳng vào vòng chung kết chương trình ‘Gương mặt sân khấu điện ảnh 2017”.

Với ngoại hình ưa nhìn, gương mặt mang nét điện ảnh...

Thứ 3 | 10/10/2023 | Lượt xem: 2346 | Tác giả: admin

Thưa quý vị và các bạn! TAND quận Phú Nhuận đang thụ lý vụ kiện tranh chấp thừa kế đối với di sản của cố nghệ sĩ Vũ Linh. Xung quanh vụ kiện tụng này, mời quý vị và các bạn theo dõi.

Thưa quý vị và các bạn! TAND quận Phú Nhuận đang...

Thứ 3 | 18/11/2025 | Lượt xem: 1185 | Tác giả: admin

Trong lịch sử của những đô thị phồn hoa pha lẫn mục ruỗng, bao giờ cũng tồn tại những con người kỳ dị – những kẻ lớn lên từ bóng tối, trưởng thành bằng máu và trở thành huyền thoại bằng những lời đồn dai dẳng đến mức vượt cả cái chết - Đại Cathay là một trong những cái tên ấy.

Trong lịch sử của những đô thị phồn hoa pha lẫn mục ruỗng, bao giờ...

Thứ 6 | 20/03/2026 | Lượt xem: 713 | Tác giả: admin

Những tờ báo còn thơm mùi mực in được bày trên quầy. Người đọc dễ dàng nhìn thấy những dòng tít lớn: “Giao tranh ác liệt tại Pleiku”, “Pháo binh tăng cường tại Kontum”, “Quân đội phản kích mạnh ở vùng Cao nguyên”…

Những tờ báo còn thơm mùi mực in được bày...

Thứ 3 | 10/03/2026 | Lượt xem: 505 | Tác giả: admin

Nhiều đoạn đường sắt còn tốt. Tà vẹt gỗ còn cứng. Nhưng trong báo cáo gửi lên, chúng được ghi bằng những dòng chữ quen thuộc: “Bị Việt cộng đặt mìn”, “Bị du kích phá hoại”, “Không bảo đảm an toàn để khai thác”… để biến một đoạn đường ray tốt thành phế liệu hợp pháp.

Nhiều đoạn đường sắt còn tốt. Tà vẹt gỗ còn cứng....

Thứ 6 | 13/04/2018 | Lượt xem: 1737 | Tác giả: Mai Khánh

Sau khi phát hành Em Gái Mơ tập 3, Khang Điền đã gặp nhiều biến cố trong cuộc sống. anh chính thức cho phát hành tập 4 với nhiều tình tiết gây cấn, hồi hộp và vui nhộn.

Sau khi phát hành Em Gái Mơ tập 3, Khang Điền...

Thứ 7 | 30/09/2017 | Lượt xem: 1991 | Tác giả: admin

“Không được may mắn như bao bạn bè cùng trang lứa. Ba tôi - người trụ cột gia đình đã ra đi vĩnh viễn vào 27 tết lúc tôi lên 3, cái ngày mà chúng bạn chuẩn bị mặc áo mới", đạo diễn Thanh Quỳnh tâm sự.

“Không được may mắn như bao bạn bè cùng...

Thứ 7 | 20/12/2025 | Lượt xem: 9393 | Tác giả: admin

Đêm đó có một ông lão ngà ngà say, tuổi chừng 58, râu rìa, miệng ngậm ống điếu to như mắt trâu, trễ hẳn sang một bên mép. Lão mặc bộ quần áo lụa màu vàng nhạt, với áo rộng thùng thình, nút áo được gài bằng nút thắt vải, quần ống loa nhìn như ông chủ lớn. Lão cao to kèm thêm cái bụng lớn, cỡ hai vòng tay của Ngọc ôm mới xuể.

Đêm đó có một ông lão ngà...