top

Lâm Huê Hồ: Vua phế liệu - tín dụng Chợ Lớn (Kỳ 3)

Chủ nhật, 08-03-2026 | 07:35:23 admin

Mùa khô năm sau, năm 1962, nắng cũng trải dài trên mặt nước. Những thân tàu sơn cũ của hãng SATAV nằm san sát ngoài bến, lớp rỉ sét đỏ nâu như da cóc. Trên báo lại đăng tin thanh lý. Lần này không phải một chiếc mà là 6 chiếc.

Chương 3: Cuộc chơi quyền lực

Cuối năm 1960, tuy đã chuẩn bị đủ đường dây, đủ mối quan hệ và đủ cả những cái bắt tay kín đáo trong suốt 4 năm liền sau khi bị mất vố đầu tiên, Lâm Huê Hồ vẫn không vội vã. Y chỉ thu mua phế liệu dân dụng.

Sắt từ những căn nhà cũ nát. Máy móc hư của xưởng dệt. Khung giường, quạt máy, vỏ lon, thùng thiếc hư hỏng. Hàng ngày, bãi phế liệu vẫn ồn ào như cũ. Tiếng búa, tiếng mài sắt, tiếng xe ra vào không dứt. Người ngoài nhìn vào, tưởng như Lâm Huê Hồ đã sợ sau cú thua lỗ năm nào.

Nhưng Huỳnh Hương biết chồng mình không sợ.

Bà nhiều lần thấy Lâm Huê Hồ ngồi một mình bên bàn gỗ thấp, mở sổ cũ, so lại những con số của phi vụ thất bại năm 1956. Không phải để tiếc mà để nhớ.

Một buổi tối, khi hai vợ chồng ăn cơm xong, Huỳnh Hương đặt chén xuống, nhìn chồng:

– Mấy năm nay lứ giao du đủ loại người, khi nào bắt đầu làm lớn?

Lâm Huê Hồ đáp chậm rãi:

– Chưa tới lúc.

Huỳnh Hương im lặng. Bà không rành chuyện quan chức, giấy tờ. Nhưng bà hiểu chồng mình hơn ai hết. Khi Lâm Huê Hồ nói “chưa tới lúc”, nghĩa là y đang chờ thời.

Dù cẩn thận, Lâm Huê Hồ vẫn không tránh khỏi va vấp. Y phải ra tòa thêm hai lần nữa. Một lần vì tội khai gian thuế. Một lần vì nhập hàng trái phép qua đường sông. Phiên xử diễn ra nhanh, phòng xử không đông người. Tiền phạt không nhỏ, nhưng cũng không đủ làm y chao đảo.

Trong khi đó, tiền trong ngân hàng của Lâm Huê Hồ cứ lặng lẽ tăng. Lúc đó tài khoản tại ngân hàng BFC của y đã lên tới 2.000.000 đồng. Con số ấy với Chợ Lớn thời đó, không còn là của một thương gia lặt vặt.

Chưa kể hai ngôi nhà ở đường Trần Thanh Cần và Trần Chánh Chiếu. Một căn cho thuê, một căn để chứa hàng. Cửa gỗ dày, ban công sắt uốn hoa văn, mái ngói đỏ nổi bật giữa con đường đông đúc. Ngoài ra còn vài chiếc xe hơi, xe tải chở hàng. Tổng giá trị tài sản đã vượt quá 2.000.000 đồng nữa.

Nhưng vợ chồng y vẫn sống giản dị, vẫn mang dép cà tàng, áo quần lếch thếch. Huỳnh Hương vẫn mặc áo vải sẫm màu, không lụa là như các vợ xì thẩu Chợ Lớn.

Hiện tại tổng tài sản của vợ chồng Lâm Huê Hồ đã gần 5 triệu đồng. Từ bãi phế liệu ven sông, từ tiệm tạp hóa mặt tiền hẹp, cái tên Lâm Huê Hồ bắt đầu được nhắc tới trong những cuộc chuyện trò của giới làm ăn.

Không ồn ào, không khoe khoang, nhưng đủ để người ta xếp y vô hàng triệu phú.

***

Tháng 8 năm 1961, Sài Gòn đang giữa mùa mưa. Báo buổi sáng còn ướt mực, đăng một tin nhỏ nhưng đủ làm giới buôn sắt thép chú ý: Hãng tàu kéo SATAV thanh lý chiếc tàu Algol vì đã quá hạn sử dụng.

Tin đó lọt vào tay Lâm Huê Hồ ngay trong quán cà phê quen ở Chợ Lớn. Y gấp tờ báo lại, không nói gì, nhưng trong đầu lẩn quẩn hai chữ “thanh lý”.

Algol không chỉ là đống sắt nổi. Nó là cả một khối thép, máy móc, chân vịt, cây láp. Nếu tháo rời bán phế liệu đã lời. Nếu sửa chữa, tân trang, còn có thể khai thác lớn hơn.

Lúc này, tiềm lực của Lâm Huê Hồ đã khác xa 4, 5 năm trước. Tài khoản ngân hàng vững vàng. Hệ thống kho bãi, xe tải đầy đủ. Quan hệ giấy tờ thì quá chằng chịt.

Y quyết định dự thầu.

Những ngày chuẩn bị hồ sơ, Huỳnh Hương thấy chồng ít ngủ hơn. Bàn gỗ trong phòng khách bày đầy giấy tờ, bản vẽ kỹ thuật, ước tính chi phí sửa chữa. Y tính từng hạng mục. Thân tàu, máy chính, boong, hệ thống kéo. Các con số chạy kín trang giấy.

Mỗi tối, Huỳnh Hương ngồi bên, khẽ hỏi:

– Tàu lớn vậy, lứ làm nổi không?

Lâm Huê Hồ không ngẩng lên:

– Làm được.

– Có rủi ro không? - Vợ y hỏi tiếp.

Y dừng tay một chút, rồi đáp chậm:

– Làm ăn nào mà không có.

Giọng y bình thản, nhưng trong ánh mắt có thứ khác. Không phải sự liều lĩnh. Mà là khát vọng bước sang một tầng mới…

Rồi kết quả đấu thầu được công bố, Lâm Huê Hồ trúng thầu.

Tin đó làm nhiều người trong giới kinh doanh xôn xao. Một người từng gánh ve chai, nay đứng tên mua cả một con tàu.

Ở bãi phế liệu, đám thợ nhìn nhau. Ở quán cà phê đầu chợ, Hứa Sâm nghe mà sững người vài giây trước khi lấy lại giọng cười hô hố:

– Tàu đó mục lắm rồi, mua về chỉ tổ lỗ thêm!

Dự định của Lâm Huê Hồ là đưa tàu Algol về cảng Ba Son sửa chữa, tân trang rồi khai thác tiếp. Hoặc bán lại cho hãng vận tải nhỏ, hoặc giữ lại phục vụ kéo sà lan chở hàng.

Thế nhưng, lần này rào cản không tới từ Tổng nha Tài Chính.

Sau khi điều tra lý lịch và quá khứ làm ăn của Lâm, Nha An ninh quân đội Việt Nam Cộng hoà bắt đầu chú ý. Những hồ sơ cũ về các lần vi phạm thuế, nhập hàng trái phép được lật lại. Tên Lâm Huê Hồ không còn chỉ nằm trong sổ thương nhân bình thường.

Ngày 29 tháng 8 năm 1961, một công văn do đại tá Đỗ Mậu, Giám đốc Nha An ninh quân đội ký, được gửi tới các nha, ty liên quan. Trong đó có đoạn:

“Nha tôi e rằng nếu đứng chủ một chiếc tàu, y có thể sẽ tái phạm và sẽ buôn hàng quốc cấm trong tương lai”.

Chỉ một câu, nhưng đủ sức nặng hơn cả trăm tấn thép. Quyền trúng thầu của Lâm Huê Hồ bị đề nghị bãi bỏ.

Tin tới nhà vào một buổi chiều mưa lất phất. Lâm Huê Hồ ngồi đọc công văn, nét mặt không đổi. Giấy trắng, chữ đen, con dấu đỏ chót.

Huỳnh Hương đứng bên, tay đặt nhẹ lên lưng ghế.

– Họ không cho mình làm?

Lâm Huê Hồ gập công văn lại, đặt xuống bàn.

– Chưa chắc.

Nhưng lần này, trong giọng y có chút trầm xuống.

Ngoài đường, nước mưa chảy thành dòng dọc theo mép vỉa hè. Cái tên Lâm Huê Hồ đã đủ lớn để mua tàu, nhưng cũng đủ lớn để bị cản chở. Y hiểu rằng, từ nay, mỗi bước đi sẽ không chỉ là chuyện lời lỗ, mà là có được phép thực hiện hay không.

***

Không cam chịu bỏ qua món lợi béo bở đó, Lâm Huê Hồ không nổi giận, cũng không kêu ca. Y tìm cách tính đường khác.

Buổi sáng Chợ Lớn, sau cơn mưa đêm mặt đường còn loang nước. Tiệm tạp hóa vẫn mở cửa. Huỳnh Hương vẫn đứng sau quầy, mái tóc vấn gọn, tay thoăn thoắt cân đường cho khách. Nhìn bề ngoài, chẳng ai biết trong căn nhà nhỏ đó đang xoay chuyển một thương vụ chấn động.

Còn Lâm Huê Hồ, từ sớm đã sang bên kia sông.

Những ngày đó, y xuất hiện nhiều ở các văn phòng hơn là ở bãi phế liệu. Hành lang các Nha, Ty vẫn vàng ố, quạt trần vẫn lừ đừ quay. Cửa chớp để khép hờ, ánh nắng xiên qua song cửa, cắt thành từng vệt sáng trên nền gạch bông.

Lâm Huê Hồ ngồi chờ hàng giờ trên ghế gỗ dài. Áo vải Tiều giản dị, quần sẫm màu, vẫn đôi dép lê đã mòn gót. Người ngoài nhìn vô chỉ thấy một con người bình thường làm ăn bình thường. Nhưng trong túi xách da nâu của y, nhiều xấp tiền đã được chuẩn bị sẵn.

Y hiểu rất rõ, lót tay 100.000 đồng để được giảm giá bán 1.000.000 đồng thì ngu mới không làm.

Tiền được đặt xuống bàn đúng lúc. Không ồn ào. Không mặc cả. Những cuộc nói chuyện diễn ra rù rì giữa tiếng gõ máy chữ lách cách và mùi mực in còn ngai ngái. Đồng thời,  Lâm Huê Hồ cũng đã tìm người khác đứng tên để tái thầu.

Những buổi gặp kín diễn ra trong phòng riêng của nhà hàng Hoa kiều. Bàn tròn phủ khăn trắng, đèn vàng hắt xuống ly rượu sóng sánh. Vài sĩ quan cấp tá, một hai nhà buôn lớn, cùng ngồi quanh bàn.

Lâm không nói nhiều về quá khứ. Y nói về cơ hội:

– Tàu mua về khai thác phế liệu. Máy móc, thép, chân vịt… chia phần rõ ràng. Giấy tờ úa lo.

Những người ngồi quanh bàn đều hiểu, tên của họ trên hồ sơ quan trọng hơn số tiền cần góp vô đối với phi vụ này.

Cuối cùng, chủ thầu chiếc Algol không chỉ mang tên một mình Lâm Huê Hồ mà danh sách còn có vài sĩ quan cấp tá, vài nhà buôn khác. Con tàu không còn là tài sản của một người, mà là của một nhóm “khai thác phế liệu”.

Ở mặt khác, hồ sơ cá nhân của Lâm cũng được rà soát lại. Rồi những dòng ghi chú cũ về “gian lận thuế thương vụ” và “vi phạm thủ tục Quốc phòng” đã được bổ sung thêm phần kết: “Đương sự đã điều đình với Nha Thuế vụ và Quan thuế. Đã đóng phạt đầy đủ”.

Cuối cùng, việc Lâm Huê Hồ mua tàu làm phế liệu được xác nhận là “không trở ngại về phương diện chính trị”.

Ngày văn bản chấp thuận được trao, trời Sài Gòn nắng gắt. Cảng sông Cát lái lấp lánh ánh nắng. Chiếc Algol nằm im lìm ngoài bến, lớp sơn bong tróc, thân tàu loang rỉ sét. Nhưng trong mắt Lâm, đó không phải con tàu già nua. Đó là khối thép biết sinh tiền.

Y đứng trên bến, gió thổi phần phật vô bộ đồ truyền thống Tiều Châu lắc lư như hình nộm. Chung quanh, vài sĩ quan mặc quân phục, vài nhà buôn mặc áo vest đứng trao đổi nhỏ to. Tên của họ cùng nằm trên tờ sở hữu con tàu.

Lâm Huê Hồ biết phần lãi sẽ ít hơn. Phải chia năm xẻ bảy. Phải chia cả lợi nhuận lẫn rủi ro. Nhưng đổi lại, con tàu đã nằm gọn trong tay y.

Từ bãi phế liệu ven sông tới một chiếc tàu biển ngoài bến, con đường của Lâm Huê Hồ đã dài thêm một đoạn. Và lần này, y không chỉ quay vòng đồng vốn mà quay cả ván cờ.

***

Sau chiếc Algol, bến sông dường như quen với dáng người gầy gò, đầu húi cua đứng lặng nhìn những lọn sóng lăn tăn xa xa giữa dòng nước.

Mùa khô năm sau, năm 1962, nắng cũng trải dài trên mặt nước. Những thân tàu sơn cũ của hãng SATAV nằm san sát ngoài bến, lớp rỉ sét đỏ nâu như da cóc. Trên báo lại đăng tin thanh lý. Lần này không phải một chiếc mà là 6 chiếc.

Tin đó không làm Lâm Huê Hồ ngạc nhiên. Y chỉ gấp tờ báo lại, đặt xuống bàn, ánh mắt lặng đi một nhịp rất ngắn. Rồi vài tuần sau, giấy tờ hoàn tất, Lâm Huê Hồ mua luôn một hơi 6 chiếc tàu.

Trên hồ sơ, tất cả đều là “phế liệu”. Thân tàu xuống cấp. Máy móc cũ. Không còn đủ tiêu chuẩn khai thác. Nhờ danh nghĩa đó, giá mua được ưu đãi hơn nhiều so với giá trị thật.

Buổi sáng, đứng trên cầu cảng, Lâm Huê Hồ nhìn hàng dài tàu nằm im lìm, mũi hướng ra sông. Gió thổi mạnh, dây neo căng cứng. Đám công nhân đứng dưới bến ngước lên, xì xào:

– Sáu chiếc lận đó…

Trong những tháng sau đó, các xưởng sửa chữa hoạt động hết công suất. Từng con tàu được lai dắt vô ụ. Thân tàu được cạo sét, rồi sơn lại lớp mới xanh đậm đẹp hơn. Máy móc được tân trang. Cầu thang, cabin, khoang hàng được chỉnh trang lại.

Đêm đêm, ánh đèn vàng hắt lên thân tàu đang sửa dở lung linh như đang có hát bội. Tiếng búa, tiếng máy hàn xẹt lửa xanh lè xé màn đêm. Công nhân làm xuyên đêm.

Lâm Huê Hồ không xuất hiện ồn ào. Y chỉ đến đứng nhìn, uỷ lạo:

– Mọi người cố gắng xong càng sớm càng tốt.

Y tính toán kỹ. Nếu tự mình khai thác 6 con tàu đó, lợi nhuận lâu dài có thể lớn hơn. Nhưng rủi ro cũng theo đó mà tăng. Giấy phép vận tải, kiểm soát hải quan, thuế thương mại… một bước sai là bị “bóp cổ”.

Huỳnh Hương hỏi khi thấy chồng xem bảng tính toán chi tiết:

– Sáu chiếc đó lứ giữ lại chở hàng có phải lời hơn không?

Lâm Huê Hồ ngẩng lên:

– Có chứ! Nhưng dễ dính lắm...

Khi 6 con tàu khoác lên mình lớp sơn mới, máy móc được tăng trang nên chạy êm hơn. Hiện tại chúng không còn là đóng phế liệu nữa, mà sẵn sàng chở hàng. Nhưng người đứng tên chủ sở hữu không phải là Lâm Huê Hồ.

Các hợp đồng mua bán được ký qua tay những công ty trung gian, những thương gia khác, những cái tên ít gây chú ý.

Chợ Lớn vốn ồn ào, nhưng tin đồn thì len lõi lan đi. Người ta nói nhỏ với nhau rằng Lâm Huê Hồ là chủ nhân tất cả. Nhưng không ai tìm ra dấu vết.

***

Ở quán cà phê chật chội đầu chợ, mùi cà phê rang lẫn mùi thuốc lá quẩn trong không khí đặc quánh. Ánh nắng xiên qua mái tôn thủng lỗ chỗ, rơi thành từng đốm sáng trên mặt bàn gỗ. Hứa Sâm ngồi đó. Có người lên tiếng:

– Thằng chệt mua thêm 6 chiếc nữa đó.

Gã ngồi im, mắt nhìn vào ly cà phê đen đã nguội. Điếu thuốc trên tay cháy dài mà y không thèm để ý:

– Sáu chiếc? – Gã hỏi lại, giọng khô.

– Nghe nói đang tân trang.

Hứa Sâm chợt nhớ tới ngày xưa, khi hai người còn đứng chung một góc chợ, cùng tranh mua mớ sắt vụn của một căn nhà cũ. Khi đó, cả hai đều nghèo, đều hăng, đều tin mình sẽ hơn người kia một bước.

Giờ đây, Hứa Sâm không đuổi kịp Lâm Huê Hồ nữa. Khoảng cách hai người càng ngày càng quá xa.

Nói về 6 chiếc tàu kia, ở Chợ Lớn, không ai thấy được những bản hợp đồng giao dịch. Không ai nhìn thấy những cái bắt tay sau cánh cửa đóng kín. Người ta chỉ nhìn thấy bề mặt. Bề mặt đó là bãi phế liệu của Lâm Huê Hồ ngày một rộng thêm nhưng không vi phạm pháp luật.

Bức tường gạch phía sau bị đập bỏ để nối liền hai kho. Mái tôn mới lợp còn ánh lên màu kẽm bạc dưới nắng trưa. Những xe tải mới tinh, đậu thành hàng trước cổng. Mỗi sáng, đám thợ làm việc đông hơn, tiếng búa tiếng mài hòa với nhau thành một nhịp điệu rộn ràng.

Vài căn nhà khác ở Chợ Lớn cũng lặng lẽ đổi chủ. Không ai thấy tên Lâm Huê Hồ trên giấy tờ, mà là anh em họ hàng sở hữu. Còn xe hơi cũng người thân đứng tên...

Rồi một buổi chiều trên cầu cảng, gió từ sông thổi lên mang theo mùi bùn non và dầu máy. Bầu trời có mây lỡn vỡn xa xa, ánh nắng bắt đầu dịu đi sau buổi trưa mệt mỏi. Một trong 6 con tàu từ từ rời bến. Thân tàu đã được sơn lại, lớp sơn bóng lên lấp lánh.

Lâm Huê Hồ đứng chắp tay sau lưng, dáng người mảnh khảnh giữa không gian rộng lớn của bến sông. Vẫn bộ đồ Tiều Châu màu sẫm bay nhẹ trong gió. Cái đầu húi cua sát da của y bóng lên dưới nắng chiều.

Con tàu chậm rãi rời bến, kéo theo vệt sóng dài trắng xóa. Mặt nước rung rinh rồi dần phẳng lại. Với người khác, đó chỉ là một chiếc tàu hàng chuẩn bị ra khơi. Nhưng với Lâm Huê Hồ, đó là một vòng quay đã khép lại, gọn gàng, chính xác.

Ở phía xa, Hứa Sâm đứng lẫn trong đám người xem tàu. Trong lòng y trộn lẫn nhiều thứ: tức tối, ghen tỵ.

– Nó dựa vào ai mà phất nhanh vậy? – gã lẩm bẩm.

Nhưng rồi chính gã cũng hiểu, không phải chỉ dựa ai. Mà là biết đứng chỗ nào, biết lùi lúc nào, biết ẩn tên mình đi khi cần.

Con tàu ngoài kia đã rời bến. Vệt sóng sau đuôi tàu loang ra rồi tan mất trong nắng chiều. Lâm Huê Hồ quay lưng, bước chậm về phía xe đang đợi. Không vội vàng. Không ngoảnh lại. Cuộc chơi của y đã sang trang khác.

***

Nhắc lại năm 1962, hãng SATAV đăng báo thông báo thanh lý một lượt 6 con tàu cũ. Lâm Huê Hồ hay tin, nhanh chóng dùng “tuyệt chiêu” “lượm” luôn bằng giá phế liệu. Sau đó về tân trang lại rồi lần lượt bán đi hết, mà không cắt ra làm phế liệu như đăng ký đấu thầu.

Bạn đồng hương với Lâm Huê Hồ là Hứa Sâm hay tin, rất tức tối, viết đơn tố cáo gửi Tổng nha Tài chính. Vì đứng ra mua 6 con tàu này là Lâm Huê Hồ, nhưng trong hồ sơ sở hữu thì là người khác…

Con tàu cuối cùng khuất hẳn sau khúc quanh sông, nhưng lòng Hứa Sâm không khuất theo.

Những ngày sau đó, Chợ Lớn vẫn ồn ào như thường. Chợ Bình Tây mở cửa từ tờ mờ sáng, tiếng kéo cửa sắt lạch cạch, tiếng người trả giá lanh lảnh. Xe xích lô chở hàng lăn bánh trên mặt đường còn ướt sương. Nhưng với Hứa Sâm, mọi thứ như phủ một lớp gai ngứa ngáy.

Gã không còn ngồi một chỗ ở quán cà phê đầu chợ. Thân hình thấp đậm, cổ ngắn, vai ngang, bước đi gấp gáp hơn trước. Đôi mắt ti hí lúc nào cũng quét qua người đối diện như dò xét. Điếu thuốc luôn ngậm khóe miệng. Gã bắt đầu tìm hiểu.

Buổi sáng, gã ghé bến sông, đứng dưới cây cần cẩu cũ kỹ nhìn những con tàu neo đậu. Buổi trưa, gã vào một văn phòng nhỏ của người quen trong ngành thuế, quạt trần quay lừ đừ, giấy tờ xếp cao như núi.

Buổi chiều, gã lại rẽ qua kho bãi cũ từng thuộc hãng SATAV, hỏi thăm công nhân, hỏi cả mấy người gác cổng. Gã không nói to. Không còn cười hô hố. Chỉ hỏi, hỏi rất kỹ.

Hồ sơ đâu? Đứng tên ai? Có khai đúng giá mua không? Có nâng giá bán không?

Nhưng ở đâu, câu trả lời cũng giống nhau. Đó là giấy tờ đầy đủ. Hợp đồng qua tay công ty trung gian. Không có tên Lâm Huê Hồ trong bất cứ dòng chữ nào. Không điều tra được gì Hứa Sâm càng nóng ruột.

Nhưng gã không bỏ cuộc. Gã cố lần ra manh mối vì biết chắc Lâm Huê Hồ đứng sau vụ thanh lý 6 con tàu này.

Ở quán cà phê, giữa làn khói thuốc đặc quánh, gã nói nửa kín nửa hở rằng 6 con tàu đó chắc chắn có điều mờ ám. Tin đồn len qua những mái hiên, dội vào những văn phòng vốn đã nhạy cảm với hai chữ “buôn lậu”.

Vài tuần sau, một đoàn người mặc sắc phục xuất hiện ở khu vực chỗ 6 con tàu từng neo đậu. Họ đi thành nhóm nhỏ, giày da gõ xuống nền xi măng nghe cứng ngắt. Hồ sơ được mở ra. Con dấu được soi kỹ. Những con số được đối chiếu.

Tin đó nhanh chóng về tới tai Hứa Sâm. Gã đứng ở đầu chợ, nhìn về phía bến sông xa xa, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa hả hê vừa hồi hộp. Nhưng lần này, cục diện không giống như năm 1956.

Ở một căn phòng rộng hơn, mát hơn, rèm cửa dày kéo kín, một người mặc quân phục ngồi sau bàn làm việc lớn. Trên bàn là tập hồ sơ mang tên các công ty trung gian liên quan đến thương vụ thanh lý 6 con tàu.

Người đó đọc kỹ. Không vội. Không cau mày. Một cuộc điện thoại ngắn được thực hiện. Sau đó, hồ sơ được gấp lại. Một chữ ký được đặt xuống. Rồi việc kiểm tra kết thúc nhanh hơn dự kiến.

Không có lệnh tạm giữ. Không có công văn mới. Không có thêm điều tra. Chỉ có một dòng ghi chú: “Hồ sơ hợp lệ”.

Chiều hôm đó, bãi phế liệu của Lâm Huê Hồ vẫn vang tiếng búa. Mái tôn mới lợp ánh lên dưới nắng vẫn êm đềm. Xe tải ra vào liên tục. Đám thợ trần lưng khiêng những cuộn thép nặng trịch, mồ hôi đổ xuống nền đất đỏ như tắm.

Lâm Huê Hồ đứng ở góc bãi, tay chắp sau lưng, mắt nhìn từng kiện hàng được xếp lên xe. Áo vải Tiều màu sẫm, dép lê, dáng người gầy gò vẫn không có gì thay đổi.

Nhưng ở một nơi khác, ở những quán cà phê, ở những quán ăn Hoa kiều, ở trong lòng Chợ Lớn, tên y không còn bị xem như một kẻ mua ve chai lặt vặt. Y là một xì thẩu, một mắt xích lớn.

Người biết cách mua, biết cách bán, biết cách làm cho giấy tờ trôi qua trạm kiểm soát mà không gây tiếng động. Quyền lực bắt đầu tìm tới Lâm Huê Hồ vì sự hữu ích đó.

Ở quán cà phê đầu chợ, Hứa Sâm ngồi lặng rất lâu. Ly cà phê trước mặt nguội ngắt. Điếu thuốc tàn rơi đầy trên bàn. Mồ hôi thấm ướt cổ áo. Gã hiểu mình vừa thử một đòn. Và đòn đó tan như vệt sóng sau đuôi tàu.

Nếu muốn hại Lâm Huê Hồ lúc này, không còn là chuyện bới một hồ sơ hay khơi một tin đồn. Phía sau Lâm Huê Hồ giờ không chỉ có tiền, mà có những cánh cửa đóng kín, những con dấu đặt đúng chỗ, và những bàn tay không lộ diện.

Ngoài kia, dòng sông vẫn chảy đều, vẫn lăn tăn. Khoảng cách giữa hai người đồng hương năm nào giờ không chỉ là tiền bạc, mà là tầng bậc của cuộc chơi.

Huỳnh Minh Đức

BÌNH LUẬN & CHIA SẺ

Đang tải bình luận,....

Đọc thêm

Thứ 6 | 10/05/2019 | Lượt xem: 1784 | Tác giả: Admin1

Đội bóng thuộc khu vực Nam Á Ấn Độ vừa có thay đổi lớn ở băng ghế huấn luyện với việc mời cựu danh thủ Igor Stimac (Croatia) thuộc thế hệ vàng tại World Cup 1998, làm thuyền trưởng chơi tại King’s Cup tới đây tại Thái Lan.

Đội bóng thuộc khu vực Nam Á Ấn Độ vừa có thay đổi...

Thứ 3 | 10/10/2023 | Lượt xem: 2405 | Tác giả: admin

Mới đây, Ngọc Trinh bị Cảnh sát giao thông lập biên bản xử phạt, về lỗi nằm trên yên xe môtô phân khối lớn khi điều khiển và không có giấy phép lái xe trên 175cc.

Mới đây, Ngọc Trinh bị Cảnh sát giao thông lập biên...

Thứ 4 | 27/09/2017 | Lượt xem: 1302 | Tác giả: admin

Chàng trai đến từ Lâm Đồng có niềm đam mê diễn xuất mãnh liệt. Khi còn bé, niềm đam mê của anh đã sớm bộc lộ. Anh thường đứng trước tivi, tay cầm remote làm micro, nhìn màn hình mà diễn say sưa như đang đứng trên sân khấu vậy.

Chàng trai đến từ Lâm Đồng có niềm đam mê diễn...

Thứ 2 | 11/09/2017 | Lượt xem: 2427 | Tác giả: admin

Cô Giám đốc điều hành du lịch và khách sạn tại Tp.HCM tiến thẳng vào top 8 cuộc thi ‘Gương mặt điện ảnh triển vọng năm 2017’ đầy ngoạn mục

Cô Giám đốc điều hành du lịch và khách...

Chủ nhật | 22/05/2022 | Lượt xem: 1617 | Tác giả: admin

Hà Nội đã phải đón nhận cơn mưa lớn 3 ngày liên tiếp. Vì vậy, Trận chung kết bóng đá nam SEA Games 31 Việt Nam – Thái Lan trên sân Mỹ Đình tối nay có thể diễn ra dưới trời mưa.

Hà Nội đã phải đón nhận cơn mưa lớn 3 ngày...

Thứ 4 | 17/12/2025 | Lượt xem: 33877 | Tác giả: admin

Vẻ hống hách, ngạo mạn ngày nào của lão Lý tan biến sạch. Trước mắt mọi người lúc này chỉ còn một người cha run rẩy, gục mặt xuống bàn, thở không ra hơi. Vợ lão từ trong nhà chạy ra, vừa thấy cảnh đó cũng thét lên một tiếng xé lòng, rồi ôm chặt lấy lão.

Vẻ hống hách, ngạo mạn ngày nào của lão...

Thứ 4 | 04/03/2026 | Lượt xem: 715 | Tác giả: admin

Gần ba tháng trời, Lâm Huê Hồ đi khắp các ngả đường Sài Gòn – Chợ Lớn. Từ Cát Lái, Thủ Đức, Gò Vấp cho tới những doanh trại đóng rải rác quanh thành phố. Y không vội hỏi mua hàng. Y hỏi thủ tục. Hỏi quy trình. Hỏi ai ký, ai duyệt, ai đóng dấu, ai kiểm soát việc vận chuyển...

Gần ba tháng trời, Lâm Huê Hồ đi khắp các ngả...

Thứ 4 | 03/12/2025 | Lượt xem: 6887 | Tác giả: admin

Gần nửa thế kỷ, Tam Hoàng tồn tại như một đế chế ngầm. Nó có luật pháp riêng, có hệ thống lãnh đạo riêng, có hội viên, có mạng lưới kinh tế chằng chịt và thậm chí có cả những “ông vua không ngai”.

Gần nửa thế kỷ, Tam Hoàng tồn tại như một đế chế ngầm. Nó...

Thứ 5 | 19/02/2026 | Lượt xem: 2858 | Tác giả: admin

Quân đội Sài Gòn tan hàng từng mảng. Binh lính bỏ quân trang ngổn ngang giữa đường. Giới lãnh đạo Sài Gòn chen nhau xếp hàng trước cổng phi trường Tân Sơn Nhứt. Họ mong giành được một vé để rời quê hương, tìm cơ hội sống sót ở một nơi nào đó.

Quân đội Sài Gòn tan hàng từng mảng. Binh...

Thứ 6 | 03/11/2017 | Lượt xem: 1483 | Tác giả: admin

“Mong muốn của cuộc thi là tìm kiếm những tài năng có niềm đam mê yêu nghệ thuật, đồng thời tạo sân chơi đẳng cấp, mới lạ, thú vị cho các doanh nhân ngoài giờ làm việc căng thẳng. Giúp cho họ thể hiện và tỏa sáng cùng đam mê của mình. Truyền hình trực tuyến Việt Nam kết nối toàn cầu GCTV cùng Công ty TNHH Truyền thông – Đào tạo – Sự kiện Bnet mong muốn hoàn thành nhiệm vụ ấy”.

“Mong muốn của cuộc thi là tìm kiếm những...