top

Tướng cướp Điềm Khắc Kim (Phần 1)

Thứ 3, 19-05-2026 | 07:30:09 admin

Thằng nhỏ đó tên là Kalon Theo. Tên tiếng Việt là Minh - Lê Văn Minh. Minh sinh năm 1947. Con trai đầu lòng của ông Kalon Rim – một chuẩn úy lính chế độ cũ gốc Campuchia. Người lúc nào cũng mặc bộ đồ lính bạc màu, mặt thì lúc nào cũng hầm hầm vì lo cơm áo.

LỜI NÓI ĐẦU

Trong “Bảng phong thần” của giang hồ Sài Gòn một thời nhiễu nhương trước năm 1975, cái tên Điềm Khắc Kim đứng ngang hàng với những hung thần lề phố như Đại Cathay, Sơn Đảo, Lâm Chín ngón, Y Cà lết… Nhưng khác với tất cả, hắn không phải là một đại ca theo lối thông thường.

Không băng nhóm, không lãnh địa, không thanh trừng đẫm máu để tranh giành quyền lực. Hắn tồn tại như một ngoại lệ – một “tướng cướp không quân”, đơn độc giữa thế giới giang hồ vốn đầy rẫy luật lệ ngầm.

Từ năm 1967, Sài Gòn bắt đầu rúng động bởi hàng loạt vụ đột nhập táo bạo vô những biệt thự kiên cố của người Mỹ và giới giàu có. Những căn nhà kín cổng cao tường, những nơi có chó dữ canh giữ, tưởng chừng bất khả xâm phạm, vẫn bị xuyên thủng bởi một cái bóng bí ẩn mang tên Điềm Khắc Kim.

Hắn không chỉ cướp với giá trị tài sản khổng lồ mà còn để lại dấu ấn lạnh lẽo. Ba chữ “ĐKK” như một lời thách thức công khai…

Hành tung của hắn luôn là một ẩn số. Hắn đơn thương độc mã, không đồng bọn. Hắn ra vào như bóng ma, biến mất không dấu vết. Khi bị truy đuổi, hắn sẵn sàng nổ súng chống trả, thoát thân trong thế bị bao vây, khiến lực lượng cảnh sát và quân đội thời đó nhiều phen bất lực.

Tên cướp nhỏ con ấy đã gieo rắc nỗi kinh hoàng không chỉ cho các gia đình giàu có hay người Mỹ, mà còn lan rộng tới từng góc phố, từng quán cà phê, từng chuyến xe lam của một Sài Gòn đầy bất an.

Tên tuổi Điềm Khắc Kim nhanh chóng trở thành đề tài nóng bỏng trên mặt báo và trong mọi câu chuyện đầu đường cuối chợ. Nhưng trớ trêu thay, chính báo chí lại vô tình làm sai lệch cái tên của hắn thành “Điền Khắc Kim”. Chỉ có hồ sơ của cảnh sát mới lưu giữ đúng danh tính thật.

Vì vậy, trong câu chuyện này, xin được trả lại đúng tên gọi của một bóng ma giang hồ. Điềm Khắc Kim – một tướng cướp không giống bất kỳ ai, một con người bước ra từ bi kịch để rồi đi đến tận cùng của tội ác và số phận.

CHƯƠNG 1: TỪ ĐỨA BÁN BÁNH MÌ…

Đêm Sài Gòn năm 1959 nóng hầm hập. Gió từ phía sân bay Tân Sơn Nhứt thổi qua những dãy nhà lụp xụp của xóm Chuồng Bò Hạnh Thông Tây chỉ làm mùi rác, mùi cống, mùi mồ hôi người thêm nồng nặc.

Ánh đèn vàng leo lét treo trước mấy căn nhà vá víu bằng tôn và ván ép. Chúng hắt xuống con hẻm lầy lội như một vết sẹo dài ngoằn ngoèo, giữa vùng đất ngoại ô nghèo nàn, xơ xát.

Ở đầu hẻm, một thằng nhỏ đứng lom khom. Người nó gầy nhom, đen đúa, hai mắt sáng quắc trong bóng tối. Cái giỏ cần xé đeo trước bụng đã trống không, chỉ còn vài mẩu giấy báo dính mỡ. Nó đưa tay quệt ngang mũi, thở khì một cái rồi lẩm bẩm:

— Bán hết rồi… mà vẫn chưa được nghỉ!

Nó quay đầu nhìn về phía căn nhà tôn ọp ẹp cuối hẻm. Trong đó, tiếng trẻ con khóc ré, tiếng phụ nữ la lối và tiếng chén bát va nhau lách cách, hòa thành một thứ âm thanh quen thuộc của cái nghèo.

Nó đứng im một hồi rồi quay đi. Không vô nhà.

Ở xóm Chuồng Bò Hạnh Thông Tây hồi đó là chỗ mà dân Sài Gòn tử tế ít ai dám bén mảng tới. Người tứ xứ dạt về. Kẻ làm thuê. Người chạy chợ. Lính tráng, dân bụi đời… chen chúc nhau sống trong những căn nhà tạm bợ, phức tạp. Ở đó, người ta sống không phải để mơ, mà để… ráng qua ngày.

Thằng nhỏ đó tên là Kalon Theo. Tên tiếng Việt là Minh - Lê Văn Minh. Minh sinh năm 1947. Con trai đầu lòng của ông Kalon Rim – một chuẩn úy lính chế độ cũ gốc Campuchia. Người lúc nào cũng mặc bộ đồ lính bạc màu, mặt thì lúc nào cũng hầm hầm vì lo cơm áo.

Má nó – bà Lê Thị Đeo – một người đàn bà không chữ nghĩa, quanh năm đầu tắt mặt tối lo chạy cơm từng bữa cho gia đình. Sau Minh còn… mười hai đứa em nữa. Trai có. Gái có. Đứa nào cũng nhỏ xíu, đen nhẻm, mắt lèm nhèm vì đói.

Cái nhà tôn ọp ẹp đó ban ngày đã chật, ban đêm càng như cái hộp kín mít, nhồi nhét mười mấy con người chen chúc nhau nằm. Đứa này gác chân lên đứa kia. Chúng quay ngang quay dọc tứ bề.

Nóng quá thì thức, mệt quá thì ngủ thiếp. Đêm nào cũng vậy. Không có đêm nào yên….

Ông Kalon Rim đi lính miết. Hết đồn này tới trại kia. Hết hành quân rồi lại trực gác. Cái thân lính quèn kéo dài từ thời còn trai tráng tới lúc tóc bắt đầu điểm bạc mới leo được tới chuẩn úy. Nhưng trong giới lính, người ta gọi đó là… “đụng la-phông”.

Nghĩa là hết đường mà lên, hết chỗ mà nhích.

***

Một buổi chiều, ông Rim về nhà. Bộ đồ lính bạc màu, cổ áo sờn, giày dính đầy đất đỏ. Ông tháo cái nón sắt quăng lên bàn, rồi ngồi phịch xuống cái ghế gỗ lung lay. Bà Đeo đang nhóm bếp, không quay lại, hỏi:

— Lãnh lương chưa?

Ông im một lúc rồi móc túi, rút ra xấp tiền mỏng dính, quăng lên bàn:

— Đây.

Bà Đeo liếc qua không đếm, xỉa xói:

— Nhiêu đây… nuôi nổi cái nhà này hả?

Ông Rim cau mặt:

— Tao biết sao giờ? Lính mà! Muốn nhiều cũng đâu được!

— Vậy thì đẻ chi cho dữ vậy? - Câu nói tuột ra của bà Đeo tuy không to, nhưng đủ nặng.

Ông Rim đập bàn cái “rầm”:

— Bà nói cái gì?

Mấy đứa nhỏ giật mình khóc ré. Không khí trong nhà đặc lại. Minh đứng ở góc ló mắt nhìn. Nó không xen vô bởi đã quen rồi.

Tiền lương của ông Rim không đủ… không bao giờ đủ. Gạo phải mua thiếu. Nước mắm phải đong từng chén nhỏ. Thịt thì hiếm khi thấy. Có bữa cả nhà ăn cơm với muối. Rồi cả nhà ăn cháo loãng, mỗi đứa một tô húp xong mà bụng vẫn còn đói.

Tuổi thơ của Lê Văn Minh không có gì để gọi là êm đềm. Nó lớn lên dưới một mái nhà rách nát tới mức… gió muốn vô là vô, mưa muốn tạt là tạt. Mái nhà lợp bằng mấy tấm tôn cũ nhặt đâu đó, chỗ thì rỉ sét, chỗ thì thủng lỗ chỗ.

Ban ngày, ánh nắng rọi xuyên qua từng lỗ nhỏ, đâm xuống nền nhà loang lổ như tổ ong. Ban đêm, gió lùa qua nghe rin rít như tiếng ai thở dài. Vách nhà không phải vách. Chỉ là thứ chắp vá của đủ thứ trên đời.

Ván ép thì cong queo, mảnh bìa carton thì mềm nhũn, vỏ thùng phuy thì móp méo. Rồi mấy miếng tôn, miếng thiếc đầu thừa đuôi thẹo đóng chằng chịt lại với nhau như sơ mướp.

Mùa nắng cái mái tôn hấp nhiệt, nóng hầm hập như cái lò. Ở trong nhà không khí đặc quánh. Thở cũng thấy mệt. Mồ hôi chảy ra, không kịp khô đã dính ngược vô người.

Mấy đứa nhỏ nằm lăn lóc, cầm miếng carton quạt phành phạch, la oai oái:

— Nóng quá…

Mùa mưa căn nhà biến thành một cái… rổ. Nước từ trên mái nhỏ xuống từng giọt, rồi từng dòng. Chỗ nào cũng dột. Chỗ nào cũng ướt.

Bà Đeo chạy tới chạy lui, lấy thau, lấy nồi hứng nước. Nhưng hứng chỗ này thì chỗ kia dột. Cứ như mưa nó rượt người.

Nhưng khổ nhất là cái nền. Nhà thấp nên mỗi lần mưa lớn, nước ngoài hẻm theo đường rãnh đục ngầu kéo vô. Rác, lá cây, đất cát… trôi lềnh bềnh, ồng ộc tràn vô nhà như nước lũ. Mấy anh em nó tha hồ gọi nhau lội tứ tung tát nước.

***

Gia cảnh đã nghèo, đông con lại càng nghèo thêm. Đồng lương “chuẩn úy già” của ông Kalon Rim mỗi tháng lãnh về chỉ đủ để gọi là… có. Nó không đủ nuôi một gia đình mười mấy miệng ăn, càng không đủ để vá víu những thiếu thốn cứ ngày một lớn dần theo đám con nít trong nhà.

Mọi chi tiêu, to nhỏ, nặng nhẹ… dồn hết lên vai bà Đeo. Một người đàn bà không nghề nghiệp, quanh năm chỉ biết xoay xở bằng những việc lặt vặt, chắp vá như chính căn nhà của mình.

Hôm nay bán bánh mì, ngày mai phụ gánh hàng. Có khi đi vay, có khi đi năn nỉ… nhưng tiền làm ra lúc nào cũng như nước chảy qua tay.

Giữa cái vòng quay chật vật đó, Lê Văn Minh không có tuổi thơ, không có lựa chọn. Một thằng nhỏ gầy gò trong bộ quần áo bạc màu, vừa đi học vừa đi bán bánh mì dạo kiếm thêm tiền phụ giúp má, nuôi 12 đứa em lít nhít như bầy chuột.

Sáng nào cũng vậy. Khi trời còn chưa kịp sáng hẳn, trong xóm Chuồng Bò vẫn còn mờ mịt hơi sương, thằng nhỏ Minh đã bị kéo dậy khỏi cái chiếu rách.

Người nó còn dính mùi mồ hôi của đêm hôm trước, mắt thì đầy ghèn chưa kịp rửa. Nó lồm cồm ngồi dậy, tay quơ quào tìm cái áo, chưa tỉnh hẳn đã bị giục:

— Lẹ lên, ra lò lấy bánh! Trễ là hết!

Ngoài hẻm, đất còn ướt lạnh. Minh xách cái giỏ cần xé chân trần bước đi. Dáng nó nhỏ thó lọt thỏm giữa con đường lổn nhổn đất đá.

Ở lò bánh, hơi nóng phả ra nghi ngút. Những mẻ bánh đầu tiên vừa ra lò, vàng ruộm, thơm phức để bán bánh mì “chạy”.  Tiếng rao vang lên giữa buổi sớm Sài Gòn còn ngái ngủ. Lẫn trong tiếng xe lam, tiếng người bán hàng, tiếng gọi nhau í ới ngoài chợ.

Nó phải đi nhanh. Đi cho hết. Đi cho sạch giỏ.

Hồi đó, đường Quang Trung là một hương lộ cỏ dại mọc hai bên cao quá gối, chợ Hạnh Thông Tây (bây giờ) lúc đó chưa có. Khu đó còn là đất quân sự, có chòi lính canh, sau lưng là phi trường Tân Sơn Nhứt. Phía bên kia đường (chợ Hạnh Thông Tây bây giờ) là nhà Thờ Hạnh Thông Tây.

Có người kể rằng, một lần xe chạy ngang qua vùng Hạnh Thông Tây, khi đó còn là một khoảng đất vắng vẻ, bốn bề chỉ thấy đồng cỏ trải dài, lác đác vài bầy trâu, bò gặm cỏ dưới nắng chiều. Ông Lê Phát An — con trai trưởng của Huyện Sỹ Lê Phát Đạt — chợt bảo người tài xế dừng xe lại.

Chiếc xe vừa tắt máy, không gian chung quanh trở nên tĩnh lặng. Gió đồng thổi lồng lộng, mang theo mùi cỏ khô ngai ngái. Trước mắt ông là một ngôi nhà Nguyện nhỏ, đơn sơ, nằm lọt thỏm giữa vùng đất hoang vắng.

Ông bước xuống xe, chậm rãi đi vô bên trong, xin phép được dự lễ.

Trong lúc đứng lặng trước bàn thờ, ánh mắt ông chợt dừng lại tượng Thánh Giuse. Điều khiến ông chú ý không phải là pho tượng, mà là chiếc túi vải nhỏ được đeo bên mình tượng. Một chi tiết lạ lùng giữa không gian tôn nghiêm và giản dị.

Sau buổi lễ, ông tìm gặp Cha Sở, hỏi về chiếc túi đó. Khi được phép, ông mở ra xem nội dung bên trong. Ông đọc rất lâu, rồi lặng lẽ gấp lại, đặt về chỗ cũ. Ông không nói gì thêm, chỉ cúi đầu chào rồi ra về.

Vài ngày sau, ông quay trở lại.

Lần này, đi cùng vẫn là người tài xế hôm trước, nhưng dáng vẻ ông khác hẳn. Ông vô thẳng nhà nguyện gặp Cha Sở. Và sau một hồi trò chuyện, ông bày tỏ nguyện vọng được bỏ ra một số tiền lớn để xây dựng lại toàn bộ nhà Nguyện, khang trang hơn, vững chắc hơn.

Đổi lại, ông chỉ xin một điều. Khi vợ chồng ông qua đời, được an táng ngay trong chính ngôi nhà thờ này. Sau khi Cha Sở báo cáo nguyện vọng đó lên trên, Toà Giám mục chấp thuận.

Vậy là năm 1921, việc xây dựng nhà thờ bắt đầu. Trong quá trình đó, ông Lê Phát An đã góp ý với kiến trúc sư và những người thợ điêu khắc. Hai ngôi mộ của vợ chồng ông sẽ được đặt kín đáo ở bên chái lõm của nhà thờ.

Không phô trương. Không lộ liễu. Người từ bên ngoài bước vô, nếu không để ý sẽ không nhận ra. Đó không chỉ là một sắp đặt về kiến trúc, mà còn là cách ông chọn để giữ lại sự khiêm nhường. Dù chính ông là người đã góp công lớn để dựng nên ngôi thánh đường đó.

Cho đến hôm nay, hai ngôi mộ đó vẫn còn nằm yên trong lòng nhà thờ, lặng lẽ, kín đáo, như chính ý nguyện ban đầu của người đã xây nên nó…

Từ nhà Thờ Hạnh Thông Tây quẹo ra là đường Minh Mạng (sau 1975 đổi thành Nguyễn Văn Lượng và nay là đường Thống Nhất) có một ngôi đình tên là Thông Tây Hội. Ngày xưa sau khi phân chia lại địa giới hành chánh Gò Vấp, ngôi đình này được xây dựng vào khoảng năm 1679. Ngày nay đình còn được biết tới như là ngôi đình cổ nhất của vùng đất Gia Ðịnh xưa và của cả miền đất phương Nam còn tồn tại.

Nhích lên phía trên ra ngã Ba chú Ía là chợ xã Hạnh Thông Tây. Bấy giờ là một ngôi chợ xã nhỏ bé, dân dã. Chợ chỉ phục vụ nhu cầu mua bán thực phẩm và nhu yếu phẩm hàng ngày, cho bà con trong vùng từ sáng tới chiều. Xung quanh chợ thời đó còn khá hoang sơ với các đồng cỏ thả bò và nhiều ao rau muống.

Mỗi lần có chiếc xe lam cà tàng chạy ngang qua chợ, bánh xe nghiến xuống lớp bụi khô, cuốn lên từng đợt mù mịt. Chúng bay tuốt vô mặt, vô mắt, dính cả lên những ổ bánh trong giỏ của Minh.

Minh đứng nép bên mép chợ, tay ôm cái giỏ cần xé trước bụng. Mồ hôi nó chảy ròng ròng, chảy dọc theo sống lưng, ướt đẫm cái áo mỏng bạc màu. Hai chân trần dẫm lên nền đất nóng rát, nhưng nó không dám nhúc nhích nhiều. Đi là mất chỗ.

Ở góc chợ, mấy đứa bán bánh mì “chạy” lớn tuổi đã tụ lại từ lúc nào. Tụi nó đứng thành một đám, vừa nhai nhai gì đó vừa nói chuyện, giọng oang oang. Tay chúng chỉ trỏ, chân đá đá xuống đất, có lẽ đang phân chia khu vực để đúng bán.

— Tao đứng đầu chợ.

— Tao đi vòng ngoài.

— Còn cái góc kia… của thằng Tư!

Không ai hỏi ý ai. Cũng chẳng cần biết có ai khác tồn tại. Minh đứng nhìn một hồi. Rồi nó hít nhẹ một hơi, bước vô. Chưa kịp mở miệng rao, một thằng đã quay phắt lại, chặn ngang:

— Ê nhóc! Chỗ này của tụi tao!

Minh khựng lại. Hai tay ôm chặt cái giỏ cần xé như ôm một thứ duy nhất giữ cho cả nhà nó không đói.

— Tui… tui đi bán lòng vòng mà...

Một thằng đen sì hất hàm:

— Không có lòng vòng gì hết! Biến!

Thằng đó bước tới, hất mạnh cái giỏ cần xé của Minh. Cái giỏ nghiêng đi. Mấy ổ bánh mì văng ra, rơi lăn xuống đất, dính đầy bụi và cát.

Minh đứng sững một giây. Rồi nó cúi xuống. Chậm rãi lượm từng ổ lên. Bánh vẫn còn nóng hỏi, nhưng bụi đất đã dính bên ngoài. Nó căng thẳng cao độ, không nói gì. Bàn tay nó siết chặt. Mấy ngón tay run lên, không phải vì sợ… mà vì phải kềm chế.

Người nó gầy, nhỏ, thấp hơn tụi kia một cái đầu. Nhưng hai mắt nó thì sáng rực. Nó nhìn từng đứa một. Giọng nó khàn lại, như có gì đó mắc ngang cổ:

— Mấy anh ép người quá!

Một câu nói không lớn. Nhưng uy lực. Tụi kia nhìn nó một giây, rồi phá lên cười:

— Nghe nó nói kìa!

— Ê, thằng này muốn làm đàn anh?

Tiếng cười vang lên, trộn với tiếng chợ, tiếng xe, tiếng nắng rát rạt trên mái tôn. Minh đứng đó. Nó biết… chỉ cần nó lao vô sẽ có xô xát. Có thể bị đập ngay giữa chợ. Cũng có thể mất hết bánh. Nhưng cái cảm giác bị dồn ép, bị coi thường… nó dâng lên trong ngực, nóng hơn cả cái nắng giữa trưa.

Hai tay nó vẫn nắm chặt. Nhưng rồi… nó buông ra. Chậm rãi. Nó cúi xuống nhặt lại những ổ bánh còn sót lại. Không phải vì nó chịu thua, mà vì ở đâu đó trong đầu nó, có một thứ rõ ràng hơn cả cơn giận.

Nếu hôm nay nó mất hết số bánh này… Tối nay mấy đứa em nó sẽ đói. Nó quay lưng. Không nói thêm một câu. Chỉ bước ra ngoài rìa chợ, chỗ ít người qua lại hơn, cất tiếng rao quen thuộc, khàn đục nhưng dai dẳng:

— Bánh mì… nóng đây…

Minh đang loay hoay tìm chỗ ngồi thì nó thấy một chiếc xe hơi chạy tới. Chiếc xe màu đen bóng loáng. Một người đàn ông ăn mặc bảnh bao bước xuống. Chân mang giày da, tay đeo đồng hồ sáng loáng. Ông ta mua bánh của một thằng khác mà không thèm hỏi giá:

— Lấy năm ổ.

Ông ta rút tiền, quăng luôn tờ lớn:

— Khỏi thối.

Minh đứng nhìn. Một tờ tiền… bằng mấy ngày nó bán mà chỉ đổi lấy vài ổ bánh mì. Nó nuốt nước miếng. Trong đầu nó lờ mờ hiểu, trên đời này… có những người không quan tâm tới tiền, xài không cần suy nghĩ. Nó ước ao được như vậy…

Thường thì tới khoảng 8 giờ sáng là cái giỏ cần xé trống trơn. Nhưng Minh không được nghỉ. Nó quẳng vội cái giỏ xuống chạy về nhà. Ở nhà, bà Đeo đã bày sẵn cái bàn nhỏ trước cửa. Nó phụ bán bánh mì “nằm”.

Đêm đầu mùa mưa năm 1959, xóm Chuồng Bò lại chìm trong thứ bóng tối đặc quánh, chỉ có vài bóng đèn vàng yếu ớt treo lủng lẳng trước mấy căn nhà tôn. Gió từ phía phi trường thổi qua, mang theo tiếng máy bay gầm xa xa, kéo dài như một thứ âm thanh không thuộc về cái xóm nghèo này.

Trong căn nhà ọp ẹp, nước mưa từ trận mưa chiều vẫn còn nhỏ tí tách xuống mấy cái thau đặt la liệt dưới nền. Mùi ẩm, mùi rác, mùi người quyện lại thành một thứ mùi quen thuộc đến ngột ngạt.

Mười mấy con người nằm chen chúc. Đứa ngủ. Đứa trở mình. Đứa ho khan từng cơn. Minh nằm sát vách. Hai mắt mở trừng trừng. Nó không ngủ được.

Cái lưng đau vì cả ngày gồng gánh. Cái bụng thì cồn cào vì bữa tối chỉ có cháo loãng. Nhưng cái khiến nó không ngủ… không phải là đói. Mà là cái cảm giác ban trưa.

Cái lúc tụi kia hất cần xé bánh. Cái lúc tụi nó cười vô mặt nó. Cái lúc nó phải cúi xuống… nhặt từng ổ bánh dính đất... Nó siết nhẹ hai bàn tay.

Trong bóng tối, hai mắt nó sáng lên. Ngoài kia, tiếng xe vẫn chạy. Tiếng người vẫn nói. Sài Gòn vẫn sống… theo một cách khác. Không phải ai cũng như nó.

Có người đi xe hơi. Có người xài tiền như giấy. Có người… muốn gì cũng có. Còn nó… muốn giữ vài ổ bánh mì cũng không xong. Một giọt nước từ mái tôn rơi xuống ngay trán nó.

“Tách…”

Minh không lau. Nó nằm yên, mắt nhìn lên khoảng tối lỗ chỗ trên mái nhà. Trong đầu nó, lần đầu tiên hiện lên một ý nghĩ… rõ ràng đến lạnh người: Nếu không đủ mạnh… thì sẽ bị giẫm xuống.

Bên ngoài, bỗng có tiếng xe thắng gấp.

“Cót két!”

Rồi tiếng người chạy. Tiếng la. Tiếng chân dồn dập ngoài đầu xóm. Minh bật dậy. Nó ngồi im trong bóng tối, lắng nghe. Nhiều giọng gấp gáp vang lên:

— Bắt nó! Nó chạy vô xóm Chuồng Bò!

Tiếng chân mỗi lúc một gần. Rồi… một bóng người vụt qua, lao vào trong con đường lầy lội như một con thú bị săn.

Minh nín thở. Tim nó đập mạnh. Rồi người kia đảo lại, chui tọt vô chỗ nó nằm. Người đó nằm ngái đều như ngủ chung nhau từ dạo tối.

Nó không biết người đó là ai. Nhưng trong khoảnh khắc… nó có một cảm giác rất lạ. Nó vội kéo mềm đấp cho người kia để tránh ánh đèn pin phát hiện. Nó nghĩ đó không phải là người trốn chạy… mà là người dám chạy. Ngoài kia, tiếng người truy đuổi vẫn vang lên, nó âm thầm như không nghe thấy.

Khi cuộc truy tìm qua đi, người kia ngồi dậy nói:

- Anh tên Sơn, Sơn “đầu bự”. Sau này cần tìm anh.

Còn lại mình trong bóng tối, thằng nhỏ Lê Văn Minh ngồi yên. Lần đầu tiên trong đời… Nó thấy trước mắt mình mở ra một con đường khác. Không phải con đường bán bánh mì.

Tuổi thơ vất vả và thiếu thốn nên Minh không lớn nổi. Người cứ loắt choắt, ốm nhách và đem nhẻm. Nhìn nó có phần nhút nhát vì mặc cảm. Và việc học hành của nó vì thế cũng chẳng bằng ai, chữ vào tai này lại ra tai kia rồi rớt mất.

Huỳnh Minh Đức

BÌNH LUẬN & CHIA SẺ

Đang tải bình luận,....

Đọc thêm

Thứ 3 | 10/10/2023 | Lượt xem: 2649 | Tác giả: admin

Thưa quý vị và các bạn! TAND quận Phú Nhuận đang thụ lý vụ kiện tranh chấp thừa kế đối với di sản của cố nghệ sĩ Vũ Linh. Xung quanh vụ kiện tụng này, mời quý vị và các bạn theo dõi.

Thưa quý vị và các bạn! TAND quận Phú Nhuận đang...

Thứ 4 | 14/01/2026 | Lượt xem: 7710 | Tác giả: admin

Mưa lắc rắc rơi trở lại. Sài Gòn về khuya vắng hơn thường lệ. Những quán cà phê đóng cửa sớm, xe cộ thưa dần. Người dân không biết chính xác chuyện gì sắp xảy ra, nhưng ai cũng cảm nhận được một thứ không khí căng thẳng đang trùm xuống Sài Gòn.

Mưa lắc rắc rơi trở lại. Sài Gòn về khuya vắng hơn thường...

Thứ 5 | 24/08/2017 | Lượt xem: 3898 | Tác giả: Admin1

Tại cuộc họp báo sau trận thua U-22 Thái Lan 0-3 ở bảng B môn bóng đá nam SEA Games 29 chiều 24-8, HLV đội U-22 VN Nguyễn Hữu Thắng đã tuyên bố từ chức. 

Tại cuộc họp báo sau trận thua U-22 Thái Lan 0-3 ở bảng B...

Thứ 5 | 19/02/2026 | Lượt xem: 3452 | Tác giả: admin

Quân đội Sài Gòn tan hàng từng mảng. Binh lính bỏ quân trang ngổn ngang giữa đường. Giới lãnh đạo Sài Gòn chen nhau xếp hàng trước cổng phi trường Tân Sơn Nhứt. Họ mong giành được một vé để rời quê hương, tìm cơ hội sống sót ở một nơi nào đó.

Quân đội Sài Gòn tan hàng từng mảng. Binh...

Thứ 3 | 18/11/2025 | Lượt xem: 1364 | Tác giả: admin

Trong lịch sử của những đô thị phồn hoa pha lẫn mục ruỗng, bao giờ cũng tồn tại những con người kỳ dị – những kẻ lớn lên từ bóng tối, trưởng thành bằng máu và trở thành huyền thoại bằng những lời đồn dai dẳng đến mức vượt cả cái chết - Đại Cathay là một trong những cái tên ấy.

Trong lịch sử của những đô thị phồn hoa pha lẫn mục ruỗng, bao giờ...

Thứ 3 | 11/11/2025 | Lượt xem: 1055 | Tác giả: admin

Trong cuộc đời này, có những con người sinh ra như để trải qua những điều phi thường — họ đi, ngã, đứng dậy, lại đi, như ngọn sóng không chịu yên trên mặt biển số phận.

Trong cuộc đời này, có những con người sinh ra như để trải...

Thứ 2 | 11/09/2017 | Lượt xem: 2635 | Tác giả: admin

Cô Giám đốc điều hành du lịch và khách sạn tại Tp.HCM tiến thẳng vào top 8 cuộc thi ‘Gương mặt điện ảnh triển vọng năm 2017’ đầy ngoạn mục

Cô Giám đốc điều hành du lịch và khách...

Thứ 6 | 10/05/2019 | Lượt xem: 2096 | Tác giả: Admin1

Đội bóng thuộc khu vực Nam Á Ấn Độ vừa có thay đổi lớn ở băng ghế huấn luyện với việc mời cựu danh thủ Igor Stimac (Croatia) thuộc thế hệ vàng tại World Cup 1998, làm thuyền trưởng chơi tại King’s Cup tới đây tại Thái Lan.

Đội bóng thuộc khu vực Nam Á Ấn Độ vừa có thay đổi...

Thứ 5 | 21/05/2026 | Lượt xem: 303 | Tác giả: admin

Sáng 21/5, tại Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật TP.HCM, Hội Nhà văn TP.HCM tổ chức chương trình ra mắt tác phẩm mới với chủ đề “Người đàn bà khác trong tôi” của tác giả Vũ Thanh Hoa.

Sáng 21/5, tại Liên hiệp các Hội Văn học Nghệ thuật...

Thứ 3 | 30/12/2025 | Lượt xem: 4524 | Tác giả: admin

Ở căn phòng phía sau, mùi phấn son quyện với mùi ẩm mốc của gỗ cũ và khói thuốc tạo thành một thứ không khí nặng nề đến nghẹt thở. Có cô gái trẻ ngồi lặng lẽ trước chiếc gương, hai bàn tay đặt gọn trên đùi, các ngón tay đan vào nhau đến trắng bệch.

Ở căn phòng phía sau, mùi phấn son quyện với...