Hắn bám theo đường ống thoát nước leo lên tầng gác. Rồi nhẹ nhàng mở khoá bước vô phòng làm việc kỹ sư Chấn. Hắn di chuyển êm tới mức không làm rung chiếc đèn bàn còn đặt trên bàn giấy.
Chương 5: HÓA QUỶ
Cái đêm Minh con lặng lẽ chạy chiếc Honda Dame tới núi Châu Thới để tìm Sơn “đầu bự” tầm sư học đạo. Núi Châu Thới hồi đó còn hoang vu dữ lắm.

Ban đêm gió từ triền đá thổi hun hút qua rừng cây nghe như ai oán. Sương khuya phủ trắng mấy lối mòn quanh núi. Xa xa chỉ có ánh đèn leo lét từ ngôi chùa trên đỉnh núi hắt xuống giữa màn đêm mù mịt.
Sơn “đầu bự” sống trong căn chòi lá nhỏ nằm nép dưới mấy tảng đá lớn. Chung quanh chỉ có vài cây chuối rừng, một cái lu hứng nước mưa và vườn rau phía trước.
Ngay đêm đầu tiên gặp lại, Sơn “đầu bự” thấy thái độ Minh con thay đổi hoàn toàn. Cái ánh mắt của thằng nhóc lì lợm năm nào giờ lạnh ngắt như lưỡi dao lam.
Sơn “đầu bự” ngồi xếp bằng hút thuốc rê dưới ánh đèn dầu, chậm rãi hỏi:
— Có chuyện gì xảy ra mà mày sa sút vậy?
Minh con không trả lời liền. Nó đứng im giữa màn sương núi lạnh giá rồi lí nhí:
— Tui muốn trả thù.
Ngoài xa, tiếng côn trùng rả rích vang giữa rừng tối…
Từ hôm đó, Minh con bắt đầu chuỗi ngày luyện tập gian khổ. Bởi Sơn “đầu bự” không dạy kiểu thông thường. Hắn dạy kiểu lính Đặc biệt huấn luyện Biệt kích.
Có đêm gần sáng, trời còn đẫm sương, Sơn “đầu bự” đá chân vô phản gỗ:
— Dậy!
Minh con chưa kịp mở mắt đã bị lôi xuống triền núi chạy bộ. Chạy tới khi sáng bạch mới được nghỉ. Ban ngày, Sơn “đầu bự” bắt nó leo cây. Rồi hắn dạy Minh con cách đi không gây tiếng động, phải tập đi trên lá khô trong rừng.
Mấy tuần đầu, chân tay Minh con rã rời, bầm tím, xưng vù. Có đêm mệt quá bỏ cơm, nó nằm vật xuống phiến đá ngủ luôn ngoài trời. Nhưng điều làm Sơn “đầu bự” giật mình không phải sức chịu đòn… mà là tốc độ lĩnh hội của Minh con.
Ngày xưa chính hắn được cố vấn Mỹ và sĩ quan huấn luyện của Lực lượng đặc biệt đào tạo kiểu biệt kích phải mất gần ba tháng mới thành thạo hết mấy món ém hơi, leo tường, vượt rào, khóa tay, tháo khóa và đột nhập ban đêm… Vậy mà Minh con chỉ hơn một tháng đã “rinh” gần hết “vốn liếng” của hắn.
Có lần Sơn “đầu bự” vừa làm mẫu cách móc người lên xà nhà kiểu “mảng xà tém trứng” bằng hai chân, hôm sau Minh con đã làm y chang, gọn gàn hơn, vững chắc hơn.
Nó từng được giang hồ Sài Gòn gọi là tay tổ xuất quỷ nhập thần. Vậy mà càng dạy, Sơn “đầu bự” càng thấy mình tụt lại. Có những chiêu hắn phải lăn lộn gần chục năm mới đúc kết được. Minh con chỉ nhìn một lần là nhớ. Làm thử vài lần là thuần thục.
Một lần, Sơn “đầu bự” đố Minh Con:
- Có một tên trộm bị bắt và nhốt vô căn phòng có 3 lối đi ra 3 cánh cửa.
Hắn rít thuốc rồi tiếp:
- Cửa thứ nhất có một con sư tử hung dữ đã bị bỏ đói suốt 3 năm. Cửa thứ hai có một cái hố sâu đầy chất axit. Cửa thứ ba có một hồ nước nuôi một bầy cá sấu khát máu. Hỏi tên trộm đó có một lối để thoát thì chọn cửa nào?
Minh con nhanh chóng trả lời ngay:
- Cửa thứ nhất.
- Tại sao?
- Vì con sư tử bị bỏ đói suốt 3 năm thì chắc chắn đã chết từ lâu rồi.
Cũng là câu đố này, ngày xưa hắn phải nữa ngày mới giải ra. Còn Minh con trả lời trong tích tắc.
Sơn “đầu bự” ngồi im nhìn thằng học trò.
Không hiểu sao trong lòng hắn bỗng có cảm giác bất an. Bởi hắn nhận ra Minh con học nghề không phải như đám giang hồ khác. Nó học bằng lòng hận. Nên mỗi lần té xuống đất, nó lại đứng dậy. Mỗi lần tay bật máu, nó chỉ quấn tạm miếng giẻ rồi tập tiếp.
Có đêm mưa lớn, sấm chớp ầm ầm, Sơn “đầu bự” vẫn thấy Minh con một mình đứng ngoài trời. Nó tập leo lên vách đá trơn trợt trong mưa.
Ở Minh con có cái gì đó vừa đáng sợ vừa nguy hiểm. Nó giống như một con thú bị thương đang tự mài nanh vuốt. Sơn “đầu bự” đứng trong chòi khẽ thở dài.
“Thằng đệ mình chắc nhanh chóng nổi danh đây”.
Tuy nhiên, điều làm Sơn “đầu bự” bất ngờ hơn nữa là sau khi học hết mấy “tuyệt chiêu” của mình, Minh con vẫn chưa chịu xuống núi. Sơn “đầu bự” hỏi:
— Mày còn ở đây làm gì nữa?
Minh con gãi đầu:
— Tui muốn học thêm chữ.
Ngày xưa, Minh con học hành cà lơ phất phơ. Nhà nghèo, mới học được vài năm đã phải đi bán bánh mì “chạy” kiếm sống. Chữ nghĩa học trước quên sau, vô tai này chạy qua tai kia rồi rớt mất.
Nay tạm lánh xa nhóm bụi đời, ngoài thọ giáo hết mấy ngón nghề của sư phụ, Minh con còn được học thêm chữ nghĩa. Nó được học tiếng Anh bồi, hay cách đọc bảng tên, đặc biệt là học cách nhận biết cấp bậc trong quân đội.
Sơn “đầu bự” lúc nhỏ cũng chẳng khá hơn, khi được chọn vô Lực lượng đặc biệt Việt Nam Cộng hoà, buộc phải học thêm văn hoá trong 9 tháng quân trường. Khi đào ngũ hắn cũng thuộc loại văn võ song toàn. Tiếng Anh, tiếng Pháp vẫn sử dụng tốt.
Hơn một tháng sống với Sơn “đầu bự” trên núi, Minh con nghe sư phụ thường xuyên giáo huấn:
“Bạo lực chỉ tăng thêm bạo lực, còn tri thức mới đưa người ta tới đỉnh cao”.
Cho nên Minh con quyết định ở lại học luôn chữ nghĩa của sư phụ, trang bị cho bước đường hành tẩu giang hồ sau này.
***
Cuối năm 1967, thời gian thấm thoát thoi đưa. Mới ngày nào Minh con lầm lũi lên núi Châu Thới với lòng dạ tan nát, vậy mà chớp mắt đã hơn nửa năm kể từ ngày Linda Diễm vùi chôn dưới 3 tấc đất.
Buổi sáng, núi Châu Thới chìm trong màn sương mờ đục. Những giọt sương còn đọng trên lá chuối trước chòi. Xa xa, tiếng chuông chùa ngân nga vọng xuống triền núi nghe trầm buồn như tiếng tiễn đưa.
Sơn “đầu bự” ngồi trước hiên chòi, tay se điếu thuốc rê. Hắn nhìn thằng đệ đang thu dọn mấy bộ đồ cũ mà trong lòng cảm thấy nặng trĩu.
Hơn nửa năm qua, hắn chứng kiến Minh con từ một thằng bụi đời nóng nảy trở thành một con người hoàn toàn khác. Thân thể nó bây giờ săn chắc hơn. Bước chân nhẹ hơn. Đôi mắt cũng sắc nhưng lạnh hơn.
Đó không còn là ánh mắt của một thằng nhóc thất tình nữa. Mà là ánh mắt của một kẻ đang ôm mối thù không thể hóa giải.
Minh con bước tới trước mặt sư phụ. Nó cúi đầu thật thấp:
— Tui đi nghen thầy.
Sơn “đầu bự” không trả lời, chỉ lặng lẽ gật đầu. Hắn linh cảm tương lai sẽ không tốt cho thằng học trò “ruột”. Vì thứ đang nuôi dưỡng cho Minh con sống tới hôm nay không phải hy vọng mà là hận thù.
— Mày gáng nhớ những gì tao dạy, đừng hiếu chiến mà lãnh hậu quả.
Minh con gật đầu:
— Tui nhớ.
— Phải biết đủ, biết dừng lại đúng lúc… - Sơn “đầu bự” nhắc nhở.
Minh con im lặng.
Sơn “đầu bự” thở dài. Hắn biết những lời đó khó mà lọt vô đầu thằng học trò lúc này. Trong lòng Minh con chỉ có mỗi Linda Diễm, chỉ muốn trả thù.
Không khí trầm xuống nặng nề. Lát sau Sơn “đầu bự” đứng dậy, bước vô chòi rồi quay trở ra với một con dao nhỏ cán gỗ đã cũ sờn thời gian. Hắn đặt con dao vô tay Minh con.
— Mang theo mà hộ thân. Nhưng khi rút dao nhớ lời tao dặn…
Minh con trầm ngâm, siết chặt cán dao, xúc động. Lần đầu tiên kể từ ngày lên núi, cổ họng nó nghẹn lại. Nó quỳ xuống lạy sư phụ ba lạy.
Sơn “đầu bự” quay mặt đi chỗ khác. Hắn không thích cảnh chia tay. Bởi hắn biết lần này khó có thể gặp lại nhau. Và hắn cũng không muốn thằng học trò thấy đôi mắt mình đã đỏ.
Ngoài triền núi, sương đang tan dần.
Minh con khoác chiếc áo cũ lên người. Khẩu Colt 45 vẫn giắt trong bụng. Nó lặng lẽ bước xuống con đường mòn quanh núi. Tiếng dép cao su đạp lên lá khô lạo xạo rồi nhỏ dần.
Sơn “đầu bự” đứng trước chòi nhìn theo, lòng nao nao linh cảm điều gì đó đen tối tới thằng học trò duy nhất.
Bóng thằng học trò đã khuất hẳn sau mấy tảng đá lớn nhưng hắn vẫn đứng đó. Hắn biết rất rõ. Kể từ ngày hôm nay, Sài Gòn sẽ xuất hiện một con người hoàn toàn mới.
Không còn là Minh con của xóm Chuồng Bò. Mà là một thứ gì đó nguy hiểm hơn nhiều. Một con quỷ được sinh ra từ tình yêu, nỗi nhục và lòng thù hận.
Dưới chân núi, chiếc Honda Dame phủ đầy bụi đất vẫn nằm y chỗ cũ. Minh con kéo xe ra khỏi bụi rậm. Nó thử đạp một cái, rồi hai ba cái vẫn phát ra tiếng khục khặc rồi im bặt.
Mồ hôi bắt đầu rịn trên trán. Tới lần thứ sáu, động cơ bỗng giật mạnh.
“Bành... bành... bành...”
Khói trắng phụt ra từ ống pô. Chiếc Honda Dame cuối cùng cũng sống lại sau nhiều tháng nằm im dưới chân núi.
Minh con ngồi lên xe. Nó quay đầu nhìn lần cuối về phía đỉnh Châu Thới. Ngôi chùa nhỏ vẫn lặng lẽ giữa màn sương. Căn chòi của Sơn “đầu bự” giờ chỉ còn là một chấm đen mờ mịt. Nó cuối đầu lần nữa rồi vặn ga.
Chiếc Honda Dame lao xuống con đường đất đỏ hướng về Sài Gòn.
Gió buổi sớm quất phần phật vào mặt. Con đường vắng vẻ không một bóng người. Hàng cây bên đường lần lượt lui về phía sau. Trong đầu Minh con lúc đó chỉ có duy nhất một ý nghĩ.
Đã tới lúc trở về đòi món nợ cho Linda Diễm.
***
Trở về xóm Chuồng Bò sau hơn nửa năm biệt tích, Minh con làm nhiều người giật mình. Hắn vẫn ốm nhom nhưng rắn rỏi. Vẫn cái vết thẹo dài bên gò má. Vẫn chiếc Honda Dame cũ kỹ.
Nhưng ánh mắt thì khác. Lạnh hơn. Lì hơn. Nguy hiểm hơn.
Đám tài xế xe lam ở Ngã năm Chuồng Chó thấy hắn quay lại liền kéo vô quán cà phê hỏi han:
— Mày đi đâu mất xác vậy Minh?
— Đi làm ăn xa – nó trả lời bâng quơ.
Những ngày đầu trở về, Minh con gần như không làm gì. Ban ngày hắn ngồi quán cà phê đầu lộ. Ban đêm chạy xe lang thang khắp Sài Gòn. Từ Gò Vấp xuống Phú Nhuận. Từ Chợ Lớn qua Bến Chương Dương. Có khi tới tận khu Đa Kao hay Tân Định.
Không ai biết hắn đi đâu. Chỉ riêng Minh con hiểu. Hắn đang chọn con mồi. Những thứ Sơn “đầu bự” dạy trên núi bắt đầu được mang ra sử dụng. Hắn tập ghi nhớ đường sá. Nhớ vị trí đồn cảnh sát. Nhớ giờ đổi ca của lính gác. Đặc biệt nhớ từng lối thoát thân.
Có đêm Hắn ngồi hàng giờ trên mái một căn nhà gần phi trường chỉ để quan sát. Có đêm lại chui vô bụi rậm bên đường ghi nhớ giờ xe quân cảnh tuần tra. Giống hệt một con thú săn mồi đang rình rập.
Nghỉ ngơi vài ngày ở bến xe lam Ngã năm Chuồng Chó, Minh con bắt đầu hành động. Nhưng điều lạ là hắn không lao vô cướp bóc ngay. Hắn giống như một tay kiếm khách vừa luyện thành tuyệt kỹ, muốn tìm người thử kiếm trước khi thật sự bước ra giang hồ.
Phi vụ đầu tiên xảy ra tại xưởng cơ khí và đúc đồng gang Phú Nhuận.
Hồi đó, kỹ sư Nguyễn Văn Chấn nổi tiếng là người có tay nghề cao. Ông ta đang thiết kế một mẫu chân vịt mới cho tàu vận tải nên ngày nào cũng cắm cúi trong phòng làm việc tới khuya mới nghỉ.
Phòng làm việc kỹ sư Chấn nằm trên tầng gác nhỏ cuối xưởng. Trước đó là lò đúc, máy tiện, máy bào và đống sắt thép ngổn ngang. Ban đêm, công nhân về hết, cả khu xưởng chỉ còn tiếng gió lùa qua mái tôn.
Đêm đó, Minh con xuất hiện. Hắn mặc bộ đồ đen, chân đi dép cao su cắt quai mỏng. Cái bóng lướt qua hàng rào như con mèo. Những bài học trên núi Châu Thới bắt đầu phát huy tác dụng.

Hắn bám theo đường ống thoát nước leo lên tầng gác. Rồi nhẹ nhàng mở khoá bước vô phòng làm việc kỹ sư Chấn. Hắn di chuyển êm tới mức không làm rung chiếc đèn bàn còn đặt trên bàn giấy.
Trên bàn là tập bản vẽ chân vịt đang hoàn thiện. Kế bên là chai rượu Three Stars của Pháp mới mở phân nửa. Minh con cầm tập bản vẽ lên xem. Hắn chẳng hiểu mấy đường nét kỹ thuật đó nói gì, nhưng biết đây là thứ rất quan trọng.
Hắn bỏ bản vẽ vô túi. Rồi ngồi xuống ghế của kỹ sư Nguyễn Văn Chấn. Lần đầu tiên trong đời, hắn có cảm giác của một người hoàn toàn làm chủ cuộc chơi. Minh con chậm rãi mở chai Three Stars. Rót đúng một ly ống cạn. Rồi đặt chiếc ly trở lại bàn. Sau đó biến mất vô màn đêm.
Sáng hôm sau, cả xưởng náo loạn. Bản vẽ biến mất. Cửa vẫn khóa. Cửa sổ vẫn cài. Không ai hiểu kẻ trộm đã lẻn vô bằng cách nào.
Kỹ sư Nguyễn Văn Chấn lập tức báo cảnh sát tới khám nghiệm. Họ so dấu vết. Lấy lời khai. Lục tung cả khu xưởng nhưng chẳng tìm được gì.
Hai ngày sau, ngay lúc mọi người còn đang bàn tán thì kỹ sư Nguyễn Văn Chấn bước vô phòng làm việc rồi đứng chết lặng. Tập bản vẽ nằm y nguyên trên bàn. Ngay bên trên là chiếc ly thủy tinh còn dính vài giọt rượu Three Stars khô lại.
Tin tức đó nhanh chóng lan ra khắp giới giang hồ. Mọi người xì xào:
— Thằng này không phải ăn trộm.
— Nó đang giỡn mặt cảnh sát.
Đó mới chỉ là mở màn. Rồi ít tuần sau, Minh con thực hiện phi vụ thứ hai. Lần này là nhà của một tay đầu nậu chuyên mua bán ngoại tệ ở Chợ Lớn. Ngôi nhà hai tầng nằm giữa khu phố người Hoa đông đúc cạnh bến Hàm Tử.
Đêm đó, trời Sài Gòn không trăng, Minh con xuất hiện như một cái bóng. Không ai thấy hắn vô bằng cách nào. Không ai nghe tiếng động nào.
Sáng hôm sau, ông chủ mở két kiểm tra như thường lệ. Bỗng phát hiện thiếu đúng một cọc tiền 1000 đô la Mỹ và chai rượu Whisky bị khui ra vơi mất 1 phần.
Điều kỳ lạ là hàng chục ngàn đô la còn lại vẫn nguyên vẹn trong két sắt. Cửa ngoài khóa kín. Mọi ổ khóa đều y nguyên.
Cảnh sát được mời tới điều tra. Tất cả người làm trong nhà đều bị lấy lời khai nhưng ai cũng có chứng cứ ngoại phạm. Bởi tối hôm đó chính ông chủ là người rời phòng rồi khoá cửa sau cùng.
Kể từ đó, những lời đồn đại bắt đầu râm rang khắp Sài Gòn. Trong quán cà phê, sòng bài, bến xe lam, giới đạo chích… Người ta kể với nhau về một bóng ma mới xuất hiện.
Tại Ty Cảnh sát Đô thành, hồ sơ về hai vụ đột nhập đặt cạnh nhau. Một viên thanh tra gõ điếu thuốc lá xuống gạt tàn:
- Không phải 2 thằng.
- Là 1 thằng.
- Nó đang muốn cho mình biết…
(Đón xem tiếp phần 5-2)

Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 4)
Doanh nhân Lưu Ngọc Long Thanh - người phụ nữ quyền lực của Vietbamboo và dự án mở hãng hàng không tại Việt Nam
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 5)
Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty cổ phần Golden Dragon Corporate quý phái,sang trọng tại lễ ký kết xây dựng dự án bệnh viện
Kiều Nguyễn Phương Duy - Chàng trai nhẹ nhàng nhưng sâu lắng
Lễ công bố Quyết định và trao Giấy chứng nhận kiểm định chất lượng cấp cơ sở giáo dục
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 9)
Doanh nhân hát hội tụ dàn thí sinh đầy tiềm năng
“Nàng tiên cá” đến vương quốc Thái Lan
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 1)