top

Tướng cướp Điềm Khắc Kim (Phần 4-1)

Thứ 2, 08-06-2026 | 07:44:13 admin

Giữa căn nhà nhỏ lợp tôn cũ kỹ là chiếc quan tài gỗ nằm giữa nhà. Khói nhang bay nghi ngút. Tiếng tụng kinh lẫn tiếng khóc ấm ức nấc lên trong căn nhà tối. Bà ngoại Bé Năm đèo ngồi bệt dưới đất, tóc tai rũ rượi, hai mắt sưng húp vì khóc quá nhiều.

Chương 4: ĐIÊN LOẠN

Sau cái sáng cầm phong pháo đứng giữa tiếng nổ đì đùng trước snack-bar để tỏ tình với Linda Diễm, Minh con biến mất khỏi khu Quang Trung mấy ngày liền. Không ai biết nó đi đâu.

Chỉ thấy từ đó trở đi, thằng Minh con không còn ngồi cà phê cóc nhìn Linda Diễm như trước nữa. Nó cũng không còn lảng vảng quanh snack-bar mỗi đêm để chờ thấy bóng con nhỏ bước ra về.

Sau cú sốc đầu đời, Minh con đâm ra hận tình, hận đời. Nó biến thành một con người khác, lầm lì hơn, nguy hiểm hơn. Nó lao theo con đường phạm tội với mục đích kiếm thật nhiều tiền để ngẩng mặt với Linda Diễm.

Những ngày đầu năm 1967, Sài Gòn mang một bầu không khí rất lạ. Người ta vẫn ăn nhậu, vẫn mở nhạc Twist, vẫn chen chúc ngoài quán bar tới gần sáng. Nhưng đâu đó trong không khí nhộn nhịp của Sài Gòn, đã bắt đầu có mùi bất an trước cơn bão lớn.

Ban đêm, còi báo động lâu lâu lại rú lên từng hồi dài nghe lạnh sống lưng. Từ phía phi trường Tân Sơn Nhứt, trực thăng Mỹ quần thảo liên tục trên bầu trời đen kịt. Những luồng đèn pha trắng xanh từ trực thăng lia xuống mấy xóm lao động quanh vành đai phi trường như đang soi tìm thứ gì trong bóng tối.

Trước đồn cảnh sát hay trạm quân cảnh gần khu Ngã năm Chuồng Chó, bao cát được chất cao thêm từng lớp. Nhiều ụ đại liên được trang bị thêm, quay chĩa thẳng nòng ra ngoài lộ. Nhiều lính gác được tập trung hơn, đứng hút thuốc dưới ánh đèn vàng vọt, gương mặt căng cứng, khác hẳn vẻ thong thả hồi trước.

Dân cư quanh khu vực Gò Vấp bắt đầu xì xào với nhau rằng chắc sắp có chuyện lớn. Có người nói Việt Cộng sắp đánh vô Sài Gòn. Có người nói chiến tranh sắp lan tới tận nội đô.

Mấy bà bán cà phê đầu ngỏ xì xào:

— Nghe đâu dưới Hóc Môn chết dữ lắm...

— Tối qua Củ Chi pháo kích nữa đó...

Nhưng kỳ lạ một điều… càng gần chiến tranh, khu snack-bar quanh phi trường lại càng đông nghẹt. Đèn màu vẫn nhấp nháy xanh đỏ mỗi đêm. Tiếng nhạc Rock and Roll vẫn bật rung các vách tôn. Mùi bia Mỹ, mùi thuốc Lucky Strike và dầu thơm đàn bà vẫn phưng phức đầy đường.

Chiến tranh quanh Sài Gòn càng lúc càng dữ. Vùng Hóc Môn Củ Chi diễn ra nhiều đụng độ vô cùng ác liệt. Vì là tuyến đầu, là bàn đạp chiến lược để Quân Giải phóng nhắm vô trung tâm của chính quyền Sài Gòn.

Vì vậy ban đêm từ hướng Hóc Môn, Củ Chi lâu lâu lại vọng về tiếng đại bác ì ùng như sấm dội. Trực thăng Mỹ quần thảo trên trời gần như suốt đêm.

Nhưng ở quanh khu phi trường Tân Sơn Nhứt, chiến tranh lại là thứ làm ra tiền. Tiền Mỹ đổ về như nước, rồi thuốc lá ngoại, bia lon, đồng hồ, vải nylon, thuốc tây,  đồ PX… cũng đổ về.

***

Hồi đó quanh khu vành đai phi trường nổi lên đủ thứ nghề sống bằng chiến tranh. Người thì dắt gái. Người thì bán đồ ăn đêm. Người làm cò đổi đô la. Người bảo kê quán bar. Người chuyên tiêu thụ đồ lính Mỹ tuồn ra ngoài… và có cả người móc túi lính say.

Minh con cũng bu vô cái thế giới đó.

Ban đầu nó chỉ là tên chạy lặt vặt cho mấy tay anh chị lớn hơn. Nó chở hàng, đứng canh, đi đòi tiền thiếu… có khi xách dao đi hù thiên hạ. Nó làm rất được việc.

Đêm xuống, giữa tiếng nhạc Mỹ rung trời ở khu snack-bar, lâu lâu Minh con vẫn đứng hút thuốc một mình ngoài bãi đất trống gần phi trường. Điếu Salem đỏ lòm trên môi. Ánh mắt nó nhìn về phía đèn màu xanh đỏ phía đường Quang Trung.

Chỗ đó có Linda Diễm. Hay đúng hơn… là cái bóng của tuổi thơ nó. Nó nhớ câu nói hôm trước của Linda:

“Hổng có gì hay… nhưng tụi nó có tiền!”

Câu nói đó như nhát dao khứa vô tim nó. Từ nhỏ tới lớn, Minh con chưa từng thấy nhục như vậy. Bởi vậy nó mới lao vô kiếm tiền như con thiêu thân.

Ban ngày, nó theo đám đàn anh ra bến xe lam Ngã năm Chuồng Chó bảo kê.

Bến xe lam Ngã năm Chuồng Chó năm 1967 là nơi giao nhau của 5 con đường. Đường Võ Di Nguy (nay là Nguyễn Kiệm), đường Nguyễn Văn Nghi, Lê Quang Định, Quang Trung và Nguyễn Oanh.

Cái tên dân dã "Chuồng Chó" xuất phát từ việc người Pháp (sau đó là chính quyền Sài Gòn cũ) đã cho thiết lập một trường huấn luyện quân khuyển nằm ngay gần giao lộ (khu vực giáp ranh đường Nguyễn Oanh và Quang Trung ngày nay).

Người dân quen gọi khu vực ngã năm này theo sự xuất hiện của căn cứ huấn luyện đó. Sau này, khi giao lộ mở rộng thêm một nhánh đường mới (đường Phạm Ngũ Lão nối dài), nó trở thành Ngã sáu Gò Vấp như ngày nay.

Hồi đó, xe lam là phương tiện giao thông công cộng bình dân và phổ biến nhất của người dân lao động Sài Gòn. Tại khu vực Ngã năm Chuồng Chó, bến xe lam được hình thành tự phát, sau đó thành một bến trung chuyển lớn.

Xe lam tại đây chủ yếu chạy các tuyến đưa khách từ vùng ven Gò Vấp, Hóc Môn vô trung tâm Sài Gòn hoặc kết nối qua các vùng lân cận như Bình Thạnh, Phú Nhuận.

Khách đi xe lam từ bến Chuồng Chó thường theo lộ trình dọc đường Võ Di Nguy để hướng về ngã tư Phú Nhuận. Rồi từ đó tỏa đi các hướng Chợ Lớn hoặc trung tâm Quận 1. Các tuyến khác chạy dọc đường Quang Trung hướng về phía Hóc Môn hoặc Lê Quang Định và về hướng chợ Bà Chiểu.

Đám tài xế xe lam đứa nào cũng dữ dằn. Áo sơ mi mở banh ngực. Cổ đeo dây chuyền nanh heo cong quắm, miệng ngậm thuốc “bóc lăn se ông già le lưỡi” (thuốc rê). Chạy xe thì giành khách, ép đầu tạt đuôi như muốn ăn tươi nuốt sống nhau. Tuy nhiên, muốn yên ổn làm ăn, tụi nó phải đóng tiền bến. Mà đứng thu tiền bến là Minh con.

Hàng ngày Minh con ngồi ở quán cà phê ngay Ngã năm Chuồng Chó. Trước mặt là ly cà phê đen đậm đặc cùng điếu Salem cháy đỏ trên môi. Gương mặt gầy gò với vết thẹo dài bên má lúc nào cũng lạnh tanh giữ “an ninh” tại bến.

Ban đêm, nó lại chạy qua khu snack-bar làm cò dẫn lính Mỹ chơi bời. Nó biết quán nào có gái đẹp, quán nào có hàng ngon, chỗ nào bán đô la chợ đen. Biết cả đám quân cảnh Mỹ đi tuần lúc mấy giờ để né.

Có đêm gần sáng, Minh con theo ghe xuống tận bến Bình Đông lấy thuốc lá nhập lậu, rồi chở ngược về Gò Vấp bán lại. Minh con lao đầu vô kiếm tiền bất chấp, mong có thật nhiều tiền để Bé Năm đèo không khi dễ.

Nó hận con nhỏ. Hận vì câu nói hôm đó. Hận vì Linda Diễm đã nhìn nó như một thằng nghèo, cù bất cù bơ. Có những đêm chạy chiếc Honda Dame ngang khu snack-bar xóm Chuồng Bò, chỉ cần nghe tiếng con gái cười lanh lảnh bên trong quán là máu trong người Minh con lại nóng ran.

Nó nghiến răng chửi thề rồi gồ ga chạy thẳng. Nhưng chạy chưa được bao xa… nó lại quay đầu. Cứ như thằng điên.

Có đêm gần sáng, sương từ phía phi trường Tân Sơn Nhứt tràn xuống lạnh teo. Đèn màu trước snack-bar đã tắt gần hết. Đường Quang Trung chỉ còn vài chiếc Jeep chạy ngang. Minh con ngồi một mình trên chiếc Honda Dame ngoài đầu lộ. Điếu Salem vẫn cháy đỏ trên môi.

Nó thấy Linda Diễm từ trong quán bước ra tiễn khách. Một gã Mỹ choàng tay qua vai cô rồi dúi tiền vô ngực áo làm Linda bật cười. Minh con quay mặt đi. Hàm răng nghiến chặt tới mức gân quai hàm nổi cộm.

Bàn tay nó bóp mạnh ghi đông xe tới trắng bệch. Trong lòng nó lúc đó vừa đau vừa nhục. Nó muốn lao vô đấm chết thằng Mỹ kia, nhưng rồi lại thấy mình chẳng có tư cách gì. Bởi chính Linda Diễm đã nói:

“Hổng có gì hay… nhưng tụi nó có tiền!”.

Và cũng từ ngày đó, nó bắt đầu ghét luôn mùi dầu thơm đàn bà. Nó muốn có thật nhiều tiền, nhiều tới mức Linda Diễm phải hối hận vì từng coi thường nó.

***

Nhưng Minh con chưa kịp thực hiện cái ước nguyện đó thì tháng 4 năm 1967, một tin dữ bất ngờ như sét đánh ngang tai đổ xuống xóm Chuồng Bò.

Trời sáng Sài Gòn đang oi nồng khó chịu. Ngoài quán cà phê cóc đầu lộ Ngã năm Chuồng Chó, đám tài xế xe lam đang ngồi hút thuốc “bóc lăn se” (thuốc rê), đọc báo và bàn tán om sòm chuyện chiến sự vừa qua.

Mấy tờ nhật trình còn thơm mùi mực in được chuyền tay nhau. Có thằng bỗng chửi thề:

— Má… tụi Mỹ sao ác dữ!

Minh con đang ngồi dựa lưng trên ghế bố, điếu Salem vẫn dính trên môi. Nó lừ lừ vói tay lấy tờ báo. Vừa liếc qua hàng tít lớn rồi nhìn xuống mặt nạn nhân, mặt nó lập tức cứng đờ.

“Một cô gái điếm khoảng 18 tuổi bị một toán lính Mỹ thay nhau hãm hiếp, lột truồng vứt xác ngoài bãi rác ở Gò Vấp”.

Bên dưới còn có mấy dòng mô tả ngắn ngủi về cô gái làm tiếp viên tên Linda Diễm, khu snack-bar quanh phi trường Tân Sơn Nhứt.

Tờ báo trên tay Minh con run lên bần bật. Nó đọc lại từng chữ, rồi đọc thêm lần nữa. Trong đầu nó lúc đó như tê dại, điếu thuốc trên môi rớt xuống lúc nào không hay.

— Con nhỏ nào vậy?

Minh con không trả lời. Một linh cảm lạnh ngắt đã bóp chặt tim nó. Nó chụp nguyên xấp báo quăng xuống đất rồi lao ra ngoài như thằng điên. Chiếc Honda Dame nổ máy rú ga chát chúa, phóng bạt mạng về hướng Hạnh Thông Tây.

Đường Quang Trung buổi sáng đầy bụi đỏ. Xe Jeep quân sự, xe GMC và xe lam chen chúc ngoài lộ. Tiếng còi xe, tiếng lính tráng chửi nhau, tiếng nhạc từ mấy snack-bar chưa tắt hẳn hòa thành thứ âm thanh hỗn loạn quen thuộc của vùng ven phi trường.

Nhưng Minh con không còn nghe gì nữa. Gió tạt phần phật vô mặt. Chiếc Honda Dame lao đi như muốn bay khỏi mặt đường. Trong đầu nó chỉ hiện lên duy nhất hình ảnh con Bé Năm đèo tóc vàng hoe năm nào, đang cười bịt tai giữa xác pháo đỏ.

Nó vừa chạy vừa lẩm bẩm:

— Không phải nó… không phải nó đâu…

Nhưng càng tới gần xóm Chuồng Bò, tim nó càng chìm xuống. Từ đầu đường đã thấy đám đông đứng tụm năm tụm ba. Mấy bà đàn bà hàng xóm đứng lau nước mắt.

Không khí nặng như chì. Chiếc Honda Dame thắng gấp ngay đầu xóm làm bụi đỏ tung mù. Minh con lao xuống xe. Nó chen mạnh qua đám đông, rồi khựng lại.

Giữa căn nhà nhỏ lợp tôn cũ kỹ là chiếc quan tài gỗ nằm giữa nhà. Khói nhang bay nghi ngút. Tiếng tụng kinh lẫn tiếng khóc ấm ức nấc lên trong căn nhà tối. Bà ngoại Bé Năm đèo ngồi bệt dưới đất, tóc tai rũ rượi, hai mắt sưng húp vì khóc quá nhiều.

Còn Linda Diễm… hay con Bé Năm đèo năm nào… đang nằm im lặng trong cỗ quan tài đã đậy nắp kín bưng. Minh con đứng chết trân trước tấm hình trước đầu quan tài. Nó không bước nổi thêm bước nào nữa. Cả người như bị ai rút hết xương.

Trong đầu nó bỗng hiện lại cái buổi sáng con nhỏ đứng giữa khói pháo hôm nó tỏ tình, nước mắt lưng tròng nhìn nó bước đi… Rồi cái dáng chân đất chạy giữa xóm Chuồng Bò... Rồi tiếng cười rổn rảng hồi hai đứa đi lụm pháo lép năm nào...

Mọi thứ quay cuồng như cơn ác mộng. Nhưng bây giờ… con Bé Năm đèo thật sự chết rồi. Bị người ta sử dụng như một món đồ chơi rẻ tiền giữa cái thế giới chiến tranh này.

Bàn tay Minh con run lên dữ dội. Nó muốn gào lên. Muốn đập phá. Muốn giết ai đó. Nhưng cổ họng nghẹn cứng. Không phát ra nổi một tiếng. Chỉ có đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vô cỗ quan tài như kẻ mất hồn.

Mối tình đầu câm lặng của thằng Minh con kết thúc quá sớm. Không có một lời tỏ tình tử tế, không có nắm tay, không có ôm ắp hay lời hứa hẹn nào hết. Chỉ có xác pháo đỏ và khói nhang. Và một cỗ quan tài đóng nắp giữa xóm Chuồng Bò nghèo xác xơ...

Huỳnh Minh Đức

BÌNH LUẬN & CHIA SẺ

Đang tải bình luận,....

Đọc thêm

Thứ 5 | 05/10/2023 | Lượt xem: 1408 | Tác giả: admin

Ngày 3/10, dàn hoa hậu từ khắp thế giới đã tới Hà Nội, bắt đầu hành trình chinh phục ngôi vị cao nhất Miss Grand International 2023.

Ngày 3/10, dàn hoa hậu từ khắp thế giới đã tới...

Thứ 5 | 07/09/2017 | Lượt xem: 2735 | Tác giả: admin

“Tôi thật sự xúc động và cảm ơn các anh, chị nghệ sĩ luôn sẵn sàng đồng hành cùng tôi các chương trình từ thiện. Đó là điều tôi cảm thấy hạnh phúc được các anh, chị nghệ sĩ hổ trợ hết mình trong đêm diễn” - nhạc sĩ Khang Điền chia sẻ.

“Tôi thật sự xúc động và cảm ơn các anh, chị...

Thứ 6 | 10/05/2019 | Lượt xem: 2075 | Tác giả: Admin1

Đội bóng thuộc khu vực Nam Á Ấn Độ vừa có thay đổi lớn ở băng ghế huấn luyện với việc mời cựu danh thủ Igor Stimac (Croatia) thuộc thế hệ vàng tại World Cup 1998, làm thuyền trưởng chơi tại King’s Cup tới đây tại Thái Lan.

Đội bóng thuộc khu vực Nam Á Ấn Độ vừa có thay đổi...

Thứ 4 | 11/05/2022 | Lượt xem: 1513 | Tác giả: admin

Hôm nay 11/5, SEA Games 31 tiếp tục diễn ra với nhiều môn thi đấu hấp dẫn. Gửi đến bạn đọc toàn bộ lịch thi đấu SEA Games 31 ngày hôm nay.

Hôm nay 11/5, SEA Games 31 tiếp tục diễn ra với nhiều môn...

Thứ 3 | 11/11/2025 | Lượt xem: 1046 | Tác giả: admin

Trong cuộc đời này, có những con người sinh ra như để trải qua những điều phi thường — họ đi, ngã, đứng dậy, lại đi, như ngọn sóng không chịu yên trên mặt biển số phận.

Trong cuộc đời này, có những con người sinh ra như để trải...

Thứ 6 | 20/04/2018 | Lượt xem: 1958 | Tác giả: Mai Khánh

Sau cuộc thi Nữ Hoàng Sắc Đẹp Doanh Nhân tại Hàn Quốc, vừa trở về Việt Nam, người đẹp áo dài Quỳnh Như được NTK Tommy Nguyễn mời tham gia chương trình Angel Night 2018.

Sau cuộc thi Nữ Hoàng Sắc Đẹp Doanh Nhân tại...

Thứ 3 | 12/09/2017 | Lượt xem: 2535 | Tác giả: admin

Sớm phát hiện năng khiếu diễn xuất, cô gái sinh năm 1992 Nguyễn Thị Thủy Tiên (SBD 217) đã tham gia các hoạt động văn nghệ của trường ngay khi còn là một cô bé trung học.

Sớm phát hiện năng khiếu diễn xuất, cô gái sinh năm...

Chủ nhật | 18/01/2026 | Lượt xem: 5153 | Tác giả: admin

Trời vẫn còn âm u. Mây thấp, nặng trĩu, như ép sát xuống mái nhà. Đường phố quanh Dinh Độc Lập đã vắng tanh. Những hàng me im lìm, lá còn đọng nước mưa từ đêm trước. Không khí căng cứng đến mức người ta có thể nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ trong các phòng gác.

Trời vẫn còn âm u. Mây thấp, nặng trĩu, như ép...

Thứ 6 | 22/09/2017 | Lượt xem: 3667 | Tác giả: admin

Âu Mai Thảo là cái tên thứ hai được đạo diễn Thanh Quỳnh và Ban giám khảo ưu ái đặt cách bước thẳng vào chung kết cuộc thi ‘Gương mặt sân khấu điện ảnh triển vọng 2017’ diễn ra trung tuần tháng 12 tại TP.HCM.

Âu Mai Thảo là cái tên thứ hai được đạo diễn...

Thứ 3 | 18/11/2025 | Lượt xem: 1359 | Tác giả: admin

Trong lịch sử của những đô thị phồn hoa pha lẫn mục ruỗng, bao giờ cũng tồn tại những con người kỳ dị – những kẻ lớn lên từ bóng tối, trưởng thành bằng máu và trở thành huyền thoại bằng những lời đồn dai dẳng đến mức vượt cả cái chết - Đại Cathay là một trong những cái tên ấy.

Trong lịch sử của những đô thị phồn hoa pha lẫn mục ruỗng, bao giờ...