top

Tướng cướp Điềm Khắc Kim (phần 3)

Thứ 5, 04-06-2026 | 07:31:34 admin

Lì lợm với thiên hạ là vậy nhưng trước Bé Năm đèo, hay nói đúng hơn là Linda Diễm, Minh con lại trở thành một thằng đàn ông vụng về, nhát hích.

Chương 3: MỐI TÌNH ĐẦU CÂM NÍN

Những năm ông Kalon Rim còn chưa bỏ đi, căn nhà cuối xóm Chuồng Bò gần như ngày nào cũng có tiếng chửi, tiếng roi quất và tiếng trẻ con la khóc.

Buổi chiều Gò Vấp hôm đó oi nồng. Nắng hắt xuống mái tôn nóng hầm hập, làm không khí trong căn nhà nhỏ bức bối muốn nghẹt thở. Gió từ phía đồng cỏ quanh phi trường Tân Sơn Nhứt thổi qua chỉ mang thêm mùi bùn non và mùi cống rãnh ngai ngái.

Minh con đứng ép sát vô vách. Người nó gầy nhẳng. Cái áo sơ mi cũ bạc màu dính đầy đất đỏ. Một bên khóe miệng bầm tím vì đánh nhau ngoài chợ hồi sáng. Hai cánh tay đen đúa đầy vết trầy.

Ông Kalon Rim đứng giữa nhà. Bộ đồ lính cũ sờn vai còn chưa kịp thay. Gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ, càng lúc càng dữ tợn hơn dưới buổi chiều oi bức.

Tiếng dây nịt da quất xuống nghe “chát” một cái khô khốc. Mấy đứa nhỏ trong nhà giật mình co rúm vô góc. Minh con không khóc. Nó chỉ cúi gằm mặt, hai hàm răng nghiến chặt tới nổi gân quai hàm.

Bên ngoài, xóm Chuồng Bò vẫn lao xao tiếng người đi chợ chiều. Tiếng xe lam ngoài đường Quang Trung lâu lâu lại vọng vô phành phạch. Vài con chó hoang đang bới rác đầu hẻm, vừa cào cấu vừa sủa vu vơ trong nắng muộn.

Ngay lúc đó, bên vách tôn chợt có tiếng sột soạt. Một khe hở bị cạy ra. Con Bé Năm hàng xóm thò mặt vô nhìn. Con nhỏ trạc tuổi Minh, người nhỏ thó, tóc cột hai chùm, đôi mắt đen láy lúc nào cũng láu lỉnh.

Dân trong xóm Chuồng Bò hồi đó nhìn cái dáng, cái tật rồi đặt đại một cái tên mà kêu riết thành quen miệng. Thằng Minh người nhỏ xíu được gọi là Minh con. Còn con nhỏ hàng xóm tên Bé Năm thì bị tụi trong xóm chọc là Bé Năm đèo.

“Đèo” ở đây vì người nó lép kẹp, ốm nhách, nhỏ xíu. Hai đứa đứng cạnh nhau nhìn y như hai trái dưa leo đèo được trồng trên đất khô cằn còn bị ong chích. Nhưng ở xóm Chuồng Bò, gầy ốm không phải là chuyện lạ. Con nít trong xóm đứa nào cũng thiếu ăn, bụng lép kẹp, mắt vàng khè, chân tay đầy ghẻ lở.

Bé Năm đèo sống với bà ngoại trong căn chòi mé bãi cỏ sau xóm. Má nó bỏ đi từ hồi nó còn nhỏ xíu. Nghe đâu theo một gánh hát nào đó miệt dưới Bến Lức rồi biệt tăm luôn. Còn cha nó thì chẳng ai biết là ai.

Ban ngày nó phụ người ta lặt rau muống, mót ve chai hay ngồi bán thuốc lá lẻ ngoài đầu chợ. Tối tới lại xách thùng đi lấy nước về cho bà ngoại nấu cơm.

Mỗi lần thấy Minh con bị ông Rim đánh là nó lại mon men qua cạy vách nhìn vô. Có bữa thấy Minh bị treo ngược lên xà nhà, con nhỏ đứng ngoài che miệng cười rút rít.

Bị trêu chọc nên Minh con tức lắm. Nó rắp tâm tìm cách trả đũa.  

Hồi đó, xóm Chuồng Bò Hạnh Thông Tây còn nổi tiếng với nghề làm pháo gia truyền. Gần Tết hay tới mùa cưới hỏi, gần như nhà nào cũng bày mâm quấn pháo trước hiên, nên quanh năm xóm cứ đầy những tiếng nổ đì đùng.

Những cuộn giấy đỏ trải dài trên nền đất. Thuốc pháo đựng trong mấy cái thau nhôm cũ. Người lớn ngồi cặm cụi nhồi thuốc, se dây, cuốn từng dây pháo dài ngoằng. Mùi thuốc pháo hăng hắc lúc nào cũng bay lẫn trong gió.

Không có tiền mua, mỗi lần trong xóm có đám cưới đốt pháo, tụi nhỏ trong xóm bu lại. Chờ những dây pháo gần tàn là nhào vô giành mấy viên pháo lép. Minh con là thằng gan nhất đám nên nó giành nhiều pháo lép nhất. Nó để dành… chờ con Bé Năm đèo đi ngang để “khủng bố”…

“ĐÙNG!”

Tiếng nổ vang sát bên chân làm Bé Năm đèo giật bắn người, la thất thanh. Cái thùng nước rớt xuống đất, đổ lênh láng. Con nhỏ la oai oái. Minh con ngồi trên thùng gỗ ôm bụng cười ngặt nghẽo. Lần đầu tiên sau nhiều ngày bị chọc quê, nó mới thấy hả cơn giận trong bụng.

Ban đầu, Bé Năm đèo sợ khóc thét lên. Sau, nó lại ton ton chạy theo Minh con nhặt pháo, miệng cười rổn rảng trong khi mắt nhắm tịt và hai ngón tay thì bịt chặt hai tai.

Lâu dần thành quen, hai quả dưa chuột đẹt bị ong chích phải lòng nhau lúc nào không biết…

Những ngày Minh con bị bắt ở tù, được thả rồi lại bị bắt vô tù rồi lại được trở về đời, xóm Chuồng Bò Hạnh Thông cũng có nhiều thay đổi. Nhất là cô bạn gái ngày xưa ở tuổi bé con bây giờ cũng đã lớn phổng phao.

Mái tóc đỏ quạch ngày xưa nay đã mượt mà. Nước da đen đúa, sần sùi cũng trở nên mịn màng. Nó trở thành hoa khôi của cái xóm chơi bời bát nháo.

***

Cuối năm 1967, chiến tranh bắt đầu lan rộng khắp miền Nam Việt Nam do Mỹ ồ ạt đổ quân vô. Xe GMC, xe Jeep sơn màu xanh lính chạy rầm rập ngoài đường Quang Trung từ sáng tới tối.

Từng đoàn lính Mỹ cao lớn, da trắng đỏ au, tóc vàng hoe đi nghênh ngang ngoài đường. Có đứa miệng nhai kẹo cao su tóp tép, tay cầm lon bia, mắt láo liên nhìn đám con gái đứng bên đường.

Từ phía phi trường Tân Sơn Nhứt, tiếng trực thăng quần thảo suốt ngày đêm. Máy bay vận tải gầm rú trên đầu làm mái tôn xóm Chuồng Bò rung bần bật. Ban đêm, bầu trời phía sân bay sáng rực ánh đèn pha và pháo sáng, khác hẳn cái thời tối om chỉ có đèn dầu leo lét năm nào.

Cùng với lính Mỹ, tiền bạc cũng bắt đầu đổ về. Xóm Hạnh Thông Tây thay đổi thấy rõ để hứng những tháng lương của lính Mỹ và bán đi những gì có thể bán.

Những bãi cỏ hoang ngày trước lần lượt bị cất lên quán nhậu, tiệm hớt tóc Mỹ, phòng trà, quán bia ôm rồi snack-bar. Mấy căn nhà lá xiêu vẹo ngoài mặt lộ được sửa sang lại, treo bảng đèn màu nhấp nháy xanh đỏ mỗi khi trời tối.

Đêm xuống, đường Quang Trung không còn tối đen như trước nữa. Tiếng nhạc Mỹ từ mấy quán bar bật ầm ĩ. Tiếng guitare điện, tiếng trống dồn dập hòa với tiếng xe Jeep, tiếng lính Mỹ cười hô hố và mùi bia rượu, nước hoa rẻ tiền bay đặc cả con đường.

Đám con gái trong xóm bắt đầu bỏ áo bà ba, chuyển sang mặc váy ngắn, đánh son đỏ chót, đi guốc cao gót lóc cóc ngoài đường. Có đứa mới tháng trước còn bán rau ngoài chợ, tháng sau đã thấy ngồi trong snack-bar ôm cổ lính Mỹ cười ngặt nghẽo.

Người lớn trong xóm nhìn mà lắc đầu:

— Thôi hết biết...

Nhưng rồi chính họ cũng bị đồng tiền kéo đi. Bởi ở cái xóm nghèo đó, một đêm ngồi bàn với lính Mỹ đôi khi kiếm được nhiều hơn cả tháng bán bánh mì ngoài chợ.

Minh con lúc này cũng đã khác xưa. Nó không còn là thằng nhóc chạy rong ngoài đường nữa. Sau những lần ra vô khám đường, nó bắt đầu quen biết đủ hạng người trong vùng. Từ dân ma cô, bảo kê, tài xế xe lam cho tới đám chuyên dắt gái cho lính Mỹ, ai cũng quen mặt nó.

Ban đêm, Minh con hay đứng hút thuốc ngoài đầu lộ nhìn dòng xe quân sự chạy qua. Ánh đèn neon xanh đỏ hắt lên gương mặt gầy và đôi mắt lúc nào cũng láo liên tính toán.

Mấy thằng giang hồ trong vùng bắt đầu đổi đời. Có đứa mua được Honda Dame. Có đứa đeo đồng hồ vàng, hút Salem thay thuốc rê. Có thằng còn cất được nhà lầu chỉ sau vài năm dính vô mấy quán bar và dắt gái cho lính Mỹ.

Còn Bé Năm đèo… cũng bắt đầu bị cái thế giới mới đó lôi kéo. Mỗi lần con nhỏ đi ngang mấy snack-bar ngoài đường lộ, đám đàn bà phấn son ngồi trong quán thường liếc mắt nhìn theo rồi chậc lưỡi.

Bởi giữa cái xóm bụi bặm đầy khói thuốc và bùn đất đó, Bé Năm đèo đang lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp.

Dù chưa phải thiên nga, nhưng Bé Năm đèo cũng không còn là con vịt trời xấu xí ngày nào nữa. Cái xóm Chuồng Bò bụi bặm năm xưa giờ bắt đầu thay da đổi thịt theo đồng đô la Mỹ. Và con Bé Năm đèo cũng bị cuốn theo cái dòng xoáy đó.

Mái tóc đỏ quạch vì nắng ngày nào giờ được uốn phồng kiểu con gái Sài Gòn. Nó biết đánh phấn. Biết tô son. Biết mặc mấy cái váy ôm sát người mua lại từ đám tiếp viên cũ ngoài snack-bar.

Đôi chân gầy tong teo hồi nhỏ giờ thon tròn, trắng lên nhờ bôi phấn thơm Mỹ. Mỗi lần chiều xuống, nó đi ngang đầu lộ là mấy thằng con trai trong xóm đứng nhìn theo không chớp mắt.

Có đứa huýt sáo. Có đứa chậc lưỡi:

— Con Năm giờ ngon quá...

Nhưng Bé Năm đèo không còn quay lại cười rổn rảng như hồi còn đi nhặt pháo lép với Minh con nữa. Nó bước đi nghiêm nghị hơn, lạnh lùng hơn.

Minh con nhìn thấy tất cả. Nó đứng ngoài quán cà phê cóc đầu đường Quang Trung, điếu Salem cháy đỏ trên môi. Ánh đèn neon xanh đỏ từ mấy snack-bar hắt xuống mặt đường loang lổ nước mưa.

Rồi nó thấy Bé Năm đèo bước xuống từ chiếc xe jeep quân sự. Con nhỏ mặc cái váy ngắn cũn cỡn. Áo thì bó sát người. Mùi nước hoa thơm nồng bay theo gió. Một thằng Mỹ cao lớn đi phía sau vừa cười vừa choàng tay qua lưng nó.

Minh con đứng chết lặng. Trong đầu nó, hình ảnh con nhỏ tóc vàng quạch năm nào, bị pháo nổ hù tới té ngửa bỗng hiện về rất rõ. Vậy mà bây giờ... người ta đã gọi nó bằng cái tên khác. Linda Diễm!

Một cái tên lai Tây bóng bẩy, nghe sang và xa lạ như thuộc về một thế giới khác. Không còn ai gọi nó là Bé Năm đèo nữa.

Snack-bar chỗ Linda Diễm làm nằm gần khu lính Mỹ hay lui tới. Đêm nào cũng sáng rực đèn màu. Tiếng nhạc Twist, Rock and Roll và tiếng cười hô hố của lính Mỹ vang tràn ra tận ngoài lộ.

Khói thuốc Lucky Strike, rồi mùi bia, mùi nước hoa đàn bà và mùi xác pháo ngoài đường trộn lẫn thành thứ không khí rất riêng của xóm Chuồng Bò thời chiến.

Linda Diễm ngồi lọt thỏm giữa đám lính Mỹ to lớn. Mấy gã da trắng, tay đầy lông, vai bự như hộ pháp cười hô hố, hết sờ lưng rồi sờ mông nó.

Còn Minh con đứng ngoài đường. Nó nhìn qua lớp kính mờ đục của quán bar. Nhìn con nhỏ từng đi chân đất lội bùn với mình giờ đang cười nói, ngả đầu vô vai mấy gã đàn ông ngoại quốc mà lòng nghe bức rức.

Một cảm giác vừa tức, vừa nhục, vừa đau âm ỉ len trong ngực nó.

***

Từ ngày Bé Năm đèo trở thành Linda Diễm, Minh con như biến hẳn thành một con người khác. Nó lì hơn, dữ hơn và liều mạng hơn.

Ban ngày, Minh con vẫn lảng vảng ngoài chợ Hạnh Thông Tây, ngoài bến xe lam hay mấy quán cà phê cóc đầu lộ. Nhưng đêm xuống, nó gần như sống quanh khu snack-bar chỗ Linda Diễm làm việc.

Con đường Quang Trung lúc đó không còn giống cái lộ bụi đỏ năm nào nữa. Đèn màu xanh đỏ treo trước quán nhấp nháy suốt đêm. Tiếng nhạc Mỹ xập xình liên hồi. Xe Jeep, GMC nối đuôi nhau chạy rầm rập. Đám lính Mỹ say khướt đi nghênh ngang giữa đường, vừa cười hô hố vừa ôm eo mấy em tiếp viên váy ngắn.

Minh con đứng trong bóng tối, điếu Salem cháy đỏ trên môi. Gương mặt gầy gò chìm nửa sáng nửa tối dưới ánh đèn neon. Nó nhìn Linda Diễm cười với người khác mà trong lòng đau nhói như có kiến lửa cắn.

Thứ tình cảm đầu đời của thằng bụi đời không biết nói ngọt, không biết tặng hoa, cũng không biết tỏ tình với người mình thương dù chỉ một lời. Để rồi cái thứ tình cảm đó đã biến thành những cơn điên âm ỉ.

Rồi nó đánh nhau bắt đầu nhiều hơn. Ban đầu chỉ là mấy cú va chạm với đám du đãng quanh xóm. Có thằng lỡ miệng:

— Con Linda giờ đâu còn nhớ mày!

Nó không nói câu nào. Chỉ bước tới đấm thẳng vô mặt thằng kia.

“Bốp!”

Chiếc ghế xếp ngã chỏng chơ. Ly cà phê đổ tung tóe. Rồi mấy thằng bụi đời khác trong quán cũng nhào vô hỗn chiến. Dao bấm lóe lên dưới ánh đèn đường. Tiếng chửi thề vang cả góc lộ.

Minh con đánh kiểu liều mạng. Người nó nhỏ nhưng lì đòn như chó hoang. Bị đánh té rồi vẫn bò dậy đánh tiếp. Dù đầu bị đập chảy máu mà miệng vẫn cười khùng khục. Đám du đãng bắt đầu ngán nó.

Nhưng điều khiến người ta “nể” Minh con nhất… là nó dám đụng với cả lính.

Thời đó dân bụi đời nào gặp lính Mỹ hay lính Đại Hàn cũng né. Không chỉ vì tụi lính đông và khỏe, mà vì sau lưng chúng là súng ống là quân cảnh. Riêng Minh con thì không. Chỉ cần thấy Linda Diễm bị thằng lính nào kéo mạnh tay hay ôm eo quá trớn là máu trong người nó nổi lên…

Tại dãy snack-bar đầu lộ, trời oi bức muốn ngạt thở, kèm thêm tiếng nhạc Twist bật chát chúa. Linda Diễm bị một gã lính Mỹ say rượu ôm cứng ngoài cửa quán.

Cô nàng gượng gạo đẩy ra:

— Thôi… vô trong đi...

Nhưng gã lính vẫn kéo nó sát vô người, miệng quăng ra một tràng tiếng Anh dài thòn. Minh con đứng phía bên kia đường nhìn thấy hết. Điếu thuốc trên môi nó rơi xuống đất lúc nào không hay.

Rồi nó băng ngang qua dòng xe Jeep đang chạy, lao thẳng tới.

“Bốp!”

Một cú đấm bất ngờ giáng vô quai hàm gã lính Mỹ. Không ai tin một thằng Việt Nam gầy nhom như Minh con lại dám tay bo với lính Mỹ giữa khu ăn chơi đầy quân cảnh.

Gã lính Mỹ loạng choạng rồi nổi điên. Hắn gầm lên rồi lao vô túm cổ Minh con quăng mạnh xuống đường. Nhưng Minh con vẫn bật dậy, quơ ghế đánh trả. Nó đấm, đá rồi cắn cả tay đối phương như thú hoang bị dồn tới đường cùng.

Đám lính Mỹ trong quán ùa ra. Tiếng chai bia bể loảng xoảng. Tiếng người la hét náo loạn cả góc đường Quang Trung. Linda Diễm đứng chết trân giữa ánh đèn màu nhấp nháy.

Gương mặt nó tái mét. Lần đầu tiên sau bao năm… nó thấy thằng Minh con sao “anh hùng”. Vẫn là thằng nhỏ thót, từng giành pháo lép để hù mình, vẫn cái thằng lì lợm, ngang tàng nhưng có chút gì đó rất oai phong… làm nó nể.

Từ sau vụ đánh lộn với lính Mỹ trước cửa snack-bar, cái tên Minh con bắt đầu nổi hơn trong vùng Hạnh Thông Tây.

Ban đầu người ta chỉ coi nó là thằng bụi đời lì lợm, chuyên đi theo đám du đãng làm ba cái chuyện vặt vãnh. Nhưng rồi thiên hạ bắt đầu truyền miệng nhau về một thằng nhóc, người nhỏ thót mà dám đấm cả lính Mỹ giữa khu ăn chơi.

Ở cái vùng ven Sài Gòn thời chiến, chuyện đó không khác gì tự kiếm cái chết. Nhưng Minh con lại càng lúc càng bất cần…

***

Đêm nào ở khu snack-bar ngoài đường Quang Trung cũng sáng rực đèn màu. Xe Jeep, GMC, Dodge chở lính nối đuôi chạy vô. Từ Biệt Động Quân, Thủy Quân Lục Chiến, lính Dù cho tới lính Bộ binh… đủ mọi sắc lính lai rai kéo tới xóm Chuồng Bò để ăn nhậu, kiếm đàn bà và xả hơi sau những ngày hành quân.

Tiếng nhạc Twist, Rock vang rung mấy vách tôn. Mùi bia Mỹ, mùi thuốc Lucky Strike, mùi nước hoa đàn bà quyện với mùi cống rãnh và bùn đất phân bò, tạo thành thứ không khí vừa phồn hoa vừa bệ rạc.

Lính tới chơi bời họ đi thành từng tóp. Có người còn rất trẻ, mặt non choẹt. Có người nhiều hình xăm, mắt đỏ ngầu vì rượu bia. Họ quăng tiền như giấy.

Lính thời Việt Nam Cộng hòa hoàn toàn được phép xăm mình. Trong quân đội thời kỳ này, hình xăm không bị cấm và mang nhiều nét văn hóa quân ngũ đặc trưng riêng. Tuy nhiên họ thường tuân theo một số mục đích hoặc quy ước nhất định của giới quân nhân.

Họ xăm để nhận dạng y tế. Họ xăm nhóm máu hoặc số quân ngay trên cánh tay để nhân viên quân y có thể truyền máu khẩn cấp ngay trên chiến trường mà không cần mất thời gian thử nghiệm.

Hay nhiều binh sĩ xăm hình biểu tượng của binh chủng mình từng phục vụ hoặc các họa tiết tôn giáo như thánh giá nhằm thể hiện cá tính, tín ngưỡng hay lưu giữ kỷ niệm quân ngũ.

Họ tới khu snack-bar để ăn chơi, để xả hơi. Một đêm có thể xài hết cả tháng lương. Nhưng cũng có những đứa vô xóm chơi xong lại giở trò ăn quịt. Có đứa say quá đập bàn ghế. Có đứa “khều móc” tiếp viên rồi bỏ chạy. Có nhóm kéo cả tiểu đội vô quậy tưng snack-bar chỉ vì tranh giành đàn bà.

Mỗi lần như vậy, cả khu Chuồng Bò lại náo loạn. Tiếng chai bia bể, tiếng bàn ghế đổ rầm rầm, tiếng chửi thề bằng tiếng Việt lẫn tiếng Anh vang dậy giữa đêm.

Và Minh con gần như lúc nào cũng có mặt trong những trận hỗn chiến đó. Ban đầu nó chỉ lao vô vì Linda Diễm. Nhưng riết rồi… đánh nhau trở thành thứ kích thích ăn sâu vô người.

Có đêm gần sáng, trời Gò Vấp mù sương. Đèn ngoài lộ còn hắt thứ ánh sáng vàng đục xuống mặt đường đầy vỏ chai và đầu thuốc lá. Một nhóm lính Dù say khướt kéo vô snack-bar rồi nhất quyết không chịu trả tiền. Họ vừa cười hô hố vừa hất bia vô mặt mấy cô tiếp viên.

Đúng lúc đó Minh con từ ngoài bước vô. Nó mặc cái sơ mi đen bạc màu, cổ áo mở bung, điếu Salem dính trên môi. Gương mặt nó gầy và lì dưới ánh đèn neon xanh đỏ.

Nó nhìn nhóm lính một hồi rồi chậm rãi nói:

— Chơi sao không trả tiền.

Mấy gã lính quay lại nhìn thằng nhóc nhỏ con trước mặt rồi phá lên cười. Một thằng chỉ tay vô mặt Minh con:

— Mày là cái thá gì?

Minh con không trả lời. Nó chụp ngay chai bia trên bàn quật thẳng vô đầu đối phương.

“Choảng!”

Tiếng thủy tinh bể vang chát chúa. Rồi cả quán nổ tung. Đánh nhau tay không cũng có mà bằng gậy gộc, gạch đá, dao búa cũng có...

Sau đêm đó, cái tên Minh con bắt đầu lan nhanh hơn trong giới bụi đời vùng Chuồng Bò Hạnh Thông Tây – Xóm Cháy ngã ba Chú Ía – Ngã năm Chuồng Chó - Vành đai phi trường Tân Sơn Nhứt.

Người ta không còn nhớ nhiều tới thằng nhóc bán bánh mì từng bị hất cần xé giữa chợ Hạnh Thông Tây năm nào nữa. Thằng nhỏ gầy gò hay cúi đầu nhịn nhục đó coi như đã chết từ lâu rồi.

Thay vô đó là một thằng Minh con ma cô lầm lì, ánh mắt lúc nào cũng đục ngầu và lạnh băng. Ánh mắt đó như lưỡi dao sắc lạnh được rút ra từ lưng quần.

Trên má trái nó bây giờ có thêm một vết thẹo dài cỡ hai lóng tay. Vết đó bị rạch trong một trận hỗn chiến bằng dao xếp với đám du đãng ngoài ngã năm Chuồng Chó…

Đêm đó trời mưa lớn. Nước ngoài lộ chảy đen ngòm. Ánh đèn xe Jeep quét qua mặt đường loang loáng. Đám thanh niên hai bên lao vô nhau bằng đủ thứ có trong tay. Gậy gộc, ghế gỗ, vỏ chai bia và dao bấm.

Một nhát dao sượt ngang làm máu từ mặt Minh con phun nóng hổi xuống cổ áo. Người ta tưởng nó bỏ chạy. Nhưng không. Nó lấy tay quệt máu rồi lao ngược vô lại.

Sau trận đó, vết thẹo nằm luôn trên mặt nó như một thương hiệu. Từ đó, nhìn Minh con không còn chút gì của thằng nhóc năm xưa nữa. Mái tóc được hớt ngắn, chải keo dựng cứng. Mắt thì lúc nào cũng láo liên quan sát như thú hoang rình mồi.

Từ Chuồng Bò, Hạnh Thông Tây kéo dài tới xóm Cháy, ngã ba Chú Ía, ngã năm Chuồng Chó… dân giang hồ bắt đầu nhớ mặt nó. Mấy quán cà phê cóc đầu lộ, mấy sòng bài núp sau vựa ve chai hay mấy snack-bar có lính Mỹ lui tới… chỗ nào cũng nghe nhắc tới Minh con.

Hồi đó quanh khu phi trường Tân Sơn Nhứt có nhiều “bến”. Bến xe lam, bến lính Mỹ, bến gái, bến hàng lậu. Mỗi khu đều có đám riêng bảo kê và ăn chia. Muốn làm ăn, muốn dắt gái, muốn bán thuốc, muốn mở sòng… đều phải có người chống lưng.

Và Minh con bắt đầu chen được chân vô cái thế giới đó.

***

Lì lợm với thiên hạ là vậy nhưng trước Bé Năm đèo, hay nói đúng hơn là Linda Diễm, Minh con lại trở thành một thằng đàn ông vụng về, nhát hích.

Nó dám cầm dao lao vô đám du đãng. Dám tay bo với lính Mỹ giữa khu snack-bar đầy quân cảnh. Nhưng suốt bao năm trời… nó vẫn không đủ can đảm để nói được với Linda Diễm một câu tỏ tình đàng hoàng.

Cái thứ tình cảm của Minh con không giống người ta. Nó không biết mua hoa, không biết nói lời ngọt ngào, cũng không biết nắm tay con gái giữa chỗ đông người như đám lính Mỹ ngoài lộ.

Nó chỉ biết lặng lẽ đứng nhìn. Nhìn Linda Diễm đi ngang đầu đường mỗi chiều. Nhìn cô cười với khách. Nhìn cô thay đổi từng ngày dưới ánh đèn màu và mùi nước hoa ngoại quốc.

Rồi từng đêm, nó lại lang thang quanh khu snack-bar như con chó hoang không nhà, chỉ để canh chừng từ xa.

Chỉ có duy nhất một lần…

Đêm đó trời Sài Gòn oi nồng sau cơn mưa chiều. Nước dưới mấy ổ gà ngoài đường Quang Trung còn đọng thành từng vũng đen ngòm, đôi lúc phản chiếu xuống ánh đèn neon xanh đỏ.

Tiếng nhạc Twist từ snack-bar vọng ra chát chúa. Linda Diễm từ trong quán bước ra. Cô ả mặc cái váy ôm màu đen, tóc bới phồng như đi dạ tiệc. Mùi nước hoa thơm nồng bay theo gió.

Đi bên cạnh là một gã lính Mỹ còn trẻ măng. Gã lính cao hơn cô cả cái đầu, tóc vàng hoe, miệng nhai kẹo cao su lép nhép. Gã vừa đi vừa vòng tay qua eo Linda Diễm như ôm một món đồ mới mua được.

Minh con đứng bên kia đường nhìn thấy, tức quá không chịu nổi. Có thứ gì đó nóng ran bốc lên trong ngực nó. Vẫn điếu Salem trên môi cháy đỏ, nó băng ngang qua đường, chặn Linda Diễm lại xỉa xói:

— Mấy thằng lông lá này có gì hay? Sao cô cứ...

Cơn ghen của nó đã bị Linda Diễm cắt ngang nửa chừng:

— Hỏi dzô duyên.

Cô ả liếc Minh con một cái rồi nhếch môi:

— Hổng có gì hay… nhưng tụi nó có tiền!

Câu nói đó như ai lấy búa đập thẳng vô ngực, nó đứng chết trân. Tiếng nhạc ngoài quán vẫn xập xình. Linda Diễm kéo tay gã lính Mỹ bước đi làm Minh con ngơ ngác giữa đường…

Tối đó Minh con gần như thức trắng. Cả đêm nó ngồi ngoài bãi đất hoang sau phi trường Tân Sơn Nhứt hút thuốc liên tục. Gió khuya thổi qua bãi cỏ nghe hun hút. Xa xa, ánh đèn pha từ sân bay quét ngang bầu trời đục mờ khói bụi chiến tranh.

Câu nói của Linda Diễm cứ lặp đi lặp lại trong đầu nó:

“Hổng có gì hay… nhưng tụi nó có tiền!”

Minh con nghiến răng chèo chẹo.

Nó không phục.

Không phục vì mình thua đám lính Mỹ ở đồng tiền. Càng không phục vì con Bé Năm đèo ngày nào bây giờ nhìn nó như nhìn một thằng bụi đời nghèo kiết xác.

***

Sáng hôm sau, Minh con mò tới khu snack-bar từ rất sớm.

Ban ngày mấy  snack-bar ngoài đường Quang Trung nhìn xác xơ hơn ban đêm nhiều. Đèn màu đã tắt. Vỏ chai bia, đầu lọc thuốc lá, giấy báo bay lả tả ngoài đường. Mùi bia đổ và nước cống bốc lên dưới cái nắng oi nồng.

Trong túi quần Minh con đã thủ sẵn một phong pháo dài gần cả thước. Loại pháo hồi nhỏ nó từng đi giành pháo lép với Bé Năm đèo.

Linda Diễm chưa kịp ngạc nhiên trước sự xuất hiện bất ngờ của Minh con. Nó lôi phong pháo ra, cầm trên tay trần, giơ cao rồi rút điếu thuốc trên miệng châm vô ngòi pháo.

“Xẹt…”

Ngòi pháo bén lửa. Trong tích tắc, tiếng nổ vang trời chát chúa.

“ĐÙNG! ĐÙNG! ĐÙNG! ĐÙNG!”

Lửa đỏ tóe tung khắp quán. Tiếng pháo nổ điếc cả màng nhĩ. Khói pháo trắng đục phụt lên mù mịt khiến gái bán bar và khách làng chơi cả Mỹ lẫn Việt được một phen nhốn nháo. Nhưng Linda Diễm thì không.

Cô ả không nhắm mắt, không bịt tai cũng không bỏ chạy. Cô ta cứ đứng ngó trân trân dây pháo nổ điếc màng nhĩ trên tay tên bạn bụi đời.

Tới viên pháo cuối cùng, Minh con bóp đít, búng tung lên trời đúng khi nó vừa phát ra tiếng nổ.

“ĐÙNG!”

Xong nó quay lưng đi thẳng, đi một mạch, không hề nói câu nào. Bỏ lại một Linda Diễm phía sau đang ngây người, chết lặng.

Rồi nước mắt cô ròng ròng trước lời tỏ tình có một không hai của thằng con trai cùng xóm. Cô nhìn theo cái bóng quen thuộc đang xa dần ngoài đường mà cổ họng nghe nghẹn cứng.

Trong đầu cô bỗng hiện về nguyên một trời tuổi nhỏ. Cái thằng Minh con gầy nhẳng ngày xưa đi lụm pháo lép... Rồi hai đứa chân đất chạy giữa con hẻm bùn lầy xóm Chuồng Bò… rồi bịt tai cười rổn rảng…

Ở cái xóm bụi đời đó, tụi nó lớn lên không có áo trắng học trò, chỉ có mùi bùn đất, tiếng chửi thề, tiếng roi da và xác pháo đỏ.

Minh con đã đi mất hút. Chỉ còn xác pháo đỏ nằm vương vãi trên nền snack-bar như một phần tuổi thơ cuối cùng của hai đứa… vừa cháy xong.

Huỳnh Minh Đức

BÌNH LUẬN & CHIA SẺ

Đang tải bình luận,....

Đọc thêm

Thứ 6 | 29/05/2026 | Lượt xem: 954 | Tác giả: admin

Minh con vừa từ một sòng bài nhỏ gần ngã năm Chuồng Chó bước ra. Trong túi nó có ít tiền vừa kiếm được do mấy trò nhóc dẫn mối chia. Không nhiều, nhưng đủ để nó cùng đám bụi đời ăn nhậu vài bữa.

Minh con vừa từ một sòng bài nhỏ gần ngã năm Chuồng...

Thứ 3 | 31/03/2026 | Lượt xem: 998 | Tác giả: admin

Sáng ngày 10 tháng 9 năm 1975, khi Lâm Huê Hồ cùng một số người thân tín đang tập trung trong căn nhà trên đường Trần Thanh Cần để chuẩn bị rời đi, lực lượng công an bất ngờ ập vô kiểm tra.

Sáng ngày 10 tháng 9 năm 1975, khi Lâm...

Thứ 7 | 30/09/2017 | Lượt xem: 2077 | Tác giả: admin

“Không được may mắn như bao bạn bè cùng trang lứa. Ba tôi - người trụ cột gia đình đã ra đi vĩnh viễn vào 27 tết lúc tôi lên 3, cái ngày mà chúng bạn chuẩn bị mặc áo mới", đạo diễn Thanh Quỳnh tâm sự.

“Không được may mắn như bao bạn bè cùng...

Chủ nhật | 15/03/2026 | Lượt xem: 1352 | Tác giả: admin

Ngoài đường, xe xích lô vẫn lộc cộc chạy qua, tiếng người bán hàng vẫn rao vang khắp xóm. Nhưng với Du Khê, năm 1965 gần như trôi qua trong những hành lang tòa án, trong những căn phòng xét xử ngột ngạt và trong những chồng hồ sơ ngày càng dày thêm.

Ngoài đường, xe xích lô vẫn lộc cộc chạy qua, tiếng...

Thứ 3 | 24/09/2019 | Lượt xem: 2471 | Tác giả: banbientap

Theo Báo Người Lao Động đăng ngày 21/9/2019: Ít có nhà văn nữ nào như Bích Ngân, cùng một lúc phát hành cả 3 tập sách. Ta thấy chị là cây bút đa năng, đa tài, có thể sử dụng thành thục nhiều thể loại.

Theo Báo Người Lao Động đăng ngày 21/9/2019: Ít...

Thứ 6 | 20/03/2026 | Lượt xem: 1260 | Tác giả: admin

Những tờ báo còn thơm mùi mực in được bày trên quầy. Người đọc dễ dàng nhìn thấy những dòng tít lớn: “Giao tranh ác liệt tại Pleiku”, “Pháo binh tăng cường tại Kontum”, “Quân đội phản kích mạnh ở vùng Cao nguyên”…

Những tờ báo còn thơm mùi mực in được bày...

Thứ 2 | 07/08/2017 | Lượt xem: 1581 | Tác giả: 0

Sự xuất hiện của đạo diễn Xuân Phước trên hàng ghế nóng của “Micro Vàng mùa thứ 4” sẽ là điểm nhấn đặc biệt cho chương trình. “Tôi là người dẫn chương trình 2017” do Cung Văn Hóa Lao Động tổ chức, đêm chung kết diễn ra vào lúc 19h00 ngày 07.08.2017 tại Cung Văn Hóa Lao Động TP.HCM.

Sự xuất hiện của đạo diễn Xuân Phước trên hàng ghế...

Thứ 2 | 11/09/2017 | Lượt xem: 2607 | Tác giả: admin

Cô Giám đốc điều hành du lịch và khách sạn tại Tp.HCM tiến thẳng vào top 8 cuộc thi ‘Gương mặt điện ảnh triển vọng năm 2017’ đầy ngoạn mục

Cô Giám đốc điều hành du lịch và khách...

Thứ 6 | 13/04/2018 | Lượt xem: 1955 | Tác giả: Mai Khánh

Sau khi phát hành Em Gái Mơ tập 3, Khang Điền đã gặp nhiều biến cố trong cuộc sống. anh chính thức cho phát hành tập 4 với nhiều tình tiết gây cấn, hồi hộp và vui nhộn.

Sau khi phát hành Em Gái Mơ tập 3, Khang Điền...

Chủ nhật | 10/09/2017 | Lượt xem: 7909 | Tác giả: admin

Từ nhỏ dù gia đình khó khăn về tài chính nhưng Phương Huyền đã có niềm đam mê mãnh liệt với lĩnh vực điện ảnh. Với đam mê đó cô gái 9x mơ ước mình sẽ trở thành một diễn viên điện ảnh và diễn viên kịch chuyên nghiệp.

Từ nhỏ dù gia đình khó khăn về tài...