top

Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 11)

Chủ nhật, 18-01-2026 | 16:26:55 admin

Trời vẫn còn âm u. Mây thấp, nặng trĩu, như ép sát xuống mái nhà. Đường phố quanh Dinh Độc Lập đã vắng tanh. Những hàng me im lìm, lá còn đọng nước mưa từ đêm trước. Không khí căng cứng đến mức người ta có thể nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ trong các phòng gác.

Chương 12: Đóng cửa Đại Thế Giới

Tại Dinh Độc Lập, Ngô Đình Diệm nhận được tin báo Bộ Tổng tham mưu bị lực lượng Bình Xuyên của Bảy Viễn pháo kích khi trời còn chưa sáng hẳn. Ông trầm ngâm rất lâu, mặt quay vào vách, không hỏi nhiều, chỉ nói một câu ngắn gọn:

– Họ đã nổ súng trước.

Viên sĩ quan truyền tin nhanh nhảu:

– Dạ thưa Thủ tướng. Bình Xuyên tấn công thẳng vô Bộ Tổng tham mưu.

Lúc này, phía quân Bình Xuyên, Bảy Viễn không dừng lại ở đó. Khi mũi tiến công vô Bộ Tổng tham mưu không đạt kết quả như mong muốn, ông ta lập tức đổi chiến thuật. Lệnh mới được truyền đi trong buổi sáng còn vương mùi khói súng:

– Chuyển pháo. Phóng thẳng vô Dinh Độc Lập.

Mệnh lệnh được lặp lại qua nhiều tầng trung gian, nhưng ngắn gọn, lạnh lùng, không kèm theo bất kỳ lời giải thích nào.

Chỉ vài chục phút sau, những khẩu pháo được kéo ra khỏi vị trí ngụy trang, nòng súng chĩa thẳng về hướng trung tâm Sài Gòn.

Trời vẫn còn âm u. Mây thấp, nặng trĩu, như ép sát xuống mái nhà. Đường phố quanh Dinh Độc Lập đã vắng tanh. Những hàng me im lìm, lá còn đọng nước mưa từ đêm trước. Không khí căng cứng đến mức người ta có thể nghe rõ cả tiếng kim đồng hồ trong các phòng gác.

Tại một vị trí chỉ huy của Bình Xuyên, Bảy Viễn đứng khoanh tay nhìn bản đồ trải trên nắp xe. Tẩu thuốc kẹp khóe miệng đã tắt từ lâu. Một thuộc hạ dè dặt hỏi:

– Thưa anh Bảy… đánh vô Dinh, coi chừng vượt lằn ranh đó anh.

Bảy Viễn không quay lại, chỉ nhếch môi:

– Lằn ranh đã bị họ xóa trước rồi.

Ông ta chậm rãi nói tiếp, giọng khàn nhưng dứt khoát:

– Muốn kết thúc sớm thì phải đánh thẳng vô đầu não. Không trần trừ nữa.

Ở phía bên kia, trong Dinh Độc Lập, Ngô Đình Diệm đứng bên khung cửa sổ cao, nhìn ra khoảng sân còn ướt nước mưa. Tiếng súng lẻ tẻ từ xa vọng lại như những nhát búa gõ đều lên thần kinh. Một sĩ quan tùy viên bước nhanh vô phòng, giọng gấp gáp:

– Thưa Thủ tướng, trinh sát báo cáo Bình Xuyên đang điều pháo hướng về Dinh.

Ngô Đình Diệm quay lại, khuôn mặt không đổi sắc:

– Bao lâu nữa thì tới tầm bắn?

– Có thể… trong vòng một giờ.

Ông gật đầu, giọng trầm và chậm:

– Cho tăng cường phòng thủ. Báo các đơn vị giữ vị trí. Không ai được rút.

Từ những vị trí ém sẵn ở vùng ven và các khu nhà cao tầng chiếm giữ được, pháo cối của Bình Xuyên bắt đầu khai hỏa. Tiếng pháo đầu tiên nổ vang, xé toạc bầu không khí ẩm nặng. Mặt đất rung lên, cửa kính trong Dinh khẽ run bần bật.

Một cột khói đen bốc cao phía hàng rào. Chim chóc bay tán loạn. Rồi sau đó là những quả đạn pháo khác xé gió lao thẳng về trung tâm quyền lực của chính quyền Ngô Đình Diệm.

Đạn pháo tiếp theo rơi gần hơn. Đất đá văng tung tóe. Những người lính Quốc gia cúi rạp sau công sự, siết chặt súng trong tay.

Dinh Độc Lập chìm trong khói bụi và tiếng nổ dồn dập. Nhưng bên trong, bộ máy chỉ huy vẫn vận hành. Điện thoại reo liên hồi. Mệnh lệnh được phát ra ngắn gọn, lạnh lùng, không một chữ thừa.

Cuộc pháo kích không chỉ nhằm gây thiệt hại. Nó là lời tuyên bố cuối cùng của Bảy Viễn: “Tiêu diệt Ngô Đình Diệm”.

Dinh Độc Lập rung lên bần bật khi những quả pháo đầu tiên rơi xuống khuôn viên. Đất đá bắn tung, cây cối gãy đổ. Mái ngói vỡ vụn, mảnh tường bong ra từng mảng. Một viên sĩ quan hô lớn giữa tiếng nổ chát chúa:

– Tất cả xuống hầm!

Bên trong Dinh, đèn điện chập chờn. Tiếng bước chân dồn dập vang lên trên hành lang. Ngô Đình Diệm được đưa xuống khu hầm trú ẩn. Ông vẫn giữ dáng đi thẳng, khuôn mặt căng cứng nhưng không lộ vẻ hoảng loạn.

Một phụ tá thở gấp:

– Thưa Thủ tướng, họ bắn thẳng vô Dinh.

Ngô Đình Diệm gật nhẹ đầu.

Ở bên ngoài, quân Quốc gia lập tức đáp trả. Pháo binh được điều động. Những khẩu đại bác đặt vội vàng trong các công viên, các bãi trống bắt đầu nổ giòn. Mặt đất rung lên theo từng loạt bắn. Cả Sài Gòn như bị xé ra làm đôi bởi tiếng súng, tiếng pháo và khói lửa mịt mù.

Rồi trận chiến không kết thúc trong một sớm một chiều, mà nó kéo dài suốt nhiều ngày liền.

Ban ngày, giao tranh diễn ra giằng co từng khu phố. Ban đêm, tiếng súng lẻ tẻ vẫn nổ rải rác, xen lẫn tiếng rên rỉ của người bị thương. Xe cứu thương hú còi liên hồi, chạy qua những con đường đầy hố đạn. Người dân bồng bế nhau chạy loạn, tay xách nách mang, tìm chỗ trú thân an toàn hơn.

Chợ Bến Thành đóng cửa. Nhiều con đường trung tâm biến thành chiến tuyến. Nhà cửa sập xệ, tường loang lổ vết đạn. Những bảng hiệu từng sáng đèn nay treo lủng lẳng, gió thổi kẽo kẹt nghe lạnh người.

Bên phía Bình Xuyên, quân lính chết không ít. Những tay súng quen đường quen hẻm cũng lần lượt gục xuống trước hỏa lực mạnh hơn của Quân đội Quốc gia.

Ở phía bên kia, quân Quốc gia cũng không khá hơn. Nhiều đơn vị bị ghìm chặt, không tiến lên được.

Nhưng lệnh không cho phép dừng lại. Ngô Đình Diệm quyết đánh tới cùng. Với ông, đây không còn là chuyện giữ ghế Thủ tướng, mà là cuộc thanh toán cuối cùng giữa chính quyền và thế giới ngầm.

Cả hai phe đều tổn thất nặng nề. Máu thấm vô từng góc đường, từng con hẻm. Mùi khói súng trộn lẫn mùi tử khí bao trùm Sài Gòn – Chợ Lớn. Những con đường đông đúc nhất Sài Gòn trở thành đống gạch vụn, nhiều dãy nhà vẫn còn cháy âm ỉ.

Bên kia, khu sòng bài Đại Thế Giới, biểu tượng quyền lực của Bình Xuyên, cũng từng mảng tường lớn sụp xuống giữa tiếng nổ long trời.

Ngoài kia, tiếng súng vẫn chưa dứt. Sài Gòn đã chính thức bước vô những ngày binh lửa. Cuộc đối đầu đã vượt qua ngưỡng chính trị.

Từ rạng sáng 28 tháng 3 năm 1955, mọi chuyện chỉ còn được giải quyết bằng đạn và máu…

Ban đầu, quân Bình Xuyên chiến đấu cực kỳ ngoan cường. Bởi họ am hiểu từng con hẻm, từng mái nhà, từng lối thoát bí mật. Những tay giang hồ quen sống ngoài vòng pháp luật giờ biến thành các tổ chiến đấu liều chết, bám trụ từng thước đất.

Khí tài của họ không hề thua kém. Súng máy, lựu đạn, thậm chí cả đại bác nhẹ đều được sử dụng. Quan trọng hơn cả là tinh thần không còn gì để mất. Với họ, đây không chỉ là cuộc chiến quyền lực, mà là trận đánh sinh tử để giữ lấy thế giới đã nuôi sống mình bao năm.

Cuộc chiến kéo dài sang đầu tháng 4 thì Bình Xuyên tiếp tục tấn công vô thành Cộng Hòa.

Ban đầu quân đội Bình Xuyên giành được không ít lợi thế. Nhưng rồi cán cân dần nghiêng về phía Quân đội Ngô Đình Diệm. Quân của ông Diệm có thứ mà Bình Xuyên không bao giờ có được. Đó là sự hậu thuẫn từ Mỹ.

Cố vấn quân sự Mỹ xuất hiện phía sau chiến tuyến. Họ cung cấp thông tin, cung cấp chiến thuật với trang bị kỹ thuật hiện đại. Pháo binh được điều chỉnh chính xác hơn, không quân yểm trợ từ xa.

Hệ thống chỉ huy dần vận hành nhịp nhàng, kỷ luật thép thay thế lối đánh tự phát của Bình Xuyên.

Từng vị trí trọng yếu của Bình Xuyên lần lượt bị bẻ gãy. Những tay súng quen đánh du kích trong hẻm nhỏ bắt đầu hụt hơi trước sức ép quân sự bài bản. Đạn dược quân Bình Xuyên cạn dần, thương vong chồng chất.

Tới lúc này người ta mới nhận ra. Đây không chỉ là cuộc thanh toán giữa chính quyền và giang hồ, mà là khoảnh khắc một trật tự cũ bị nghiền nát để nhường chỗ cho một trật tự mới.

***

Và trong biển lửa của Sài Gòn – Chợ Lớn năm 1955, cuộc tấn công của Bảy Viễn cùng lực lượng Bình Xuyên được xem như cuộc đảo chính đã bắt đầu bước vô hồi kết.

Thế trận đổi chiều từng ngày, từng giờ. Những chuyến xe chở vũ khí mới liên tục xuất hiện trong các doanh trại của Quân đội Quốc gia. Đạn dược được phát đủ, pháo binh được điều chỉnh lại tọa độ. Các cố vấn quân sự Mỹ không còn đứng phía sau quan sát mà trực tiếp vô bàn tác chiến.

Lệnh truyền xuống nhanh và gọn. Pháo bắn chính xác hơn. Các mũi tiến công không còn tản mác mà siết lại thành gọng kìm. Bình Xuyên, vốn quen đánh đường phố theo kiểu giang hồ, bắt đầu hụt hơi trước một đối phương được tổ chức bài bản.

Trong các con đường trong Chợ Lớn, nhiều toán lính Bình Xuyên tan rã. Có nhóm bỏ súng, trà trộn vô dân chúng chạy loạn. Có nhóm giơ tay đầu hàng khi bị dồn vô ngõ cụt. Những gương mặt từng hùng hổ nay lộ rõ vẻ mệt mỏi và hoang mang.

Một thuộc cấp chạy về báo cáo cho Bảy Viễn:

– Tan nát hết rồi anh Bảy… giữ không nổi nữa.

Bảy Viễn ngồi lặng. Cái tẩu thuốc đặt trên bàn đã nguội lạnh từ lúc nào. Ông ta nhìn ra ngoài cửa sổ, cột khói đen vẫn còn cuộn lên từ phía Chợ Lớn. Sau một hồi lâu, Cọp Rừng Sác thở ra, rệu rã:

– Tới đây là đủ.

Không phải vì hết tiền, cũng không phải vì thiếu súng, mà vì ông ta hiểu, ván này đã thua. Khi đối phương có hậu thuẫn toàn diện, còn mình thì bị cô lập, kéo dài chỉ thêm máu đổ vô ích.

Sau đúng một tuần giao tranh, các đơn vị Nhảy dù Quân đội Quốc gia do Trung tá Đỗ Cao Trí chỉ huy nhanh chóng giành thế áp đảo. Lính dù đổ xuống những vị trí then chốt, đánh thốc vô các ổ đề kháng còn sót lại của Bình Xuyên. Đòn đánh nhanh, mạnh, dứt khoát.

Đáng kể nhất là lực lượng người Nùng thiện chiến của Ngô Đình Diệm. Những người lính mặc quân phục sẫm màu, nước da sạm nắng, di chuyển gọn gàng trong khói lửa. Họ không nói nhiều, chỉ tiến lên theo hiệu lệnh.

Một sĩ quan chỉ tay về phía xa, nơi cây cầu Chữ Y mờ trong khói:

– Tổng hành dinh Bảy Viễn ở đó. Tiến thẳng vô.

Cuộc tiến công diễn ra dữ dội. Đạn bay xé gió. Tiếng nổ dội vang mặt kênh. Chỉ sau vài giờ, tuyến phòng thủ của Bình Xuyên ở khu vực cầu Chữ Y bị xuyên thủng. Tổng hành dinh của Bình Xuyên rơi vô tay Quân đội Quốc gia.

Khi lá cờ của Bình Xuyên bị kéo xuống, Sài Gòn – Chợ Lớn như trút được một hơi thở nặng nề. Rồi tiếng súng thưa dần, sau đó tắt hẳn…

Đợt phản công đó khiến lực lượng Bình Xuyên phải triệt thoái khỏi Sài Gòn - Chợ Lớn, rút thẳng về mật khu Rừng Sác để cố thủ. Sau đó hai bên vẫn giằng co suốt nhiều tháng trời nữa.

Thủ tướng Ngô Đình Diệm quyết định đặt Bảy Viễn và các thuộc cấp của ông ta ra ngoài vòng pháp luật.

Cuộc đảo chính kết thúc không bằng một bản tuyên bố long trọng, mà bằng sự im lặng nặng nề sau khói lửa. Bảy Viễn rút lui khỏi Chợ Lớn, cố thủ trong Rừng Sác, để lại phía sau một đế chế từng làm mưa làm gió, nay sụp đổ chỉ trong vài tháng.

Cuối cùng Sài Gòn cũng bước ra khỏi cơn binh lửa, giờ mình đầy vết thương. Nhưng từ tro tàn đó, một trật tự mới bắt đầu được dựng lên, bằng súng đạn, bằng quyền lực, và bằng những cái giá mà không ai có thể tính hết được.

***

Ngày 21 tháng 5 năm 1955 (tức sau gần 2 tháng Bảy Viễn nổ súng tấn công Ngô Đình Diệm), Sài Gòn bước vô một buổi sáng lặng gió khác thường. Trời không mưa, nhưng không khí vẫn nặng nề như còn vương mùi thuốc súng chưa kịp tan hết.

Những vết đạn trên tường nhà, những mái ngói sứt mẻ dọc các trục đường lớn vẫn còn đó, nhắc người ta nhớ rằng cuộc binh lửa vừa lùi lại chưa lâu.

Tại trụ sở Tòa án Quân sự, lực lượng bảo vệ được tăng cường gấp bội. Lính gác đứng thành từng tốp, súng đeo chéo trước ngực. Người ra vô bị kiểm tra kỹ lưỡng. Không có đám đông hiếu kỳ. Ai cũng hiểu, cái tên Bảy Viễn lúc này đã rất nhạy cảm.

Trong phòng xử án, ghế dành cho bị cáo trống trơn.

Bảy Viễn không có mặt. Ông ta đã rút ra khỏi Sài Gòn, theo đường sông để về mật khu Rừng Sác từ trước đó. Nhưng sự vắng mặt đó không làm giảm tính chất của phiên tòa. Ngược lại, nó khiến không khí càng lạnh hơn.

Chủ tọa gõ búa:

– Phiên tòa quân sự đặc biệt xét xử Lê Văn Viễn cùng các đồng phạm bắt đầu.

Công tố viên đứng dậy, trải tập hồ sơ dày cộm lên bàn. Giọng đọc vang lên rõ ràng từng chữ:

– Bị can Lê Văn Viễn, tức Bảy Viễn, bị truy tố về các tội danh: tổ chức vũ trang trái phép, phá hoại an ninh quốc gia, tấn công cơ quan đầu não của Chính phủ và phản quốc.

Những cái tên quen thuộc trong lực lượng Bình Xuyên lần lượt được xướng lên. Vài người cúi đầu. Vài người khác cố giữ vẻ bình thản, nhưng bàn tay run rẩy đã tố cáo tất cả.

Một bị cáo bị dẫn lên vành móng ngựa. Ánh mắt lạc đi khi nghe câu hỏi đầu tiên:

– Bị cáo có thừa nhận đã nhận lệnh trực tiếp từ Bảy Viễn trong việc pháo kích Dinh Độc Lập hay không?

Hắn im lặng rất lâu. Mồ hôi rịn ra hai bên thái dương. Cuối cùng, giọng hắn khàn đặc:

– Tôi… chỉ làm theo lệnh.

Bên ngoài, nắng bắt đầu lên cao. Những người lính đứng gác đổi ca, ánh mắt vẫn không rời cổng tòa. Không ai nói ra, nhưng tất cả đều hiểu, phiên tòa hôm nay không chỉ để xét xử một con người, mà để đóng lại một chương đẫm máu của Sài Gòn – Chợ Lớn.

Tại Dinh Thủ tướng, Ngô Đình Diệm nhận báo cáo ngắn gọn. Ông đọc xong, gấp giấy lại, đặt ngay ngắn trên bàn. Ngô Đình Nhu đứng đối diện, im lặng.

Một lúc sau, Ngô Đình Diệm nói chậm rãi:

– Ván này coi như xong.

Ngô Đình Nhu nhướng mắt:

– Bảy Viễn vẫn còn đó!

Ông Diệm đứng dậy, bước tới cửa sổ. Ngoài kia, Sài Gòn đang trở lại nhịp sống thường ngày. Xe cộ qua lại, người bán hàng rong lại rao tiếng rao quen thuộc. Bên dưới sự bình yên đó, thế giới ngầm đã bị đánh gãy xương sống, nhưng Tam Hoàng vẫn còn dù đã nằm yên từ lâu.

Phiên tòa kết thúc trong trật tự. Bản án được tuyên nghiêm khắc. Những người còn lại của Bình Xuyên và Tam Hoàng hiểu rằng, thời của họ đã hết.

Với Ngô Đình Diệm, đây không chỉ là một chiến thắng quân sự hay pháp lý. Đó là lời khẳng định quyền lực tối thượng của Quốc gia được thực thi.

***

Ngày 21 tháng 9 năm 1955 (tức sau 4 tháng Bảy Viễn bị tuyên án vắng mặt), Thủ tướng Ngô Đình Diệm chính thức phát lệnh mở Chiến dịch Hoàng Diệu. Mệnh lệnh ngắn gọn, phía sau là quyết tâm kết thúc dứt điểm một lực lượng từng làm mưa làm gió suốt nhiều năm ở Sài Gòn – Chợ Lớn.

Quyền chỉ huy chiến dịch được giao cho Đại tá Dương Văn Minh.

Buổi sáng hôm đó, sương còn phủ dày trên những nhánh sông đổ ra Rừng Sác. Nước triều lên chậm, đục ngầu phù sa. Những chiếc xuồng máy sơn màu ngụy trang lặng lẽ áp sát bờ, động cơ nổ khẽ như cố nén hơi thở.

Trên xuồng, binh sĩ chỉnh lại dây súng, mắt dán vào khoảng rừng đước rậm rạp phía trước, từng che chở cho lực lượng Bình Xuyên.

Rừng Sác không giống bất kỳ chiến trường nào khác. Đó là mê cung của sông rạch, bùn lầy và muỗi mòng. Ban ngày, rừng im lìm đến ngột ngạt. Ban đêm, tiếng nước vỗ, tiếng chim kêu, tiếng côn trùng rã rít khiến người mới tới phải rờn rợn.

Tại sở chỉ huy tiền phương, Đại tá Dương Văn Minh đứng trước bản đồ trải rộng trên bàn gỗ thô. Những con kênh ngoằn ngoèo được đánh dấu bằng bút chì đỏ.

Chiến dịch bắt đầu bằng những mũi tiến quân từ đường sông. Pháo hạm bắn dọn bãi vào những điểm nghi có kho súng và trạm liên lạc. Khói súng trộn với sương sớm, quện lại thành một màn xám dày đặc. Tiếng nổ vọng xa, dội vào lòng rừng rồi tắt lịm như bị nuốt chửng.

Trong rừng, tàn quân Bình Xuyên tản mát thành từng toán nhỏ. Súng đạn thiếu, lương thực cạn, lòng quân bị xao động rất nhiều. Bảy Viễn biết điều đó, nhưng đường thoát đã hẹp dần.

Trong căn chòi dựng vội bên con rạch nhỏ, ông ta ngồi trầm ngâm, tay xoay chén trà nguội. Bên ngoài, tiếng trực thăng vần vũ trên ngọn đước, cánh quạt xé gió nghe như lời cảnh báo không dứt.

Một đàn em bước vô, giọng lo lắng:

– Anh Bảy… quân chính phủ đông lắm. Họ bao vây từ ngoài vô trong.

Bảy Viễn không nhìn lên, cũng không trả lời. Có lẽ ông ta đã có tính toán rồi.

Chiến dịch Hoàng Diệu kéo dài nhiều ngày. Từng cánh rừng bị lục soát. Từng kho súng bị phát hiện. Từng toán Bình Xuyên lần lượt tan rã. Kẻ bị bắt, người ra hàng, số ít liều mạng vượt rừng, vươn ra biển tìm đường thoát thân.

***

Đêm cuối tháng Chín năm 1955, Rừng Sác chìm trong một thứ tĩnh lặng khác thường. Trăng non bị mây che khuất, ánh sáng lờ mờ chỉ đủ soi những vệt nước loang loáng trên mặt sông Nhà Bè. Không còn tiếng súng. Không còn pháo kích. Chỉ còn tiếng côn trùng và mùi bùn mặn quyện trong gió.

Bảy Viễn rời căn chòi sau bao ngày trú ẩn. Ông ta khoác lên chiếc áo sẫm màu, không phù hiệu, không mang theo giấy tờ. Vài người tâm phúc đi sau, mỗi người vác một bao nặng trĩu. Bên trong là vàng thỏi, kim cương và tiền mặt. Đó là những gì còn sót lại của một đế chế vừa sụp đổ.

Chiếc ghe nhỏ chờ sẵn dưới tán đước. Không có động cơ, chỉ có mái chèo, vài người tâm phúc lặng lẽ đưa Bảy Viễn len lõi qua mấy con rạch để ra sông lớn.

Có giọng khàn khàn vì thiếu ngủ:

– Anh Bảy… mình đi luôn sao?

Bảy Viễn nhìn về phía sau. Rừng Sác tối đen, đặc quánh. Nơi đây từng cưu mang, là chỗ ẩn thân an toàn nhất của ông suốt nhiều năm trời. Giọng ông trầm, nhỏ:

– Hết rồi.

Chiếc ghe xuôi theo dòng sông Nhà Bè, rồi chếch sang hướng Đông, men theo sông Lòng Tàu. Nước triều đêm dâng cao, đẩy ghe đi nhanh hơn. Xa xa, ánh đèn tàu biển nhấp nháy như những con mắt lạnh lùng đang quan sát.

Trước rạng sáng, họ tới điểm hẹn ngoài cửa biển. Một tàu lớn hơn chờ sẵn. Không hỏi han, không giấy tờ. Tất cả diễn ra nhanh gọn, đúng kiểu của những cuộc giải thoát đã được sắp đặt từ trước.

Vài ngày sau, Bảy Viễn bước lên phi cơ. Ông ta không ngoái đầu nhìn lại. Sài Gòn, Chợ Lớn, Rừng Sác… tất cả đã nằm ngoài tầm tay.

Người sĩ quan Pháp bắt tay Bảy Viễn:

– Ông đã an toàn. Chúng tôi đưa ông sang Pháp.

Bảy Viễn nhếch môi cười nhạt:

– Xin cảm ơn.

Phi cơ rời đường băng, lao lên bầu trời xám. Dưới cánh máy bay, vùng đất Nam Bộ dần thu nhỏ lại, mờ đi trong sương sớm.

Cùng thời điểm đó, tại Sài Gòn, những báo cáo cuối cùng được chuyển tới Dinh Thủ tướng. Tên Bình Xuyên bị gạch bỏ khỏi danh sách các lực lượng có vũ trang. Những doanh trại bị tiếp quản. Những kho súng bị niêm phong. Những mắt xích còn sót lại nhanh chóng bị tháo dỡ.

Không còn thủ lĩnh. Không còn địa bàn. Không còn nguồn tài chính.

Bình Xuyên sụp đổ hoàn toàn.

Sài Gòn – Chợ Lớn bước qua một ngưỡng cửa mới. Bề ngoài là trật tự, là chính quyền trung ương được củng cố. Nhưng bên dưới, những khoảng trống quyền lực bắt đầu hình thành — báo hiệu những thế lực khác sẽ sớm trồi lên thay thế.

Còn Bảy Viễn, từ một ông trùm giang hồ thao túng cả một vùng đất, giờ trở thành kẻ lưu vong nơi xứ người. Ông ta mang theo ký ức của một thời máu lửa đã khép lại cùng đêm cuối ở Rừng Sác.

***

Tam Hoàng không tránh khỏi vạ lây khi chỗ dựa mang tên Bảy Viễn sụp đổ hoàn toàn. Tấm bình phong từng che chắn cho họ nay không còn nữa. Tam Hoàng buộc phải thu mình rồi lặn sâu vô bóng tối.

Các Sơn Chủ từng ngồi ghế cao ở Chợ Lớn bắt đầu im hơi lặng tiếng. Người thì bị bắt trong các đợt truy quét âm thầm, khi đang trú trong nhà riêng hay lẩn trốn ở vùng ven. Người khác kịp đánh hơi thấy mùi nguy hiểm, vội vã gom vàng bạc, tìm đường trốn ra nước ngoài bằng đường biển.

Một trong những đêm đó, tại căn nhà hẻm sâu ở Chợ Lớn, ánh đèn dầu leo lét soi gương mặt mệt mỏi của vài xì thẩu còn sót lại. Không còn khói thuốc dày đặc, không còn tiếng cười lớn. Chỉ còn những cái thở dài nặng trĩu.

Một Sơn Chủ thì thầm:

– Hết thời rồi. Chúng mình phải đi thôi.

Những xì thẩu khác trầm ngâm, nhưng không phản đối. Quyết định được đưa ra trong im lặng, như một bản án tự tuyên cho chính mình.

Trên các con đường, những hoạt động từng phô trương quyền lực của Tam Hoàng lần lượt bị xóa sổ. Các sòng bài lớn nhỏ đều bị niêm phong. Nhà thổ từng sáng đèn cả đêm giờ cửa đóng then cài, bảng hiệu tháo xuống. Những con đường từng tấp nập xe hơi, xe kéo, giờ chỉ còn vài người qua lại, thưa thớt.

Cảnh sát đi từng con đường, từng dãy nhà. Lệnh ban ra rõ ràng:

– Dẹp sạch! Dọn sạch!

Quân đội Ngô Đình Diệm tràn vô sòng bài Đại Thế Giới, sòng bài Kim Chung và các khu mại dâm trong những ngày cuối cùng của chiến dịch truy quét. Xe bọc thép dừng ngay trước cổng, lính Nhảy Dù và Hiến binh tỏa ra chiếm lĩnh từng khu nhà, từng hành lang dài hun hút mùi ẩm mốc và khói thuốc cũ.

Tại Đại Thế Giới, các cánh cửa gỗ từng chạm rồng phượng bị đẩy bật ra. Bên trong, bàn roulette phủ bụi, xấp bài tây rơi vãi, những con xúc xắc nằm lăn lóc dưới sàn như bị bỏ quên từ một “trận chiến” dang dở. Vài người còn sót lại chưa kịp lánh mặt, bị lôi ra tra hỏi, mặt tái mét.

– Ngộ chỉ trông coi, không phải xì thẩu!

Ở sòng bài Kim Chung, cảnh tượng cũng không khác. Nhiều két đựng tiền bị niêm phong, biên lai sổ sách bị thu giữ từng chồng. Giọng của ai đó vang lên:

– Nhân danh Chính phủ Quốc gia Việt Nam, các cơ sở này bị đình chỉ hoạt động vô thời hạn. Toàn bộ tài sản tạm thời bị tịch thu để điều tra.

Không có phản kháng. Không có tiếng la ó. Thế giới ngầm Sài Gòn – Chợ Lớn vốn ồn ào một thuở, giờ chỉ còn lại sự im lặng và lẫn tránh.

Đại Thế Giới, biểu tượng của một thời thác loạn, từng sáng đèn thâu đêm suốt sáng, chính thức đóng cửa. Tòa lâu đài tráng lệ một thời đứng sừng sững giữa trung tâm Chợ Lớn, nay cửa đóng then cài, hành lang tối om, mạng nhện giăng đầy trên những bức tường từng dát vàng.

Nhiều con bạc xưa, ngang qua chỉ dám liếc nhìn, rồi bước nhanh. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu, một kỷ nguyên đã khép lại.

Chính quyền Ngô Đình Diệm không dừng lại ở việc dẹp sòng bài, xoá sổ mại dâm hay giải tán các băng nhóm giang hồ. Ngay sau khi Bình Xuyên tan rã và Tam Hoàng rút sâu vô bóng tối, một cuộc tổng càn quét thế giới ngầm được phát động trên toàn Sài Gòn – Chợ Lớn.

Từ rạng sáng, từng toán Cảnh sát và Quân đội Quốc gia đồng loạt xuất quân. Xe Jeep, xa Nhà Binh chạy rầm rập trên các trục đường chính, rồi tỏa vô từng con đường, từng con hẻm sâu. Những địa chỉ đã được đánh dấu từ trước, bị khám xét liên tiếp. Không còi hụ, không ồn ào. Chỉ có tiếng đập cửa và mệnh lệnh dứt khoát:

– Mở cửa! Khám xét!

Nhiều căn nhà chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị lật tung. Hầm bí mật bị phát hiện. Súng ống, tiền bạc, sổ sách được mang ra chất đầy giữa sân. Những gương mặt từng quen xuất hiện ở Đại Thế Giới, ở các sòng bài Kim Chung giờ cúi đầu bị lôi đi.

Một lính Bình Xuyên cũ run rẩy:

– Tui chỉ làm thuê… không biết gì hết.

Chỉ trong vài tuần, hàng trăm người bị bắt. Xe chở tù nối đuôi nhau chạy về các khám. Những người từng quen sống trong ánh đèn đêm, giờ đối diện với song sắt.

Một số khác không may mắn như vậy. Không phải ai cũng được đưa đi tù. Các phiên xử quân sự diễn ra kín, không báo trước. Bản án được tuyên nhanh gọn, sau đó thi hành ngay để thị uy.

Tin tức lan đi rất nhanh. Không cần báo chí giựt tít, không cần tuyên truyền rầm rộ. Chỉ cần vài cái tên bị xử bắn là đủ để cả Sài Gòn - Chợ Lớn im bặt.

***

Tại Dinh Thủ tướng, khi báo cáo cuối cùng được đặt lên bàn, Ngô Đình Diệm đọc lướt qua rồi khẽ gật đầu.

– Tạm thời đã dẹp xong thế giới ngầm, còn nhiều thứ cần chúng ta phải làm nữa.

Ngô Đình Diệm theo dõi từng bản báo cáo. Ông không nói nhiều. Chỉ ghi chú vài dòng ngắn gọn bên lề hồ sơ, đôi khi là một dấu gạch đỏ. Với ông, trật tự không thể xây trên sự nhân nhượng. Muốn lập lại kỷ cương, phải trả giá bằng máu và mạng sống.

Ngoài kia, Sài Gòn – Chợ Lớn dần trở nên yên ắng hơn vào ban đêm. Những khu từng là lãnh địa của giang hồ giờ chìm trong bóng tối. Không còn tiếng nhạc dập dìu, không còn ánh đèn đỏ hắt ra từ những cánh cửa khép hờ.

Tam Hoàng chưa biến mất hoàn toàn. Nhưng từ đây, họ không còn là thế lực phô trương giữa thanh thiên bạch nhật. Họ tồn tại như cái bóng, rút sâu vô các hội nhóm nhỏ, vô miếu Bà, vô chùa Ông, hay vô những đoàn Lân Sư Rồng lẻ tẻ. Họ lặng lẽ quan sát, dè dặt từng bước.

Một thời giang hồ làm vua đường phố giờ đã chấm dứt. Sài Gòn bước sang một giai đoạn mới, trật tự hơn. Tuy nhiên, những gì thể hiện lúc đó chỉ là bề mặt. Nhưng bên dưới, những mạch ngầm cũ chỉ tạm lắng xuống, chờ một thời cơ khác sẽ trỗi dậy.

Ngô Đình Diệm muốn gửi đi thông điệp đanh thép rằng thời của các xì thẩu, các trùm kinh tế, trùm giang hồ đã hết. Nhưng thực tế phức tạp hơn, Tam Hoàng đã tồn tại hàng chục năm, đã ăn sâu vào từng ngóc ngách của xã hội Sài Gòn – Chợ Lớn. Họ chỉ tạm chìm xuống, hoạt động kín kẻ hơn, nhưng không bao giờ biến mất.

(Mời các bạn đón xem kỳ 12)
Huỳnh Minh Đức

BÌNH LUẬN & CHIA SẺ

Đang tải bình luận,....

Đọc thêm

Thứ 6 | 09/01/2026 | Lượt xem: 3644 | Tác giả: admin

Lệnh ban ra dứt khoát “Đóng cửa toàn bộ các tiệm hút”. Những nơi từng ngày đêm nghi ngút khói á phiện. Nơi tiền bạc và sinh mạng bị hút cạn trong im lặng. Nay bị niêm phong, bị dừng mọi hoạt động bởi chính quyền của Diệm.

Lệnh ban ra dứt khoát “Đóng cửa toàn bộ...

Thứ 4 | 27/09/2017 | Lượt xem: 1288 | Tác giả: admin

Trò chuyện cùng Đinh Tony trong một chiều mưa Bangkok, cơn mưa lớn cùng nhũng đợt gió ùa qua làm người ta lành lạnh. Không chỉ vậy, câu chuyện mà Tony kể cho chúng tôi nghe về em về những gì em đã trải qua làm chúng tôi càng lạnh và thấy thương em hơn bởi chỉ 26 tuổi đời nhưng em đã phải gặp nhiều biến cố.

Trò chuyện cùng Đinh Tony trong một chiều mưa Bangkok, cơn...

Thứ 6 | 10/05/2019 | Lượt xem: 1632 | Tác giả: Admin1

Đội bóng thuộc khu vực Nam Á Ấn Độ vừa có thay đổi lớn ở băng ghế huấn luyện với việc mời cựu danh thủ Igor Stimac (Croatia) thuộc thế hệ vàng tại World Cup 1998, làm thuyền trưởng chơi tại King’s Cup tới đây tại Thái Lan.

Đội bóng thuộc khu vực Nam Á Ấn Độ vừa có thay đổi...

Thứ 4 | 17/12/2025 | Lượt xem: 1099 | Tác giả: admin

3h chiều hôm đó lão đã tìm đủ tiền chuộc nhưng không biết giao ở đâu thì có đứa bé bán báo khác xuất hiện. Nó nói có chú kia bên đường gửi phong thư này. Lão Lý nhìn sang bên đường người đó đã biến mất. Lão vội vã mở ra xem thì thấy “4 giờ chiều nay giao tiền tại miếu hoang gần Cây Gõ. Nếu báo cảnh sát thằng bé sẽ mất mạng”.

3h chiều hôm đó lão đã tìm đủ tiền chuộc...

Thứ 5 | 07/09/2017 | Lượt xem: 2436 | Tác giả: admin

“Tôi thật sự xúc động và cảm ơn các anh, chị nghệ sĩ luôn sẵn sàng đồng hành cùng tôi các chương trình từ thiện. Đó là điều tôi cảm thấy hạnh phúc được các anh, chị nghệ sĩ hổ trợ hết mình trong đêm diễn” - nhạc sĩ Khang Điền chia sẻ.

“Tôi thật sự xúc động và cảm ơn các anh, chị...

Chủ nhật | 08/05/2022 | Lượt xem: 1623 | Tác giả: admin

Theo bảng xếp hạng bảng B, U23 Thái Lan cuối bảng sau trận thua trước Malaysia tối 7/5 trên sân Thiên Trường.

Theo bảng xếp hạng bảng B, U23 Thái Lan cuối bảng sau trận thua...

Thứ 3 | 24/12/2019 | Lượt xem: 2212 | Tác giả: admin

Vừa qua, Ban Chấp hành Hội Nhà văn TPHCM đã họp thông qua kết quả giải thưởng thường niên và xét chọn kết nạp hội viên mới năm cuối nhiệm kỳ VII 2015 -2020.

Vừa qua, Ban Chấp hành Hội Nhà văn TPHCM...

Thứ 4 | 14/01/2026 | Lượt xem: 3085 | Tác giả: admin

Mưa lắc rắc rơi trở lại. Sài Gòn về khuya vắng hơn thường lệ. Những quán cà phê đóng cửa sớm, xe cộ thưa dần. Người dân không biết chính xác chuyện gì sắp xảy ra, nhưng ai cũng cảm nhận được một thứ không khí căng thẳng đang trùm xuống Sài Gòn.

Mưa lắc rắc rơi trở lại. Sài Gòn về khuya vắng hơn thường...

Thứ 3 | 18/11/2025 | Lượt xem: 709 | Tác giả: admin

Trong lịch sử của những đô thị phồn hoa pha lẫn mục ruỗng, bao giờ cũng tồn tại những con người kỳ dị – những kẻ lớn lên từ bóng tối, trưởng thành bằng máu và trở thành huyền thoại bằng những lời đồn dai dẳng đến mức vượt cả cái chết - Đại Cathay là một trong những cái tên ấy.

Trong lịch sử của những đô thị phồn hoa pha lẫn mục ruỗng, bao giờ...

Thứ 5 | 17/10/2019 | Lượt xem: 2468 | Tác giả: banbientap1

Vì sao Gia Cát Lượng vẫn quyết tâm tiến quân không chỉ một mà đến tận sáu lần khi ông đã sớm hiểu rằng chiến dịch đánh Ngụy khó thành?

Vì sao Gia Cát Lượng vẫn quyết tâm tiến quân...