Đêm thứ tư, khoảng gần một giờ sáng. Cả khu gia binh chìm trong tĩnh lặng. Xa xa chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng đầu máy xe lửa vọng lại từ ga Hòa Hưng. Một bóng người mặc áo đen từ từ xuất hiện phía sau hàng rào.
Chương 8: ĐỐI ĐẦU THIẾU TÁ TÒN
Đầu năm 1970.
Sau cái Tết Canh Tuất, Sài Gòn bước vào những ngày nắng hanh. Bầu trời xanh nhợt như được phủ một lớp bụi mỏng. Gió từ hướng sông Sài Gòn thổi về mang theo hơi nước lẫn mùi dầu nhớt, khói than và mùi thuốc súng còn phảng phất của một thành phố chưa bao giờ thật sự yên bình.

Ở phía bắc Đô thành, cách trung tâm chừng vài cây số, có một khu lao động nghèo mà dân quanh vùng quen gọi là xóm Cầu Hang. Tên gọi đó bắt nguồn từ chiếc cầu bắc ngang đường ray xe lửa.
Mỗi khi đoàn tàu từ ga Hòa Hưng hú còi lao qua, cả cây cầu lại rung lên bần bật. Tiếng bánh sắt nghiến lên đường ray ken két hòa lẫn tiếng còi tàu kéo dài, vọng xa giữa những mái tôn cũ kỹ.
Xóm Cầu Hang nằm nép sát khu gia binh của quân đội Việt Nam Cộng hòa. Hai thế giới chỉ cách nhau vài hàng rào kẽm gai. Bên trong khu gia binh là những dãy nhà xây theo kiểu quân đội, tường quét vôi vàng nhạt, mái ngói đỏ, sân xi măng thẳng tắp.
Mỗi buổi sáng, tiếng kẻng báo thức vang lên đều đặn. Những người lính mặc quân phục chỉnh tề bước lên xe GMC tới đơn vị. Ngay bên ngoài hàng rào đó lại là một thế giới hoàn toàn khác.
Xóm Cầu Hang chỉ toàn những căn nhà vá víu bằng ván gỗ, tôn cũ và thùng carton. Có căn dựng trên cọc gỗ ọp ẹp sát mép con mương đen ngòm. Có căn nhỏ xíu nhưng lóc nhóc người là người.
Mỗi ngày, hàng chục chuyến tàu hỏa chạy qua. Bọn trẻ con đang chơi bi bên đường lại reo hò, tranh nhau đếm từng toa tàu nối dài bất tận. Khói bụi từ những chuyến tàu hỏa xịch xịch chạy qua mỗi ngày bám đầy lên những mái tôn, vách đất.. tạo nên một gam màu xám xịt, trầm uất.
Giữa khu gia binh đó có một cô gái tên Hằng.
Hằng không phải tiểu thư con nhà khá giả, cũng chẳng thuộc tầng lớp ăn chơi thời thượng như các cô gái ở các quán bar trên đường Tự Do. Cô chỉ là một cô gái mũm mĩm ngoài đôi mươi dễ thương, sống cùng mẹ trong căn nhà nhỏ nằm gần cuối dãy gia binh.
Mỗi sáng, Hằng đi bộ tới quán cà phê cạnh Cầu Hang để phụ bán. Cô pha những vợt cà phê thơm nức. Khách tới quán có đủ hạng người. Trong số đó có một thanh niên dáng người nhỏ, gầy, mái tóc phủ ót theo đúng mốt hippy.
Hắn ta mặc chiếc áo sơ mi bông ủi phẳng cứng và chiếc quần ống loe bạc màu. Kêu ly cà phê, rồi hắn “ngồi đồng” hàng giờ bên cái bàn khuất trong góc để chỉ ngắm người “trong mộng” của mình.
Ngày nào cũng vậy. Sáng tới uống đúng một ly cà phê đen. Rồi ngồi nhìn Hằng tất bật pha cà phê, bưng nước, lau bàn, tính tiền cho khách. Hai người nói với nhau chẳng được bao nhiêu câu.
Có hôm, Hằng chỉ khẽ hỏi:
— Anh uống như cũ hả?
Hắn gật đầu rồi lại im lặng. Có khi suốt cả buổi sáng, giữa hai người chỉ có đúng một câu nói. Nhưng với Điềm Khắc Kim, chỉ cần được nhìn thấy người đẹp cười, thấy mái tóc nàng khẽ bay trong gió mỗi lần bước ra cửa quán là lòng hắn lân lân.
Cất công theo đuổi Hằng bấy lâu mà chưa thấy người đẹp có biểu hiện gì để đáp lại tình cảm của mình, Điềm Khắc Kim lại chạm trán với một người khác.
Không chỉ có mình Điềm Khắc Kim đem lòng “hâm mộ” Hằng. Ở khu gia binh, gần như ai cũng biết một người cũng thường xuyên ghé quán. Đó là Thiếu tá Tòn.
Y là sĩ quan Cảnh sát Quốc gia phụ trách an ninh khu vực Gia Định. Với thân hình vạm vỡ, nước da ngăm ngăm, gương mặt vuông chữ điền và hàng ria mép cắt gọn làm cho y càng có “giá”.
Trong giới giang hồ Gia Định đều ngán vì y bắn rất giỏi. Mấy tay cướp lặt vặt từng chống trả đều bị y hạ gục ngay tại chỗ. Chỉ với hai phát súng, y đã bắn gục một tên cướp đang phóng xe Honda 67 giữa ngã tư Bảy Hiền.
Mỗi lần xuất hiện, y luôn mặc quân phục được ủi thẳng nếp, giày da đánh bóng loáng, chiếc rulo đeo bên hông nổi bật như một thứ quyền lực đầy mình. Trong mắt dân quanh Cầu Hang, Thiếu tá Tòn là người “danh giá”. Các chủ quán cũng niềm nở hơn hẳn mỗi khi thấy chiếc Jeep nhà binh dừng trước cửa.
Không ít bà mẹ trong xóm thầm nghĩ, nếu con gái mình lấy được một ông thiếu tá cảnh sát thì coi như đổi đời. Y tin rằng với địa vị, đồng lương, quyền lực và bộ quân phục trên người thì chẳng có cô gái nào đủ sức từ chối.
Thế nhưng... Hằng lại là một ngoại lệ.
Suốt nhiều tháng, y ghé quán gần như hàng ngày, nhưng cô Hằng vẫn chỉ là sự lễ phép vừa đủ. Điều đó khiến Thiếu tá Tòn ngày càng khó chịu. Cộng thêm sự xuất hiện của thanh niên ăn mặc hippy càng làm y thấy gai mắt.
Lúc đầu, viên thiếu tá chỉ nghĩ đó là một gã thanh niên thất nghiệp, suốt ngày la cà quán nước để tán gái. Y không hiểu vì sao một thằng nhóc tầm thường lại có đủ kiên nhẫn ngồi hàng giờ chỉ để nhìn cô gái của y nên đâm ra tức lắm.
Có lần bước xuống khỏi chiếc Jeep, Thiếu tá Tòn cố ý liếc sang phía Điềm Khắc Kim. Ánh mắt hai người chạm nhau chỉ trong thoáng chốc. Tên tướng cướp bình thản cúi xuống nhấp ngụm cà phê.
Hắn không né tránh, cũng không hề tỏ vẻ kính sợ. Chính thái độ đó khiến viên thiếu tá cảm thấy như bị xúc phạm.
Kể từ hôm đó, mỗi lần bước vô quán, Thiếu tá Tòn đều chậm rãi tháo khẩu súng ngắn bên hông, đặt mạnh xuống mặt bàn. Rồi y ung dung châm thuốc, nhấp từng ngụm cà phê như thể muốn cho mọi người biết ai mới là người có quyền lực ở đây.
Viên thiếu tá lại buông vài câu như thể giằn mặt với đám thanh niên đang ngồi trong quán. Nhưng ánh mắt thì hướng về phía người thanh niên tóc phủ ót ngồi đối diện:
— Thằng Điềm Khắc Kim cướp ở đâu thì tao mặc xác...
Y đưa ngón tay gõ gõ lên thân rulo:
— Nhưng hễ bén mảng tới khu Cầu Hang này...
Y ngừng lại, ánh mắt vẫn dán chặt vô gã thanh niên đối diện:
— ...thì tao bắn nát óc.
Cả quán bỗng im phăng phắc. Không ai biết rằng... người đang ngồi nhâm nhi ly cà phê trước mặt Thiếu tá Tòn chính là Điềm Khắc Kim. Người mà cả Ty Cảnh sát Đô thành mất ăn mất ngủ cả năm nay.
Và cũng chính trong khoảnh khắc đó, Điềm Khắc Kim khẽ nhếch môi. Một nụ cười rất nhẹ, đủ để trong đầu hắn nảy ra một ý nghĩ:
“Phải cho viên thiếu tá này một bài học mà cả đời hắn cũng không quên”.
***
Lời hăm dọa của Thiếu tá Tòn tưởng chỉ là câu nói “giựt le” trước đám thanh niên trong quán. Nhưng với Điềm Khắc Kim, từng chữ như mũi kim đâm thẳng vô lòng tự trọng của hắn.
Đã vậy... hai người lại cùng đem lòng “mết” một cô gái bán cà phê. Cái gai đó càng lúc càng nhức nhói. Điềm Khắc Kim không sợ súng, cũng chẳng sợ gì cái uy ông Thiếu tá.

Điều làm hắn khó chịu nhứt là thái độ hách dịch của viên sĩ quan cảnh sát. Vì mỗi lần bước vô quán là tháo khẩu rulo đặt "bộp" lên mặt bàn. Rồi nói năng như thể cả xóm Cầu Hang đều nằm dưới gót giày của mình.
“Ứa gan” trước lời hăm dọa của Thiếu tá Tòn, cộng với mối hận kình địch trong việc chiếm giữ trái tim người đẹp, hắn chuẩn bị “múc” một trận cho biết thế nào là lễ độ.
Không phải bằng dao. Càng không phải bằng súng, mà bằng chính cái thứ khiến Thiếu tá Tòn đau hơn bị bò đá. Chỉ mất chưa đầy một tuần, Điềm Khắc Kim đã nắm được toàn bộ sinh hoạt của viên thiếu tá.
Sáng nào Thiếu tá Tòn cũng lái chiếc Vespa 150 màu xanh ngọc mới tinh từ khu gia binh ra Ty Cảnh sát Gia Định đi làm. Trưa về ăn cơm. Chiều lại chạy đi tuần. Đêm nào không trực thì đúng 8 giờ tối, y ghé quán cô Hằng chừng 20 phút rồi mới về nhà.
Chiếc Vespa đó là niềm kiêu hãnh của Thiếu tá Tòn. Bởi y vừa bỏ ra hơn 300 ngàn đồng mới mua được từ một đầu nậu chuyên bán xe nhập của Ý. Mỗi sáng, trước khi nổ máy, Thiếu tá Tòn đều tự tay lấy khăn lau từng miếng crom sáng loáng.
Tới cái gương chiếu hậu dính vài hạt bụi, y cũng cúi xuống lau sạch. Mấy đứa lính dưới quyền xoi xỉa:
— Sếp cưng chiếc Vespa còn hơn cưng bà Thiếu tá…
Buổi chiều, Điềm Khắc Kim đứng bên kia đường, lặng lẽ quan sát. Chiếc Vespa dựng ngay trước hiên nhà, bên trong hàng rào có cổng sắt. Gần mái hiên còn có một con chó béc-giê nằm duỗi chân dưới gốc me.
Xa hơn vài chục mét của cổng sắt là vọng gác quân cảnh. Muốn lấy chiếc xe... chỉ cần sơ suất một chút cũng đủ ăn đạn. Điềm Khắc Kim đứng nhìn rất lâu. Không phải nhìn chiếc xe mà nhìn nhiều thứ khác.
Người lính đổi ca lúc mấy giờ… Con chó thường ngủ khi nào… Khi nào đèn hiên được bật… Bà bán chè đầu hẻm dọn hàng lúc nào. Tới cả mấy ông già hay ngồi đánh cờ ở quán cóc đầu ngỏ cũng được hắn ghi nhớ từng thói quen.
Suốt 3 ngày liền, hắn không hề động thủ mà chỉ quan sát…
Đêm thứ tư, khoảng gần một giờ sáng. Cả khu gia binh chìm trong tĩnh lặng. Xa xa chỉ còn tiếng côn trùng và tiếng đầu máy xe lửa vọng lại từ ga Hòa Hưng. Một bóng người mặc áo đen từ từ xuất hiện phía sau hàng rào.
Hắn không leo cổng, cũng không phá khóa. Hắn luồn qua một đoạn hàng rào kẽm đã bị ai đó bẻ cong từ lâu. Động tác hắn nhẹ nhàng như mèo. Con béc-giê khẽ ngẩng đầu. Hắn lập tức nằm bất động. Hơn 1 phút, con chó ngửi ngửi trong gió rồi lại gục xuống ngủ tiếp.
Hắn nhích từng bước, từng bước một. Mỗi bước đều tránh những chỗ có lá khô. Tới bên chiếc Vespa, hắn quỳ xuống. Từ trong túi áo, hắn lấy ra một cuộn vải nhỏ. Bên trong là vài thanh thép mỏng, một đoạn dây lò xo và chiếc khóa chữ T đã được mài bóng.
Tiếng "tách..." rất khẽ. Ổ khóa cổ mở ra. Chỉ chưa đầy 20 giây. Hắn không nổ máy mà dắt xe lùi từng chút một. Hai tay giữ chặt ghi-đông để bánh xe không phát ra tiếng kêu.
Chiếc Vespa lăn nhẹ ra khỏi khu gia binh hắn mới trèo lên, rồi nổ máy lao vun vút vô màn đêm…
Sáng hôm sau, cả khu gia binh được phen náo loạn. Vừa bước ra sân, Thiếu tá Tòn đã đứng chết lặng khi chỗ dựng chiếc Vespa hôm qua chỉ còn khoảng xi măng trống trơn.
Y dụi mắt nhìn đi nhìn lại mấy lần, rồi hộc tốc chạy một vòng quanh nhà như hy vọng ai đó chỉ dắt xe đi chỗ khác. Nhưng vô ích, chiếc Vespa trị giá hơn 300 ngàn đồng mà y cưng như “trứng mỏng” đã biến mất không để lại một dấu vết.
Cơn giận bốc lên bừng bừng. Thiếu tá Tòn chửi té tát đám lính gác. Y chửi đã rồi điện về Ty Cảnh sát Gia Định yêu cầu phong tỏa các đầu mối tiêu thụ xe gian.
Chỉ trong buổi sáng, hàng chục cảnh sát và nhân viên an ninh được tung xuống các khu Bà Chiểu, Gò Vấp, Chợ Lớn, lục soát từ các tiệm sửa xe, cửa hàng phụ tùng cho đến những đầu nậu chuyên mua bán xe nhập lậu. Những tên từng có tiền án trộm cắp xe gắn máy cũng lần lượt bị mời về lấy lời khai.
Thế nhưng càng điều tra, mọi việc càng trở nên khó hiểu. Không một ai nghe nói có chiếc Vespa màu xanh ngọc nào được mang đi bán. Cũng chẳng có tiệm sửa xe nào tiếp nhận một chiếc Vespa mới tinh để thay số khung, số máy. Dường như chiếc xe đã bốc hơi khỏi Sài Gòn.
Trong lúc Thiếu tá Tòn gần như phát điên vì mất ăn mất ngủ thì sáng ngày thứ ba, một đứa bé bán báo chừng 11 tuổi rụt rè bước vô cổng khu gia binh. Nó lễ phép nói với người lính gác:
- Dạ… có ông kia cho con 10 đồng… nhắn ông Thiếu tá ra bãi đất trống phía sau ga Hòa Hưng nhận lại chiếc xe.
Hỏi người thuê là ai, mặt mũi ra sao thì đứa bé chỉ lắc đầu. Nó bảo người đó đội nón lụp sụp, đưa tiền xong là quay lưng bỏ đi.
Nghe tin, Thiếu tá Tòn lập tức cùng mấy thuộc cấp phóng xe Jeep tới nơi. Giữa bãi đất cỏ mọc lưa thưa, chiếc Vespa vẫn dựng ngay ngắn, sạch sẽ như vừa được lau chùi cẩn thận.
Từ lớp sơn xanh ngọc bóng loáng, cặp gương chiếu hậu cho tới những miếng nẹp crom đều nguyên vẹn, không trầy xước lấy một vết. Bình xăng vẫn còn đầy, ổ khóa cũng không hề có dấu hiệu bị cạy phá. Chiếc Vespa được tìm thấy nhưng Thiếu tá Tòn chẳng vui mừng chút nào. Trái lại, y cảm thấy mình vừa bị ai đó giáng cho một cái tán giữa mặt.
Nếu chiếc xe bị bán mất, đó chỉ là một vụ trộm. Còn đằng này, kẻ lấy xe rồi lại đem trả nguyên vẹn chẳng khác nào tán cho y một cái trước mặt bàn dân thiên hạ. Càng nghĩ, Thiếu tá Tòn càng tức tối muốn “hộc máu”.
Ngay chiều hôm đó, y triệu tập toàn bộ lực lượng dưới quyền tới họp khẩn. Hơn 20 cảnh sát và nhân viên an ninh được lịnh chia nhau bủa đi khắp các địa bàn Gia Định, Bà Chiểu, Gò Vấp và Chợ Lớn để truy tìm bằng được tên trộm gan lì dám giỡn mặt mình.
Thiếu tá Tòn còn tuyên bố sẽ trọng thưởng hậu hĩnh cho bất kỳ ai cung cấp được manh mối hoặc trực tiếp bắt giữ thủ phạm.
Lịnh ban xuống rất quyết liệt, nhưng chỉ sau vài ngày, ngay chính những người được giao nhiệm vụ cũng bắt đầu lúng túng. Họ không có một nhân chứng nào, không có dấu vân tay, không có tang vật, cũng chẳng có nổi một đặc điểm nhận dạng của tên trộm.
Tất cả chỉ biết rằng đó là một kẻ có tài mở khóa, hành động cực kỳ táo bạo và đủ bình tĩnh để lấy rồi trả lại chiếc Vespa ngay dưới mũi lực lượng an ninh. Muốn bắt một con người mà ngay cả mặt mũi, tuổi tác, nghề nghiệp đều không biết thì khác nào mò kim đáy biển.

Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 4)
Doanh nhân Lưu Ngọc Long Thanh - người phụ nữ quyền lực của Vietbamboo và dự án mở hãng hàng không tại Việt Nam
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 5)
Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty cổ phần Golden Dragon Corporate quý phái,sang trọng tại lễ ký kết xây dựng dự án bệnh viện
Kiều Nguyễn Phương Duy - Chàng trai nhẹ nhàng nhưng sâu lắng
Lễ công bố Quyết định và trao Giấy chứng nhận kiểm định chất lượng cấp cơ sở giáo dục
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 9)
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 1)
Doanh nhân hát hội tụ dàn thí sinh đầy tiềm năng
“Nàng tiên cá” đến vương quốc Thái Lan