Tin tức về vụ đột nhập cư xá Mỹ trên đường Trần Cao Vân lan khắp Đô thành Sài Gòn với tốc độ chóng mặt.
Ban đầu chỉ là vài dòng tin ngắn trên mục hình sự của vài tờ nhật báo buổi sáng. Nhưng tới trưa, khi thông tin 3 gia đình người Mỹ cùng lúc bị đột nhập được xác nhận, gần như tất cả các tờ báo lớn đều cho phóng viên bám sát vụ việc.

Những hàng tít lớn bắt đầu xuất hiện trên sạp báo:
“Bóng ma đột nhập cư xá Mỹ”
“Tên cướp thách thức an ninh Đô thành”
“Ai là kẻ làm nhục 3 phụ nữ Mỹ trong 1 đêm?”
Giới báo chí Sài Gòn vốn rất nhạy với những vụ án ly kỳ. Nay càng thêm bí ẩn, càng gây tò mò, câu chuyện càng bị thổi phồng.
Một ký giả hình sự kỳ cựu của tờ nhật báo buổi chiều sau khi nghe mô tả hiện trường đã buột miệng:
— Người này đâu là ăn trộm thường… nó là tướng cướp.
Hai chữ “Tướng cướp” từ đó bắt đầu lan đi.
Nhưng chỉ vài ngày sau, khi Ty Cảnh sát Đô thành xác nhận hung thủ hành động hoàn toàn một mình, không phát hiện dấu vết đồng phạm, báo chí lại gắn thêm cho hắn một danh xưng mới:
“Tướng cướp cô độc”
Cái tên nghe vừa kỳ quái, vừa rùng rợn. Trong các quán cà phê, tiệm hớt tóc, sòng bài và cả bến xe lam, người ta bàn tán không ngớt:
“Nó leo tường như mèo”
“Chỉ có biệt kích mới giỏi như vậy”
“Nó hận người Mỹ”…
Tin đồn bắt đầu sinh sôi khắp hang cùng ngỏ hẻm. Người ta đồn hắn cao gần mét tám, thân hình vạm vỡ như lính Nhảy Dù. Kẻ khác lại quả quyết hung thủ là một tên người Hoa giỏi mở két sắt. Có người còn thề rằng từng thấy hắn đeo mặt nạ đen, thoắt ẩn thoắt hiện như ma.
Không ai biết thật giả ra sao, chỉ có một điều tất cả đều đồng ý. Người đó cực kỳ nguy hiểm.
Sau vụ giở trò đồ bại đối với 3 người phụ nữ, cộng đồng người Mỹ tại Sài Gòn gần như chấn động. Các gia đình có vợ là người Mỹ bắt đầu thuê thêm vệ sĩ. Nhiều bà vợ Mỹ không dám ngủ một mình.
Có nhà gắn thêm khóa, gắn thêm nhiều đèn để đốt sáng đêm, thậm chí nuôi thêm chó béc-giê. Một số cư xá ngoại kiều còn kiến nghị Quân cảnh Mỹ tăng cường tuần tra ban đêm dày hơn…
Ở một góc khác của Sài Gòn, Thanh tra Trần Tấn Phát ngồi lặng trước bàn làm việc. Trước mặt ông là 3 xấp hồ sơ mới. Ba hiện trường. Ba nạn nhân. Ba cách đột nhập gần như giống hệt nhau.
Ông chậm rãi rít một hơi Bastos xanh rồi khép hờ mắt. Lần đầu tiên sau nhiều tháng, trong đầu ông hình dung đây không còn là một vụ trộm đơn thuần, mà là chân dung một quỷ dữ.
Một kẻ hành động có chủ đích, có kỷ luật, có kỹ năng quân sự. Và trên hết… có một thứ thù hận gì đó méo mó đang âm ỉ cháy bên trong hung thủ. Thanh tra Phát lẩm bẩm:
— Nó không những cướp tiền…
Ngón tay ông gõ nhẹ lên hồ sơ.
— Hung thủ đang trả thù ai đó…
Rồi ông ngẩng đầu nhìn làn khói thuốc lơ lửng dưới ánh đèn. Ông biết, cuộc chơi giữa ông và tên “Tướng cướp cô độc”… mới chỉ bắt đầu.
***
Những tháng sau đó, cái tên “Tướng cướp cô độc” vẫn còn được nhắc tới, nhưng mức độ cuồng nhiệt của báo chí đã dần hạ xuống.

Chiến sự ngoài mặt trận ngày càng nóng. Tin về giao tranh ở Tây Ninh, Biên Hòa, Hậu Nghĩa, những vụ đánh bom lẻ tẻ trong nội thành hay các cuộc biểu tình của sinh viên liên tục chiếm trang nhất các nhật báo.
Dư luận Sài Gòn vốn luôn bị cuốn theo những biến động mới. Bởi vậy, sau vài tháng không thấy hung thủ xuất hiện, câu chuyện về “bóng ma” hay “Tướng cướp cô độc” đột nhập nhà người Mỹ cũng dần lùi về phía sau.
Ngay trong nội bộ Ty Cảnh sát Đô thành, nhiều người bắt đầu tin rằng hung thủ đã bỏ trốn ra khỏi Sài Gòn, hoặc chí ít cũng đã “rửa tay gác kiếm” sau những phi vụ lớn.
Nhưng chỉ riêng Thanh tra Cảnh sát Đô thành Trần Tấn Phát không nghĩ vậy.
Ông hiểu rất rõ loại tội phạm như thế không bao giờ tự biến mất. Những kẻ gây án theo bản năng tham lam có thể dừng lại sau khi kiếm đủ tiền. Nhưng loại tội phạm hành động vì ám ảnh tâm lý thì khác. Chúng chỉ im lặng khi đang chờ thời cơ.
Và linh cảm của ông không sai…
Tháng 5 năm 1969, đúng lúc báo chí gần như thôi nhắc tới “Tướng cướp cô độc”, Sài Gòn lại rung chuyển bởi một vụ án mới.
Nạn nhân lần này là gia đình giám đốc đại diện hãng dĩa Columbia tại miền Nam Việt Nam…
Thời điểm đó, Columbia là một trong những thương hiệu dĩa nhạc ngoại quốc có ảnh hưởng mạnh nhất tại thị trường âm nhạc Sài Gòn, bên cạnh Capitol và Philips.
Thuộc sở hữu tập đoàn CBS của Hoa Kỳ, Columbia không trực tiếp đặt nhà máy dập dĩa nhựa tại Việt Nam mà hoạt động thông qua hệ thống đại lý độc quyền. Columbia hợp tác với các hãng dĩa lớn trong nước như Hãng dĩa Việt Nam, Sóng Nhạc hay Tú Quỳnh…
Những bản master thu âm tại các phòng thu hiện đại ở Quận 1, Quận 3 thường được gửi sang Nhật Bản, Hồng Kông hoặc Singapore để dập thành dĩa nhựa chất lượng cao, rồi chuyển ngược về Sài Gòn phát hành.
Cũng vào giai đoạn này, băng cassette bắt đầu bùng nổ mạnh nhờ giá rẻ và tiện dụng. Mở ra một thị trường âm nhạc cực kỳ béo bở, kéo theo hàng loạt tên tuổi ca nhạc sĩ đình đám về Tân nhạc và cải lương được nổi danh.
Đi cùng với dòng tiền khổng lồ đó là sự xuất hiện của những biệt thự sang trọng, những kho hàng đắt giá và những mục tiêu hấp dẫn trong mắt giới tội phạm.
Nhà riêng của vị giám đốc Columbia nằm tại khu Xóm Chùa, tỉnh Gia Định (nay thuộc Phường 11, quận Bình Thạnh, nằm xung quanh trục đường Lê Quang Định), mang những nét đặc trưng của vùng ven giáp ranh Sài Gòn.
Ban ngày, Xóm Chùa vẫn còn nét yên tĩnh với những con đường đất đỏ, hàng rào dâm bụt, những mái nhà ngói thấp xen lẫn vườn cây ăn trái. Nhưng khi trời tối, khu vực này lộ rõ những khoảng trống “chết người” về an ninh.
Khác với Quận 1 hay Quận 3 được cảnh sát kiểm soát dày đặc, vùng ven Gia Định rộng và phức tạp hơn nhiều. Lực lượng Cảnh sát dã chiến, Bảo an hay Hình cảnh không đủ người để bao quát hết.
Nhiều chuyên gia Mỹ, nhân viên sở Mỹ, giám đốc các hãng thương mại và truyền thông lại thích thuê biệt thự ở Xóm Chùa vì yên tĩnh, biệt lập, ít bị chú ý. Chính sự biệt lập đó lại biến họ thành “con mồi” lý tưởng cho tội phạm.
Đêm xảy ra vụ án, ông giám đốc Columbia đi dự tiệc tiếp khách tại trung tâm Sài Gòn, chỉ còn bà vợ Calorine ở nhà một mình.
Không ai biết “Tướng cướp cô độc” đã đột nhập bằng cách nào.
Theo lời khai của nạn nhân, hung thủ bất ngờ xuất hiện trong phòng khách như từ trong không khí hiện ra. Hắn dùng súng khống chế, ép bà Calorine im lặng rồi lục soát toàn bộ căn nhà.
Khoảng 8 triệu đồng tiền mặt bị lấy đi. Ngoài ra, hung thủ còn cuỗm hơn hai ký băng nguyên liệu dùng để lưu trữ các bản master thu âm (tài sản cực kỳ giá trị với giới sản xuất âm nhạc lúc bấy giờ).
Nhưng điều gây chấn động nhất vẫn là phần sau của bi kịch. Trước khi biến mất, hắn tiếp tục giở trò đồi bại với nạn nhân.
Sáng hôm sau, cả Sài Gòn như nổ tung. Ty Cảnh sát Đô thành và quân đội Việt Nam Cộng hòa gần như điên đầu. Họ không tài nào mò nổi tung tích hung thủ. Bởi hắn hành động cực kỳ xuất quỷ nhập thần.
Còn báo chí thì có dịp giật những hàng tít lớn nhất suốt nhiều ngày liên tiếp mà vẫn bán chạy như tôm tươi:
“Tướng cướp cô độc tái xuất”
“Bóng ma Sài Gòn trở lại”
“Kẻ thách thức toàn bộ hệ thống an ninh”…
***
Dù không ai nhìn rõ mặt, không ai biết tên tuổi hay lai lịch thật sự, “bóng ma” Minh con đã nhanh chóng trở thành nỗi ám ảnh kinh hoàng của giới phụ nữ giàu có có chồng là người Mỹ tại Sài Gòn.

Chỉ trong vài tháng, cái tên “Tướng cướp cô độc” đã vượt khỏi phạm vi của một hồ sơ hình sự thông thường. Nó trở thành thứ người ta thì thầm nhắc tới trong các bữa tiệc cocktail, trong phòng chờ của các câu lạc bộ sĩ quan Mỹ, trong các quán cà phê sang trọng ở đường Tự Do hay khu Đa Kao, Tân Định.
Nhiều bà vợ Mỹ bắt đầu sống trong trạng thái thần kinh căng như dây đàn.
Ban ngày họ vẫn son phấn, vẫn dự tiệc trà, vẫn lái xe ra phố mua sắm, ghé PX chọn rượu ngoại, thuốc lá hay hàng tiêu dùng nhập khẩu. Nhưng khi đêm xuống, vẻ bình thản ấy tan biến hoàn toàn.
Không ít người bắt đầu mất ngủ.
Chỉ cần nghe tiếng cành cây quẹt qua cửa kính, tiếng chó sủa bất chợt ngoài sân, hay tiếng động nhỏ phát ra từ mái nhà cũng đủ làm họ giật bắn người.
Có những bà vợ Mỹ nhất quyết bắt chồng kê thêm tủ chắn cửa phòng ngủ. Có người không dám tắt đèn suốt đêm. Có người còn đặt khẩu rulo dưới gối dù trước đó chưa từng chạm tay vô súng.
Ở các khu cư xá ngoại kiều, an ninh được siết chặt chưa từng có.
Hàng rào kẽm gai được gia cố thêm nhiều lớp. Đèn pha công suất lớn được lắp ở sân sau, ban công và lối thoát hiểm. Lính gác tăng gấp đôi quân số. Chó béc-giê được thả tuần tra nhiều hơn khi ban đêm.
Một số nơi còn trang bị chuông báo động nối thẳng tới đồn Quân cảnh gần nhất.
Nhưng trớ trêu thay, càng siết an ninh, nỗi sợ càng lan rộng. Bởi ai cũng hiểu một điều đáng sợ nhất. “Tướng cướp cô độc” chưa từng tấn công nơi lỏng lẻo. Hắn luôn chọn những mục tiêu được bảo vệ nghiêm ngặt nhất.
Điều đó có nghĩa… không nơi nào thật sự an toàn. Khắp Sài Gòn, nỗi khiếp đảm vô hình âm thầm len vô từng căn biệt thự có người Mỹ cư trú.
Còn tại Ty Cảnh sát Đô thành, Thanh tra Trần Tấn Phát gần như rơi vào trạng thái bức bối chưa từng có trong suốt sự nghiệp phá án. Suốt nhiều tuần liền, ông gần như ăn ngủ cùng hồ sơ.
Bàn làm việc chật kín ảnh hiện trường, sơ đồ biệt thự, biên bản lấy lời khai, báo cáo tuần tra, danh sách đối tượng tình nghi. Gạt tàn thuốc lúc nào cũng đầy những đầu Bastos xanh cháy dở.
Có hôm gần sáng, viên thư ký trực đêm đi ngang vẫn thấy Thanh tra Phát ngồi bất động dưới ánh đèn vàng úa, mắt dán chặt vào xấp hồ sơ. Ông bứt tóc, véo mạnh vành tai. Thói quen đó chỉ xuất hiện mỗi khi ông bị dồn tới ngõ cụt.
Điều khiến ông bực bội nhất không phải hung thủ quá giỏi, mà là hung thủ gần như không phạm sai lầm. Không để lại dấu giày, không có dấu vân tay, không có nhân chứng đáng tin, không đầu mối tiêu thụ tài sản.
Đặc biệt không một ăng ten nào trong giới giang hồ cung cấp nổi một manh mối. Cứ như thể hung thủ không tồn tại trong thế giới thật. Thanh tra Phát chợt đấm mạnh xuống mặt bàn:
— Không thể nào…
Giọng ông khàn đặc.
— Không thể có người hoàn hảo tới vậy.
Rồi ông chậm rãi ngẩng đầu. Lần đầu tiên sau nhiều năm phá án, Trần Tấn Phát cảm thấy mình không còn săn đuổi một tên cướp thông thường. Ông đang đối đầu với một cái bóng.
Một cái bóng biết suy nghĩ. Nó biết quan sát, biết chờ đợi.
Thanh tra Phát rít tiếp hơi thuốc, ánh mắt lạnh đi. Ông biết rất rõ ở đâu đó, tên “Tướng cướp cô độc” vẫn đang quan sát. Vẫn đang chờ, chờ thời điểm thích hợp để ra tay lần nữa…

Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 4)
Doanh nhân Lưu Ngọc Long Thanh - người phụ nữ quyền lực của Vietbamboo và dự án mở hãng hàng không tại Việt Nam
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 5)
Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty cổ phần Golden Dragon Corporate quý phái,sang trọng tại lễ ký kết xây dựng dự án bệnh viện
Kiều Nguyễn Phương Duy - Chàng trai nhẹ nhàng nhưng sâu lắng
Lễ công bố Quyết định và trao Giấy chứng nhận kiểm định chất lượng cấp cơ sở giáo dục
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 9)
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 1)
Doanh nhân hát hội tụ dàn thí sinh đầy tiềm năng
“Nàng tiên cá” đến vương quốc Thái Lan