Giữa tháng 2 năm 1968, sau gần hai tháng nghỉ ngơi và “dợt vài đường” làm rung rinh cả Ty Cảnh sát Đô thành, Minh con bắt đầu nghĩ tới những mục tiêu lớn hơn.

Lúc bấy giờ cái tên Điềm Khắc Kim vẫn chưa ai biết. Trong giới giang hồ chỉ mới xuất hiện những lời đồn về một "bóng ma" có thể ra vô những nơi tưởng như bất khả xâm phạm.
Cũng trong khoảng thời gian đó, Minh con gặp lại Lê Văn Hùng.
Lê Văn Hùng lớn hơn Minh con một tuổi. Dân gốc xóm Cây Trâm, Gò Vấp. Hồi nhỏ Hùng theo đám bụi đời quanh Ngã năm Chuồng Chó rồi gia nhập một nhóm du đãng chuyên bảo kê sòng bài, đòi nợ thuê ở khu Bà Chiểu.
Khác với Minh con, Hùng không phải người có đầu óc mưu tính. Nhưng bù lại Hùng gan lì, nhanh nhẹn. Đặc biệt hắn thuộc từng con hẻm, từng lối tắt từ Gò Vấp xuống tận Chợ Lớn.
Hùng cũng nổi tiếng là tay “lạng lách” cực giỏi. Hắn bị cảnh sát rượt từ khu Bến Chương Dương về tận Gò Vấp mà không “chộp” được. Với chiếc Honda cà tàng, hắn ôm cua, len lỏi vô hẻm nhỏ, cảnh sát không tài nào bắt được nên có biệt danh Hùng lũi…
Chiều tà buông xuống khu Ngã năm Chuồng Chó. Ánh nắng cuối ngày vàng đục phủ lên mái tôn cũ và mặt đường đầy ổ gà. Tiếng xe cộ ngoài đường rộn rã tranh thủ kết thúc ngày làm việc.
Mấy chiếc xe lam chở khách chuyến cuối cùng lục tục tấp vô bến. Tiếng kèn xe, tiếng rao hàng, tiếng máy nổ hòa lẫn thành thứ âm thanh quen thuộc của một Sài Gòn đang chuyển mình về đêm.
Dọc hai bên đường, những gánh hàng rong bắt đầu thu dọn. Người bán chè gánh đôi thùng nhôm lặng lẽ bước đi. Bà bán bắp luộc gom mấy trái bắp còn lại vô chiếc thúng tre. Ông chệt gánh cần xé ve chai đi về sau một ngày thu gom đồ cũ…
Xa xa, bảng hiệu đèn néon của mấy quán cà phê và snack-bar bắt đầu chớp sáng từng bóng đèn màu đỏ, xanh, vàng.
Trong quán cà phê lợp tôn gần bến xe lam, khói thuốc lá dày đặc dưới mái thấp. Tiếng nhạc bolero từ chiếc ra-dô rè rè phát ra một bản nhạc lính. Giọng ca Nhật Trường trầm buồn đang trình bày ca khúc “Tạ từ trong đêm” nghe buồn man mác.
“Nếu em biết rằng, có những người đi đấu tranh chưa về
Đem lời thề lên miền sơn khê, từng đêm địa đầu hun hút gió sâu…”
Minh con ngồi một mình ở chiếc bàn sát mép vách. Trước mặt là ly cà phê đen đã nguội từ lâu. Hắn ngồi đó từ chiều, điếu Salem cháy dở để cạnh bàn. Ánh mắt lặng lẽ nhìn dòng người qua lại.
Tay hắn cầm muỗng gõ theo điệu nhạc, miệng lẩm bẩm hát theo.
“Anh hỏi một câu, khi trong đêm dài vọng về tiếng súng
Sao em cúi mặt, không nhìn đôi mắt…”
Bất chợt một bóng người từ ngoài đường bước vô vỗ vai làm hắn ngưng hát.
— Ê... mày đi đâu mất tiêu dị?
Minh con ngước lên nhìn thằng bạn, cười bí hiểm.
Hùng lũi kéo ghế ngồi phịch xuống đối diện. Hắn kêu ly cà phê rồi châm điếu Bastos. Hai thằng nhắc lại chuyện cũ. Nào là chuyện xóm Chuồng Bò. Chuyện đám bụi đời năm nào. Chuyện những thằng đã vô khám, những đứa bỏ xứ đi nơi khác.
Lát sau, Hùng lũi thở dài, dụi điếu thuốc đất:
— Tao tiêu rồi!
— Chuyện gì?
— Nợ.
Minh con im lặng.
Hùng lũi hớp hết ly cà phê rồi lẩm bẩm:
— Thua bài.
Nó cười méo xẹo tiếp:
— Mấy tháng nay thúi hoắc. Đánh đâu thua đó. Giờ thiếu người ta một đống.
Ngoài đường, một chiếc xe lam rú ga chạy ngang làm bụi tung mù mịt. Hùng lũi cúi đầu nhìn mặt bàn:
— Chủ sòng cho đàn em đi kiếm tao suốt. Hôm qua tụi nó còn chặn đầu xe ở Bà Chiểu.
Minh con im lặng rít thuốc, lát sau hỏi:
— Muốn kiếm tiền không?
Hùng lũi ngước lên:
— Sao không?
— Đi với tao một chuyến.
Nói rồi Minh con lấy cây viết chì, kéo tờ báo cũ ra trước mặt. Trên mặt báo, Minh con bắt đầu vẽ. Một con đường. Một ngôi nhà. Một cổng sắt. Một gara xe. Rồi lối vô, lối thoát…
Hùng lũi ngồi nhìn thán phục:
— Nhà ai vậy?
— Một kỹ sư người Mỹ.
— Mày tính vô cướp?
— Không.
— Vậy vô làm gì?
— Lấy tiền.
Nghe vậy Hùng lũi yên tâm hơn. Bởi hắn chưa từng gây án, đặc biệt đối với người Mỹ.
Minh con nói đã điều nghiên từ trước nên nắm được giờ đổi ca của lính gác. Hắn nói về vị trí cửa sổ, về hệ thống đèn, về đường rút lui. Mọi chi tiết được vạch ra chi li như đạo diễn Lê Hoàng Hoa viết kịch bản cho phim kinh dị.
Rồi suốt hai tuần tiếp theo, Hùng lũi được Minh con chở đi bằng chiếc Honda Dame quanh khu Tân Định và Đa Kao.
Ban ngày ngồi quán nước. Ban đêm leo lên mái nhà quan sát. Hùng lũi dần hiểu, Minh con không làm việc theo kiểu cướp cạn mà như một thợ săn chuyên nghiệp:
“Kiên nhẫn và lạnh lùng”
Tới cuối tháng hai năm 1968, mọi thứ đã sẵn sàng. Mục tiêu là căn nhà của một kỹ sư Công chánh người Mỹ trên đường Trần Quang Khải (nay thuộc khu vực Tân Định – Đa Kao, Quận 1). Một ngôi nhà tưởng như bất khả xâm phạm.
***
Đèn trên đường Trần Quang Khải hắt thứ ánh sáng vàng nhạt xuống mặt đường vắng ngắt. Khu vực này vốn là nơi ở của nhiều người nước ngoài và viên chức cao cấp nên nhà cửa xây theo kiểu biệt thự biệt lập, sân rộng, tường cao.
Những hàng rào bê tông gắn chông sắt chạy dài nối tiếp nhau. Sau lớp tường là những tán cây đủng đỉnh, cây dầu và cây me cổ thụ phủ bóng xám xịt xuống khoảng sân bên trong.
Gần hai giờ sáng, cả con đường chìm trong yên lặng. Chỉ còn tiếng lá cây va với nhau xào xạc theo từng cơn gió đêm. Con đường Trần Quang Khải lúc bấy giờ là trục đường lớn, sầm uất nhưng cũng là địa bàn rất nhạy cảm.
Sau các trận đánh của Biệt động Sài Gòn vào đầu năm 1968, chính quyền Sài Gòn thiết lập các trạm gác, rào kẽm gai và trạm kiểm soát ở khắp các ngã tư lớn, nhằm giữ an ninh trật tự cao độ cho khu vực này.
Các biệt thự có người Mỹ ở luôn nằm trong danh mục "mục tiêu bảo vệ trọng điểm" của Cảnh sát Quốc gia và Quân cảnh. Họ thường trực gác ở các bốt gác đầu hẻm hoặc đầu đường. Vài lính gác ngồi ngủ gà ngủ gật trong bốt khi trời càng về sáng.
Ở góc đường đối diện nhà viên kỹ sư người Mỹ, Minh con và Hùng lũi đứng nép dưới bóng cây. Hai đứa mặc đồ tối màu. Không ai nói với ai câu nào. Khẩu Colt 45 được bạn của Linda Diễm mua giùm vẫn nằm trong bụng Minh con.
Minh con đưa mắt quan sát lần cuối. Chiếc xe hơi của chủ nhà nằm trong gara. Ánh đèn ngoài hiên vẫn sáng. Nhưng tầng trên chỉ có ánh đèn hắt trên trần, phả xuống chút ánh sáng nhè nhẹ đủ thấy mặt người. Mọi thứ đều giống hệt những gì hắn đã điều nghiên suốt nhiều tuần lễ trước đó.
Hùng lũi khẽ nuốt nước bọt. Dù từng tham gia nhiều cuộc đánh nhau ngoài đường phố, nhưng đây là lần đầu tiên hắn theo Minh con thực hiện một phi vụ được chuẩn bị kỹ tới vậy.
Minh con chỉ khẽ gật đầu ra hiệu. Hai cái bóng lập tức tách khỏi gốc cây. Chúng men sát mép tường, lợi dụng khoảng tối giữa hai cột đèn để tiến lại gần hàng rào. Từ bên ngoài nhìn vô, căn biệt thự hoàn toàn im lìm.
Tiếng đồng hồ nhà thờ xa xa điểm hai tiếng ngân dài giữa đêm khuya. Hùng lũi cảm thấy tim mình càng lúc càng đập mạnh hơn. Còn Minh con thì vẫn lạnh lùng như cái máy.
Hơn nửa năm trên núi Châu Thới đã biến hắn thành một con người khác. Từng động tác đều chậm rãi, chính xác, không thừa một cử động nào. Chỉ vài phút sau, cả hai đã lọt vô khoảng sân phía trong. Dưới những tán đủng đỉnh cao vút, bóng người gần như hòa lẫn vô bóng cây.
Không gian yên tĩnh tới mức nghe rõ cả tiếng côn trùng trong bụi cỏ. Hùng lũi đưa mắt nhìn quanh rồi bất giác rùng mình. Đây không còn là những cuộc quậy phá của đám du đãng đầu đường xó chợ.
Hắn có cảm giác mình đang đứng cạnh một con người hoàn toàn khác. Một con người mà ngay cả hắn cũng không còn hiểu rõ. Minh con ngẩng đầu nhìn lên tầng lầu phía trên của căn biệt thự. Đôi mắt hắn lạnh tanh.
Xa xa, một chiếc xe tuần tra chạy ngang cuối đường rồi mất hút. Con đường lại chìm vào tĩnh lặng.
Hùng lũi cảm thấy lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi.
Từ ngày theo đám du đãng ở Bà Chiểu tới giờ, hắn từng đánh nhau, từng bị cảnh sát rượt đuổi, từng chứng kiến không ít cảnh đâm chém ngoài đường phố. Nhưng chưa lần nào hắn cảm thấy căng thẳng như lúc này.
Hai đứa lặng lẽ tiến sâu hơn vô phía trong. Rồi đu người leo lên tầng trên. Chỉ vài động tác nhỏ:
“cạch”
Minh con đã mở khoá để bước vô phòng khách từ lối hành lang. Cả căn biệt thự mang vẻ yên bình của một gia đình đang say ngủ.
Một chiếc đồng hồ treo tường đều đặn phát ra những tiếng tích tắc khô khốc. Xa xa là tiếng máy điều hòa chạy đều đều. Không khí trong nhà thoang thoảng mùi dầu thơm, mùi thuốc lá ngoại phảng phất.
Đó là một thế giới hoàn toàn khác với xóm Chuồng Bò nghèo nàn chỗ Minh con lớn lên. Ở đây không có những mái tôn thủng lỗ chỗ. Không có những con hẻm lầy lội nước mưa.

Không có những đứa trẻ bụi đời phải tranh nhau từng ổ bánh mì nguội. Mọi thứ đều sạch sẽ, ngăn nắp và giàu có. Hùng lũi đưa mắt nhìn quanh, trong lòng không khỏi ngỡ ngàng. Còn Minh con thì khác. Những thứ đó dường như không còn khiến hắn bận tâm.
Từ ngày Linda Diễm nằm xuống, trong mắt hắn, mọi thứ chỉ còn là những cái bóng mờ nhạt. Bỗng nhiên hắn dừng lại. Hùng lũi cũng đứng khựng theo. Phía cuối phòng khách, cánh cửa phòng ngủ khép hờ. Ánh đèn ngủ yếu ớt hắt ra một vệt sáng dài trên sàn nhà.
Bên trong, hai vợ chồng người kỹ sư Mỹ vẫn đang ngủ say. Tiếng ngáy khe khẽ vang lên giữa căn phòng rộng…
***
Hai vợ chồng người kỹ sư Mỹ vẫn ôm nhau ngủ say trên chiếc giường lớn. Tấm chăn trắng phủ ngang ngực. Chiếc đèn ngủ đầu giường tỏa thứ ánh sáng vàng nhạt làm cho căn phòng thêm quý phái, xa hoa.
Hùng lũi đứng chết trân ở cửa. Lần đầu tiên trong đời hắn bước chân vô một căn phòng ngủ của người Mỹ giữa lúc chủ nhà vẫn còn đang nằm đó. Khoảng cách chỉ vài mét. Gần tới mức hắn có thể nghe được tiếng thở của họ.
Bất giác cổ họng Hùng lũi khô khốc nhưng Minh con vẫn bình thản. Hắn đảo mắt một vòng.
Bên cạnh chiếc giường là bàn trang điểm bằng gỗ đánh véc-ni bóng loáng. Trên mặt bàn đặt chiếc đồng hồ đeo tay bằng vàng, vài chai dầu thơm ngoại quốc và một hộp nữ trang vẫn mở nắp.
Minh con lặng lẽ bước tới. Mấy sợi dây chuyền vàng phản chiếu với ánh đèn ngủ, tạo thành những tia sáng nhỏ li ti. Hắn gom tất cả bỏ vô chiếc bao vải đeo trước bụng.
Sát bên bàn trang điểm là chiếc két sắt màu xám, được đặt âm vô hốc tường. Hùng lũi hồi hộp tới mức cảm giác tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Mồ hôi bắt đầu chảy dọc sống lưng.
Trong đầu hắn chỉ mong lấy được thứ gì đó rồi rút đi càng nhanh càng tốt. Nhưng Minh con không hề vội vàng. Hắn ngồi xuống trước két sắt. Đôi mắt chăm chú quan sát trong vài giây.
Rồi...
"Cạch."
Một âm thanh rất nhỏ vang lên. Cánh cửa thép từ từ hé mở. Hùng lũi há hốc miệng. Hắn không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Trong ánh đèn vàng nhạt, những tờ đô la Mỹ hiện ra ngay trước mắt.
Cạnh đó là một hộp nhung màu đỏ. Minh con mở hé nắp. Bên trong, mấy chiếc nhẫn kim cương lấp lánh như những hạt băng dưới ánh sáng. Hùng lũi cảm thấy đầu óc choáng váng.
Từ nhỏ tới lớn hắn chưa từng nhìn thấy nhiều tài sản như vậy. Minh con vẫn lạnh lùng. Hắn cầm cái hộp nhẫn kim cương, lấy thêm xấp tiền đô mới tinh còn thơm mùi giấy. Tất cả cho vô bao vải trước bụng.
Bỗng nhiên...
Người đàn ông Mỹ trên giường trở mình. Chiếc giường khẽ phát ra tiếng kẽo kẹt. Cả căn phòng lập tức chìm vào bầu không khí căng như dây đàn. Hùng lũi cảm thấy máu trong người như đông cứng lại.
Nhưng Minh con không hề lùi lại. Đôi mắt hắn vẫn lạnh tanh. Người kỹ sư dụi mắt mở mắt. Có lẽ ông ta vừa cảm nhận được điều gì bất thường trong căn phòng. Ánh mắt còn ngái ngủ đảo quanh một vòng. Rồi bất ngờ khựng lại:
- Cướp… !
Tiếng la còn ngẹn trong cổ thì Minh con đã lao tới, tay trái khoá chặt miệng nạn nhân, tay phải rút khẩu Colt 45 uy hiếp.
Cả căn phòng chìm trong bầu không khí ngạt thở. Người vợ bên cạnh cũng giật mình tỉnh giấc. Bà ta đưa tay che miệng, đôi mắt mở to vì kinh hoàng.
Không ai ngờ giữa khu biệt thự vốn được xem là an toàn bậc nhất Đô thành Sài Gòn lại có người xuất hiện ngay trong phòng ngủ của họ vào lúc nửa đêm.
Lúc đó, khu Đô thành Sài Gòn được chia làm 8 quận, sau này thêm quận 9 và quận 11. Khu vực Tân Định và Đa Kao nằm trọn trong địa giới hành chính của quận Nhứt
Hùng lũi đứng chết lặng phía sau. Minh con rút sợi dây dù trong túi khống chế viên kỹ sư vô chân gường. Rồi vòng sợi dây qua miệng để viên kỹ sư không la được.
Người phụ nữ Mỹ run rẩy nép sát vô đầu giường. Trong căn phòng ngủ sang trọng, Minh con vẫn cầm khẩu Colt 45 trong tay. Ánh mắt hắn dừng lại trên người phụ nữ rồi bất giác nhớ tới Linda Diễm.
Nhớ tới nấm mồ lạnh lẽo. Nhớ tới những tháng ngày lê bước lên núi Châu Thới. Nhớ tới những đêm mưa bám vách đá tới bật máu hai bàn tay. Những ký ức đó như ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng.
Minh con kêu Hùng lũi ra cửa cảnh giới, còn mình thì lôi bà vợ Mỹ ra giở trò đồi bại. Hắn muốn trả thù cho Linda Diễm.
Hùng lũi đứng bên ngoài, mồ hôi túa đầy xuống trán. Hắn chưa từng nghĩ một phi vụ kiếm tiền lại có thể đi xa tới mức này…
Sáng hôm sau, vụ đột nhập gây chấn động giới ngoại kiều tại Sài Gòn.
Theo lời trình báo, số tài sản bị lấy đi lên tới hơn 17 triệu đồng, tương đương hơn 2.000 lượng vàng thời giá lúc bấy giờ. Đó là số tiền đủ để một người sống sung túc nhiều năm.
Nhưng điều làm cảnh sát quan tâm hơn cả không phải số tiền mất cắp mà là cách thức gây án. Không một cánh cửa bị phá. Không một viên đạn được bắn. Không một người bị thương, chỉ làm nhục phụ nữ Mỹ.
Kẻ đột nhập dường như đã ra vô căn biệt thự được canh phòng cẩn mật đó dễ dàng như ra vô chốn không người...

Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 4)
Doanh nhân Lưu Ngọc Long Thanh - người phụ nữ quyền lực của Vietbamboo và dự án mở hãng hàng không tại Việt Nam
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 5)
Chủ tịch Hội đồng quản trị công ty cổ phần Golden Dragon Corporate quý phái,sang trọng tại lễ ký kết xây dựng dự án bệnh viện
Kiều Nguyễn Phương Duy - Chàng trai nhẹ nhàng nhưng sâu lắng
Lễ công bố Quyết định và trao Giấy chứng nhận kiểm định chất lượng cấp cơ sở giáo dục
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 9)
Doanh nhân hát hội tụ dàn thí sinh đầy tiềm năng
“Nàng tiên cá” đến vương quốc Thái Lan
Hội Tam Hoàng Sài Gòn - Chợ Lớn (Kỳ 1)